Chương 29

Nói đến đây Bác Doanh cũng rất bực bội: “Lúc đó anh mượn danh nghĩa của em để dạy kèm, để em lôi kéo luôn Trì Tiểu Lục, còn mạnh miệng nói một là dạy hai cũng là dạy…”

Bác Doanh bắt đầu kể lể chuyện cũ: “Kết quả đến khi mọi chuyện bại lộ thì đem em ra làm bình phong để yêu đương vụиɠ ŧяộʍ.”

Lúc vô tình nhìn thấy hai người đang thân mật với nhau, Bác Doanh còn tưởng mình bị ảo giác.

Nghĩ đến chuyện trước kia cô cảm thấy vừa tức vừa buồn cười, ai có ngờ người anh trai không biết chút gì về nhân tình của cô lại thua dưới tay một Trì Tiểu Lục vừa mới trưởng thành, thậm chí vứt hết mặt mũi hết lần này tới lần khác chủ động hẹn cô ấy đi chơi. Mỗi lần hai người hẹn hò đều kêu Bác Doanh hẹn Trì Lục ra ngoài trước, sau đó anh cướp người từ tay em gái, để Bác Doanh tự lang thang dạo phố một mình. Bây giờ nhớ lại cảm thấy bản thân thật thảm hại.

Bác Diên nheo mắt, giọng lạnh nhạt: “Em thù dai vậy à.”

Bác Doanh vội phản bác: “Không có không có không có, em gái đây cam tâm tình nguyện.”

Cô nhanh chóng nói: “Anh, một thời gian nữa em cũng sắp xếp để trở về.”

“Ừ.”

“Nhưng em không muốn về nhà.”

Bác Diên giật mình, im lặng một lúc lâu rồi đáp: “Anh kêu trợ lý sắp xếp chỗ cho em nghỉ ngơi.”

Cúp điện thoại, Bác Diên thẫn thờ ngồi trước laptop hồi lâu. Anh liếc qua weibo, tin tức Trì Lục trở về tham dự show thời trang vẫn còn đây, trước mắt là tin tức cập nhật tình hình của Trì Lục, cũng đăng kèm vài bức ảnh chụp cô tối nay.

Bác Diên nhìn chằm chằm hình cô trên weibo hồi lâu, lặng lẽ bấm “Lưu ảnh”



Hôm sau tỉnh lại là đã 11 giờ. Trong phòng yên tĩnh, Trì Lục rửa mặt rồi ra ngoài, trên bàn ăn thấy được tờ giấy ghi chú của Bác Diên để lại. Cô nhìn sang bàn thức ăn sáng đã nguội lạnh bên cạnh, kéo ghế ngồi xuống. Khẩu vị cô vốn không tốt, ăn hai miếng thì buông nĩa.

Trì Lục đang định gọi cho Bác Diên thì điện thoại vang lên, là Quý Thanh Ảnh gọi trước. Ánh mắt lộ ra chút vui vẻ, cô nhanh chóng nhận cuộc gọi: “Alo.”

Quý Thanh Ảnh nghe được giọng cô nhẹ nhàng, cười nói: “Tâm tình tốt ha.”

“Tàm tạm.” Trì Lục nhìn ra mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, híp mắt nói: “Hôm nay cậu bận gì sao?”

Quý Thanh Ảnh: “Có bận đến mấy cũng cố gắng quan tâm đến người bệnh chút.”

“…”. Trì Lục im lặng: “Tớ nào phải bệnh nhân.”

“Cũng tương tự vậy.” Quý Thanh Ảnh trả lời không chút câu nệ: “Chân thế nào, có thể đi được không?”

Trì Lục đáp: “Dĩ nhiên là có thể, cậu đến đây đi, tớ muốn ra ngoài một chút.”

Quý Thanh Ảnh cười nói: “Đang chuẩn bị đây, cậu chuẩn bị trước đi, chúng ta ra ngoài ăn cơm.”

“Được.”

Nửa giờ sau, Quý Thanh Ảnh xuất hiện trước cửa. Hai người đã lâu không gặp, giờ gặp lại bèn nhìn nhau cười, Quý Thanh Ảnh liếc xéo cô rồi vươn tay ôm lấy đối phương.

“Cuối cùng cũng về rồi.”

Trì Lục cười: “Còn đẹp hơn trước nha.”

Quý Thanh Ảnh hừ nhẹ: “Đương nhiên, so với cậu thì tớ đẹp hơn chút xíu.”

Trì Lục liếc xéo: “À ha.”

Hai người nói xong thì phì cười. Cho dù đã lâu không gặp mặt nhưng giữa hai cô gái ít khi tồn tài cảm giác xa lạ, cho dù là có thì sau khi gặp nhau nhanh chóng khôi phục lại như trước.

Quý Thanh Ảnh quét mắt quan sát Trì Lục từ trên xuống dưới, nhìn vào trong phòng một chút: “Lần đầu tiên tớ đến nhà thầy Bác đấy.”

Trì Lục nghiêng người: “Vậy tớ chờ cậu đi tham quan một chút nhé?”

Quý Thanh Ảnh dở khóc dở cười: “Gì thế hả?” Cô xúc động nói: “Ai ngờ người được giới truyền thông gọi là ‘kẻ khiến vô số phụ nữ mê mệt’ thầy Bác đây lại cố chấp không buông mối tình suốt ngần ấy năm?

Trì Lục: “…”

Cô không thèm quan tâm đến lời chế giễu của Quý Thanh Ảnh, thúc giục: “Đi, đói sắp chết rồi.”

Nghe vậy Quý Thanh Ảnh trừng mắt nhìn cô, ranh mãnh nói: “Không được rồi, bác Thầy không thể cho cậu ăn no sao?”

Trì Lục: “…”