Nghe vậy, đôi môi vô thức khẽ cười cùng với ánh mắt sáng rực nhìn anh. Một hồi lâu sau, cô cười khẽ: “Dĩ nhiên tôi không ngại.”
Trì Lục chỉ vào xe lăn sau lưng, cười yếu ớt mà yêu kiều nói: “Vậy thì làm phiền thầy Bác.”
Bác Diên: “…”
Anh rũ mắt nhìn, trong con ngươi lóe lên tia gian xảo, tựa như hồ nước lặng lẽ nhưng bên trong nổi lên gợn nước một lần nữa.
Trong trí nhớ Trì Lục, anh không hề cố tình gây khó dễ như vậy.
Hai người nhìn nhau vài giây, Bác Diên vươn tay nắm lấy cán xe lăn, đẩy cô đi về ven đường, nhàn nhạt nói: “Không cần khách sáo, là có người nhờ vả.”
Trì Lục: “Hả?”
Bác Diên không đáp.
Trì Lục nhìn bầu trời đêm đen nhánh, cảm thấy được một mùi hương gỗ lạnh lùng trầm ổn thoảng trong cơn gió đêm thanh mát, trong thoáng chốc không phân biệt được anh nghĩ một đằng làm một nẻo, hay đó là sự thật.
Hai người dừng ở ven đường, hàng xe dưới lòng đường đang gào thét vùn vụt đạp qua lối cho người đi bộ.
Trì Lục bị gió đêm thổi tỉnh táo phần nào, chợt ý thức được một chuyện, giờ đây bọn họ dường như không thể quay về như trước kia được nữa.
Chen giữa mảnh tình của cả hai, không đơn giản là sự bất hoà về quan niệm hay tính cách, mà là một thứ còn sâu đậm và nặng nề hơn thế rất nhiều. Cô không dám vượt qua, anh cũng không thể nào, nhưng sao cô lại muốn buông thả một lần, vì sự ích kỷ mà chủ động lại gần anh.
Trì Lục suy nghĩ đến thất thần, đột nhiên hối hận vì đồng ý cùng Bác Diên trở về Bắc Thành. Cô không muốn về lại nơi đã đọng lại cả sự vui vẻ lẫn khó chịu. Một khi trở về, có một số việc không cách nào tránh né được nữa.
Sắc mặt Trì Lục trầm xuống, trề môi, vừa định đổi ý thì một chiếc xe dừng lại trước mặt hai người.
Cô ngơ ngác nhìn Bác Diên đi tới.
“Lên xe.”
Bác Diên nói chuyện với tài xế nhau đôi câu, ghé mắt nhìn Cô: “Về khách sạn trước hay sao?”
Trì Lục giật mình giây lát, lời vừa đến khóe miệng thì thu vào: “Vâng, tôi muốn thu dọn hành lý.”
Bác Diên gật đầu, phân phó cho tài xế: “Đến khách sạn.”
Tài xế ở Giang Thành là sắp xếp cho Bác Diên, làm việc chu đáo, mỗi lần anh tới đây công tác đều là do bác tài đây lái.
“Được, Bác tổng.”
–
Ba người bên trong xe, nếu như không có âm thanh còi xe bên ngoài vọng vào cùng với ánh sáng đèn đường như có như không rơi vào, thì cả xe yên tĩnh như đang ở lớp học.
Thực sự Trì Lục không mấy quen thuộc ở cùng với Bác Diên trong hoàn cảnh tịch mịch như vầy, cô cúi đầu nhìn di động, cố gắng di dời sự chú ý trên người anh.
Điện thoại nhận được tin nhắn của Viên Viên: [Chị Trì Lục, chị có chắc không cần em phụ dọn dẹp hành lý không?]
Trong lúc đợi rảnh rỗi tài xế đến đây, Trì Lục nhắn tin cho Viên Viên thông báo cô ấy có thể về khách sạn nghỉ ngơi.
Trì Lục: [Không cần, không quá nhiều đồ đạc. Mấy hôm tới chị đến Bắc Thành, chờ em nghỉ phép xong thì qua bên đây.]
Viên Viên: [Vâng.]
Trì Lục dặn dò mấy câu, vừa định thoát wechat, lại đột nhiên nghĩ đến lời anh nói lúc nãy. Cô không suy nghĩ nữa, nhắn tin cho Quý Thanh Ảnh.
Trì Lục: [Cậu nhắn cho Bác Diên chăm sóc tớ?]
Quý Thanh Ảnh: [Quát? Cậu cảm thấy gan tớ to vậy à?]
Nếu như không phải Bác Diên nguyện ý chăm nom cô thì đừng nói là Quý Thanh Ảnh hay Phó Ngôn Trí, cho dù tất cả bạn bè hay bạn thân gì, cũng chẳng lay chuyển được anh.
Cho nên chuyện anh đồng ý chăm sóc cô, Quý Thanh Ảnh nhờ cậy là một chuyện, sự thật là trong lòng anh luôn muốn như thế.
Trong nháy mắt Trì Lục đã hiểu.
Cô hạ mi, ghé mắt xem người đàn ông bên cạnh cô.