Chương 25

Trong giây phút, nhịp tim Trì Lục đột nhiên đập rất nhanh. Không hiểu cuối cùng là cảm xúc gì đang dâng trào, nhưng không thể phủ nhận là giờ đây cô có chút phức tạp khó diễn tả.

Khát khao. Nhưng sợ hãi

Cô sợ gặp người quen, sợ đối mặt với nhiều khúc mắc giữa người với người, nhưng cô cũng muốn trở về nơi cô được sinh ra.

“Xin chào, làm phiền mang giúp tôi một tấm chăn lông.”

Giọng nam trầm ấm bên cạnh truyền qua, Trì Lục hoàn hồn. Nữ tiếp viên hàng không nhìn Bác Diên rồi cười, lên tiếng đáp: “Bác tổng đã lâu không gặp.”

Bác Diên thường xuyên bay giữa Giang Thành và Bắc Thành, cũng do thân phận nên đa số các nữ tiếp viên đều biết anh.

Bác Diên gật đầu chào. Nữ tiếp viên cười cười, xoay người lấy một chiếc chăn mỏng đưa cho anh. Bác Diên không ngẩng đầu nói: “Đưa cho quý cô này.”

“Thưa cô.” Tiếp viên nhanh chóng khôi phục tinh thần, trên mặt lộ ra nụ cười chuyên nghiệp: “Chăn của cô.”

Trì Lục nhận lấy cười nói cám ơn.

Nữ tiếp viên gật đầu, nhìn qua Bác Diên: “Bác tổng, ngài có muốn uống chút gì không?”

Bác Diên ghé mắt nhìn cô: “Em muốn uống gì?”

Trì Lục đối mặt với nữ tiếp viên, cười nói: “Làm phiền cho tôi cafe.”

Nữ tiếp viên gật đầu, định đáp ứng thì Bác Diên lạnh lùng nói: “Cho cô ấy một ly sữa nóng, cám ơn.”

Nữ tiếp viên: “Được ạ”

Nhìn tiếp viên rời đi, Trì Lục liếc anh: “Bác tổng.”

Tay Bác Diên ngưng lật tài liệu: “Làm sao?”

”Không có gì.” Trì Lục thở nhẹ, cố gắng không để bản thân có hành động kì quái: “Anh thường ngồi chuyến bay này?”

Bác Diên nhẹ giọng ừ. Số lần anh bay rất nhiều, hai người hai thành phố, mỗi chuyến đều quen thuộc.

Mắt Trì Lục run run, không đáp nữa. Uống sữa xong cô định sẽ ngủ chút, ở đây hai ngày cô không ngủ ngon ngày nào.

Bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đặn, Bác Diên nhìn tài liệu, ánh mắt trống rỗng, trên đó đều là những dòng chữ rất quen thuộc nhưng phút này đây, tâm tình anh không bình lặng được. Anh giơ tay day nhẹ mi tâm, lúc tiếp viên định thăm hỏi thì anh nhẹ thở ra. Tiếp viên không hiểu, nhìn Trì Lục đang ngủ bên cạnh, bước chân lui ra ngoài.

Không gian chỉ còn hai người, Bác Diên bất động mấy giây, lúc này anh mới đưa mắt nhìn gương mặt của Trì Lục. Cô không trang điểm, khẩu trang chỉ che hơn nửa gương mặt, chỉ có đôi mắt và vầng trán lộ ra ngoài. Có thể là mới về nước nên ngủ không ngon, quầng thâm dưới mắt cô hiện lên có chút rõ ràng.

Không hiểu sao Bác Diên lại nhớ về cô khi xưa. Suy nghĩ cô cất rất sâu, cũng không hề biểu lộ trước mặt anh. Nhưng thỉnh thoảng cũng không che giấu được tâm tư thiếu nữ.

Thời gian cấp 3 vất vả, Bác Diên giao cho cô khá nhiều bài tập về nhà trong lúc anh kèm cô học, tính cách Trì Lục rất hay trì hoãn, nhất định phải đợi cuối tuần anh đến kiểm tra bài cô thì mới chịu làm, cho nên thứ sáu mỗi tuần cô đều thức đêm, đến thứ bảy anh vừa đến, cô cố gắng mở đôi mi nhìn anh, tinh thần không tốt chút nào.

Ban đầu Bác Diên không hiểu, tò mò hỏi cô làm sao thế. Cô gái nhỏ chỉ chỉ vào mắt mình nói: “Thầy Bác, trên mặt em có quầng thâm rồi có phải rất xấu không?”

Bác Diên nghĩ đến tật xấu này của cô, quanh co một lúc rồi nói thật, quầng thâm dưới mắt ấy đúng là khó coi. Kết quả là hôm đó đi học, cả ngày Trì Lục không nói chuyện với anh câu nào.

Thời gian sau anh hiểu suy nghĩ của Trì Lục, không tiếp tục dạy tại nhà cho cô nữa.

Hai mắt cô đẫm lệ tìm đến nhà anh, vừa khóc vừa nói: “Thầy Bác, có phải anh cảm thấy em khó coi cho nên không đến dạy em học nữa phải không?”

Bác Diên không trả lời, một mực không nói thật với cô, sau đó anh mới cho cô biết, Trì Lục không xấu, cho dù cô có quầng thâm đi nữa cô vẫn rất xinh đẹp. Cô đẹp đến mức anh biết phía trước là vực sâu nhưng vẫn không do dự mà ngã vào, sa chân vô thế giới của cô đến nỗi không cách nào rời đi.

Bên cạnh truyền đến giọng nói mê sảng, Bác Diên lấy lại tinh thần. Anh nhắm mắt một lúc rồi chợt mở ra, lúc đấy chỉ còn lại một mảnh trấn tĩnh.

Anh nhìn đôi chân mày nhíu chặt của Trì Lục, chậm rãi giơ tay chạm vào.