Lúc Trì Lục tỉnh ngủ, âm thanh của động cơ máy bay truyền đến, bọn họ đã đến nơi. Cơn buồn ngủ còn chưa dứt nên phản ứng có chút chậm chạp, cô nói theo bản năng: “Bác Diên, tôi muốn uống nước.”
Bên cạnh không có ai đưa nước đến, Trì Lục ngáp, phát hiện có điều không đúng. Cô sửng sốt, quay đầu sang bên cạnh nói: “Xin lỗi, tôi…”
Dường như Bác Diên không nhận thấy sự áy náy của cô, anh mở nắp bình nước đưa cô, nhàn nhạt nói: “Lạnh, chịu khó chút.”
Trì Lục ngẩn ra: “Cám ơn.”
Bác Diên im lặng không đáp.
Sau khi xuống máy bay, Trì Lục chầm chậm lê chân theo sát sau lưng Bác Diên. Xe lăn hai người để lại Giang Thành, bây giờ cô như nữ hiệp một chân.
Cầm hành lý, Bác Diên nhìn cô: “Em nghỉ ngơi ở đâu?”
“…” Trì Lục ngước mắt nhìn anh: “Anh sắp xếp tôi nghỉ ngơi ở đâu?”
Bác Diên: “…”
Anh đỡ cô bằng một tay đi về bãi đậu xe, nhàn nhạt nói: “Tùy em.”
Trì Lục cười một tiếng: “Bên cạnh tôi không có trợ lý, nửa đêm cũng chẳng dám quấy rầy bạn bè.”
Cô cố ý dừng lại nhìn Bác Diên: “Thầy Bác, cho tôi mượn phòng khách của anh được không?”
Bác Diên trừng mắt nhìn cô mấy giây: “Em không sợ lên trang nhất hả?”
Trì Lục lên tiếng: “Sợ gì chứ”. Cô nhỏ giọng lầu bầu: “Không phải càng tốt sao.”
Bác Diên: “…”
–
Bác Diên không ở nhà mà ở căn hộ cho thuê gần công ty. Lúc mở cửa, Trì Lục trông thấy nội thất bên trong. Rất lạnh lẽo và buồn tẻ, căn hộ không nhiều đồ dùng, chỉ trừ những vật dụng cần thiết, không có lấy một chậu cây xanh. Trên tường có một bức tranh, cô cảm thấy khá quen mắt nhưng nhất thời không nhớ được đã thấy qua ở đâu.
Bác Diên từ phòng bếp đi ra cầm theo một ly nước ấm đưa cho cô, nhàn nhạt nói: “Phòng cho khách bên kia, em cần gì thì cứ nói.”
“Vâng.” Trì Lục chỉ lên bức tranh trên tường: “Bức tranh này hình như rất quen mắt.”
Nhìn theo ánh mắt cô, Bác Diên có chút tự giễu, cắn môi dưới nói: “Em tưởng tượng rồi.”
Trì Lục: “Phải không?” Cô nhíu mày: “Hình như trước đây tôi từng thấy qua.”
Bác Diên không để tâm cô lẩm bẩm, lạnh nhạt dặn dò: “Phòng cho khách có đồ dùng rửa mặt, cũng có quần áo để tắm rửa”. Anh dừng lại rồi nói thêm: “Của Bác Doanh, em dùng tạm.”
Trì Lục nghe vậy thì cong môi: “Vâng, cảm ơn.”
Cô nhìn vẻ mặt lạnh lùng nhưng cố kìm nén của Bác Diên, đuôi lông mày cong cong: “Vậy tôi đi rửa mặt nghỉ ngơi trước.”
“Ừ có chuyện gì em cứ gọi tôi.”
Trì Lục tung tăng về phòng cho khách tắm rửa. Khi tắm vừa xong, bên ngoài cửa phòng có tiếng gõ cửa, cô gọi vọng ra: “Vào đi.”
Bác Diên mặc áo ngủ đứng trước cửa, tay cầm hai cái khăn lông màu trắng. Cô và anh nhìn thẳng vào mắt nhau trong phút chốc, Trì Lục định thần lại nói: “Muốn chườm nóng sao?”
Bác Diên vẫn không có chút biểu cảm gì trên mặt, chỉ ừ một tiếng rồi đi đến cạnh cô. Anh vừa đến, mang theo mùi hương thanh mát sạch sẽ của hơi nước dường như phảng phất quanh đây. Trì Lục phát hiện, phòng ngủ chính và phòng cho khách đều cùng một loại sữa tắm, chính là mùi hương trước kia cô rất thích.
Cô nhìn Bác Diên, đưa chân ra cho anh: “Thầy Bác, anh làm tốt thì làm luôn được không?”
“…”
Bác Diên ngồi xổm trước mặt cô.
Trì Lục ngồi bên mép giường nhìn dáng anh ngồi chồm hổm, đột nhiên cảm thấy hình ảnh này rất quen thuộc.
Mấy năm trước, anh từng làm tương tự như vậy vô số lần. Trì Lục buông mắt quan sát anh, có chút giật mình. Anh chăm chú, bàn tay ấm áp nắm lấy mắt cá chân cô, khăn lông nóng chạm nhẹ lên, xóa đi bao nhiêu đau nhức.
Không gian căn phòng ấm áp dưới ánh đèn vàng dịu, bóng hai người l*иg vào nhau trùng điệp, hơi thở vương vấn toát lên vẻ mập mờ. Đêm khuya, trai đơn gái chiếc, rất nhiều suy nghĩ và nhớ nhung cố gắng chôn giấu ban sáng, thời điểm này liên tục tràn về, không cách nào che giấu.
Trì Lục theo bản năng khom lưng đến gần anh.
Bác Diên bất ngờ ngẩng đầu không kịp đề phòng, đầu anh đυ.ng phải chóp mũi cô, trong đôi mắt đào của cả hai đang tuôn trào tất cả ký ức khi xưa, cảm xúc không thể khống chế được.
Không biết nhìn nhau bao lâu, cũng quên mất cuối cùng ai là người chủ động.
Đến khi tinh thần Trì Lục quay về, cô đã bị một cơ thể nóng bỏng ghì chặt, đặt trên chiếc giường nhỏ mềm mại