Bác Diên đang nhắm mắt nghỉ ngơi, ánh sáng đèn phố vụt qua trong chớp mắt, phác nên gương mặt tinh tế của anh, đôi lông mi như lông vũ, cong dài, vẫn câu hồn người khác như trước đây.
Có thể nhìn thấy được anh đang nghỉ ngơi, tư thế ung dung và lười biếng. Trì Lục kinh ngạc nhìn gò má anh, đang muốn dời ánh mắt đi chỗ khác, người ấy chợt mở mắt ra, hai người lại nhìn thẳng vào nhau
Khoảnh khắc ấy, từng hại bụi li ti nương theo ánh sáng đèn phố, như ẩn như hiện trong tầm mắt hai người, cũng khiến tâm tư Trì Lục rối loạn
Bác Diên không lên tiếng, cứ thế yên lặng nhìn cô, cũng không có hỏi tại sao cô dõi theo anh như trầm mình vào si mê như thế
Ánh mắt hai người nhìn nhau hồi lâu, chẳng ai can đảm mà thoát ra.
Đang giằng co, xe đột nhiên dừng lại.
Tài xế cảm thấy không khí sau lưng có phần không ổn, ngượng ngùng nói: “Bác tổng, đến nơi ạ.”
Bác Diên rũ xuống mắt nói: “Ở chỗ này đợi một lát.” Tài xế gật đầu.
Trì Lục hiểu rõ, nói câu: “Tôi xuống ngay thôi.”
Bác Diên không để ý lời cô nói, từ sau cốp xe lấy xe lăn ra, giương mắt nhìn cô.
Trì Lục: “…”
Cô rối rắm mấy giây rồi cũng phải ngồi lên. Thể diện là gì? Dù sao cô cũng vất mất từ đời nào rồi, chẳng khá khẩm hơn bây giờ là bao. Đến cửa phòng, Bác Diên nhìn dáng vẻ cô móc thẻ mở cửa, trầm giọng hỏi: “Trợ lý đâu.”
Trì Lục không để ý chút nào nói: “Nghỉ phép rồi.”
Bác Diên cau mày, nhìn chân cô một cái: “Em chắc là tự mình dọn dẹp được hả?”
Trì Lục hơi giật mình, vừa định nói thật ra thì cô không có gì đồ cần mang theo, nhưng trả lời cô là ánh mắt Bác Diên, cô đổi ý.
“Đúng ha.” Trì Lục nói bậy bạ: “Nếu không thì làm sao giờ? Trợ lý tôi cũng về nhà rồi, tôi cũng không thể gọi cô ấy về đây giúp được.”
Bác Diên cúi đầu nhìn cô.
Trì Lục cắn môi, ánh mắt sáng ngời: “Nếu thầy Bác không ngại thì giúp bạn gái cũ thu dọn hành lý chút được không?”
Sợ Bác Diên cự tuyệt, cô nhỏ giọng lầu bầu: “Tôi làm gì cũng khó khăn, anh cũng không nên tệ như thế.. “
“…”
Trong phòng yên tĩnh, Trì Lục bị anh nhìn đến mức không tự nhiên. mặt cô nóng lên, hốt hoảng rũ xuống mắt nói: “À nếu như không tiện thì… “
Lời còn chưa nói hết, bị anh lạnh giọng cắt ngang: “Chỉ một lần này thôi.”
Trì Lục kinh ngạc ngẩng đầu nhìn bóng lưng quen thuộc của Bác Diên sắp xếp lại đồ đạc, anh bị chút bệnh sạch sẽ, trái ngược hoàn toàn so với Trì Lục. Cô rất lung tung, đồ nào cũng nhét bừa vào vali, chứa hết là được. Nhưng Bác Diên không như thế, anh sẽ sắp xếp đồ dùng đâu vào đấy gọn gàng ngăn nắp mới thôi.
Trì Lục ngồi xe lăn, thấy tay anh cầm từng lọ từng hộp đồ trang điểm và dưỡng da của cô trên bàn sắp xếp gọn vào vali, mãi sau mới hoàn hồn.
“Cám ơn thầy Bác.”
Bác Diên quay đầu liếc mắt cô, trầm giọng đáp: “Đi.”
Thật ra thì Trì Lục không nhiều đồ cần dọn dẹp, quần áo cô mặc và đồ cá nhân ngổn ngang đã sớm bị Viên Viên đặt sẵn trong vali rồi, những gì Bác Diên dọn dẹp chăng qua chỉ là chút mỹ phẩm buổi sáng còn sử dụng thôi.
Trên đường ra sân bay, không khí lại im lặng khiến Trì Lục hơi ngổn ngang.
“Trợ lý Từ không về chung sao?”
Bác Diên lạnh lùng nhìn cô: “Cậu ta muốn tham gia tiệc tối.”
Trì Lục ngẩn ra, biết rõ còn cố hỏi: “Tại sao anh không đi?”
Bác Diên liếc mắt cô, chuyển chủ đề nói chuyện: “Có đói bụng không?”
“Đói” Trì Lục không gắng gượng nữa, tủi thân nói: “Một ngày rồi tôi chưa ăn gì cả.”
Buổi catwalk hôm nay ngoại trừ nước lọc và nước trái cây, cô không ăn bất cứ gì khác. Đây vốn là thói quen nghề nghiệp. Nếu như lúc nãy không gặp được Bác Diên cô đã đi ăn lẩu với Viên Viên rồi.
Bác Diên nhìn nét mặt oan ức của cô, có chốc lát hoảng hốt, anh thấp giọng nói: “Lát nữa ăn.”
Làm xong thủ tục ký gửi hành lý, hai người đi thăng vào phòng khách quý. Sân bay đêm khuya thưa thớt, Bác Diên cũng không lo lắng có ai chụp lén, sau khi hỏi ý kiến Trì Lục thì hai người đường đường chính chính bước vào phòng ăn.
Ăn xong vừa đúng lên máy bay. Trì Lục đi theo Bác Diên, không nói lời nào cả. Cô ngắm nhìn khung cảnh sân bay trong đêm qua khung cửa sổ nhỏ, bầu trời đêm nay sáng tỏ, có trăng sáng vằng vặc cao cao trên kia.