Nghe cô nói thế, ngón tay đang lướt điện thoại của Bác Diên dừng lại một chút.
Ánh mắt Từ Minh Trạc sáng lên, khóe môi thêm phần vui vẻ: “Cô muốn tìm ai? Chỗ này tôi với Bác tổng quen thuộc lắm, nếu cô nói rõ một chút không biết chừng chúng tôi có thể giúp được.”
Trì Lục liếc thấy người đàn ông kia không có chút phản ứng, bèn nói: “Không tìm được đâu.”
Từ Minh Trạch nhướn lông mày: “Sao thế?”
Trì Lục bình tĩnh nói: “Người đó không muốn tôi tìm thấy, nên trốn mất rồi.”
Từ Minh Trạch: “…”
Sao cậu ta cảm thấy lời này như đang ám chỉ điều gì ấy.
Thấy cậu còn muốn trò chuyện thêm, Trì Lục đột nhiên hỏi: “Đúng rồi trợ lý Từ, nơi này có một tiệm bán bánh bao súp rất ngon, anh có biết chuyển đi nơi nào rồi không?”
Lúc bước vào một quán ăn chật chội, Trì Lục vẫn ngơ ngác không biết cô đến được đây bằng cách nào. Cô liếc nhìn người đàn ông đang đi phía trước, khóe môi cũng vô thức nâng lên. Trong quán không có ai, chỉ có ông chủ miễn cường ngồi phía trước tivi. Nghe thấy tiếng động, ông quay đầu liếc nhìn: “Hai vị đến rồi.”
Bác Diên ừ một tiếng.
Ông chủ cười cười, nhìn anh nói: “Giống như trước hả?”
Bác Diên gật đầu.
Từ Minh Trạch nghẹn lại, chủ động hỏi Trì Lục: “Cô Trì, cô muốn dùng gì?”
Trì Lục gỡ mắt kính xuống, ngẩng đầu xem menu được dán trên tường.
Cô vừa định nói, ông chủ kinh ngạc nói: “Ơ cô nhóc này?”
Trì Lục quay lại nhìn.
Ánh mắt ông chủ đảo quanh qua người cô, sảng khoái cười nói: “Cháu du học trở về đấy à?”
“…”
Trì Lục trố mắt chốc lát, lúc này mới hiểu ra được. Cô gật đầu một cái, cười yếu ớt: “Ông chủ đã lâu không gặp.”
Chủ quán cười, đang muốn ôn lại vài chuyện cũ với cô, Bác Diên lên tiếng cắt đứt: ”Bác làm trước đi ạ, chúng cháu không có nhiều thời gian.”
Chủ quán: “… Ừ làm làm.”
Ông nhìn Trì Lục: “Cháu cũng giống trước kia phải không?”
Trì Lục: “Vâng, cảm ơn.”
Sau khi ngồi xuống, Từ Minh Trạch quan sát hai người bên cạnh, sự tò mò hoàn toàn bị khơi dậy.
Cậu ta là người thông minh nhìn là biết được Bác Diên và Trì Lục trước kia có quen biết, nói không chừng còn có một chút gì gì đó. Nhưng cụ thể như thế nào, hai người bọn họ đều một mực không lên tiếng nhắc đến làm cho cậu cũng không biết phải làm sao.
Không gian lại yên lặng, Từ Minh Trạch đành chủ động nói chuyện với Trì Lục.
“Cô Trì trước kia cũng thường xuyên đến đây sao?”
“… Ừ.”
”Vậy cô Trì là người Giang Thành?”
Trì Lục cúi thấp đầu nhấp một ít nước ấm, lắc đầu nói: “Không phải.”
Cô nói thẳng: “Nhưng nghỉ đông và nghỉ hè tôi đều ở lại đây.”
Từ Minh Trạch nhướng mày, nếu cậu nhớ không lầm thì tuổi trẻ của vị chủ tịch ngồi bên cạnh đây có khoảng thời gian bôn ba khắp nơi làm những công việc nhỏ bé (*) để lấy kinh nghiệm sống bên ngoài, chỗ ở lúc đó chính là thành phố Giang Thành.
(*) 底层[dǐcéng]: tầng lớp thấp nhất, tầng lớp dưới cùng. Anh Diên lúc này làm những công việc bán thời gian như phục vụ hoặc bán hàng…“Ra vậy.” Từ Minh Trạch cười “Là ở lại ..”
Lời còn chưa nói hết đã bị Bác Diên lạnh lùng cắt ngang: “Trợ lý Từ.”
Từ Minh Trạch mờ mịt nhìn anh: “Bác tổng.”
Ngay cả ánh mắt Bác Diên cũng lười cho cậu, thờ ơ lạnh nhạt hỏi: “Cậu rảnh rỗi quá nhỉ?”
Từ Minh Trạch: “..”. Cậu ta nhanh chóng im miệng.
Trì Lục dừng mắt, nét cười trên mặt chợt trở nên chua xót.