Đa số các show diễn thời trang trước giờ đều thu hút rất nhiều sự quan tâm, khách mời tham gia rất nhiều, các nhân vật quan trọng cũng không ít. Chạng vạng tối, hiện trường show diễn còn có người đưa lên hot search, khiến cho cư dân mạng càng quan tâm.
Sau khi được trang điểm xong, Trì Lục nhìn vào weibo của mình đang nhận được khá nhiều tin nhắn và bình luận, có người hỏi cô trở về nước rồi phải không, có phải tối nay sẽ tham dự show thời trang lần này không.
Trì Lục cười, chọn vài bình luận để trả lời: “Về rồi, sẽ tham gia.”
Cô tránh không bình luận về tin tức show lần này, dù sao đó vẫn là tin tức độc quyền, nhưng chắc nửa tiếng sau là sẽ chính thức thông báo nên không cần lừa gạt làm gì. Mặc dù Trì Lục không đăng weibo, cũng không thể bình luận thêm với người hâm mộ, nhưng thật ra cô rất nổi tiếng, người follow cô vẫn rất nhiều.
Trở lại trang chính, cô bấm vào tin tức trên hotsearch. Cô lướt tin tức, thấy được bài post lộ ra hình ảnh gò má của Bác Diên, nhìn hậu cảnh là ở show thời trang, chắc là có nhân viên lén lút chụp hình rồi up lên mạng.
Trì Lục nhìn chằm chằm hồi lâu rồi phóng to hình anh lên.
Là bức ảnh vô tình chụp được, có chút mờ nhưng không ngăn được khí chất bẩm sinh có được trên người Bác Diên. Anh đứng thẳng tắp giữa hàng tá người bận rộn tới lui, dáng người ngay ngắn, môi hơi mím, ánh mắt tập trung nhìn gì đó.
Bởi vì có #Super Topic thầy Bác, cho nên weibo đã có hơn ngàn bình luận.
Trì Lục lướt qua, toàn bộ đều là của các cô gái nhỏ khóc lóc:
[ Đây chính là biên kịch lui về ở ẩn để thừa kế gia sản nghìn tỷ sao? ]
[ Vờ lờ! Thầy Bác sao có thể đẹp trai hơn hẳn so với buổi họp báo hai hôm trước vậy? ]
[ Hu hu hu hu hu ông chồng lý tưởng Bác Ngọc ]
[ Yêu cầu thầy Bác livestream ngay và luôn! ]
[ Mấy bác để yên cho em mơ, thầy Bác bây giờ chính là chồng em. ]
Nhìn từng dòng thông qua điện thoại, đại khái Trì Lục có thể tưởng tượng được vẻ mặt của các cô nữ sinh khi ngồi gõ xuống những dòng bình luận đó. Ánh mắt vô thức tràn ngập ý cười, khóe mắt cô cong lên, không che giấu nỗi sự vui sướиɠ. Mấy năm trước, cô cũng giống như thế.
Trì Lục lúc ấy cũng si mê anh một cách ngốc nghếch như thế.
Nghĩ đến quá khứ, một vài cảm xúc không tên lại tràn về trong tâm trí. Cô theo bản năng muốn tìm kiếm con người thực sự tồn tại kia, vừa ngẩng đầu thì bắt gặp ánh mắt thâm thúy của người đó. Trì Lục hơi ngẩn người, thấy anh chuẩn bị dời bước thì chặn trước: “Có thể lấy giúp cái bình kia không, tôi không tiện đi lấy.”
Trên bàn cách đó không xa có bình giữ nhiệt, cô nhảy qua vài bước cũng có thể với tay nhưng cô không muốn, nhân cơ hội này để cho Bác Diên đi lấy.
Bác Diên liếc nhìn cô rồi đứng dậy. Anh với tay cầm bình giữ nhiệt, đột nhiên hành động theo thói quen, mở nắp bình cho cô.
Trái tim hành động nhanh hơn lý trí, anh hơi cau mày định đóng nắp trở lại nhưng đã bị tiếng cười khanh khách kia vọng vào tai: “Cảm ơn Bác tổng, sao anh biết tôi không mở được nắp bình?”
Bác Diên: “…”
Cô đã biết còn cố ý.
Trước kia cô được nuông chiều, không chỉ là nắp bình nước mà ngay cả uống cũng bắt Bác Diên đút tới tận miệng. Nhưng cũng kỳ lạ là chỉ khi ở trước mặt anh thôi, khi có mặt những người khác thì cô như được tiêm máu gà, gì cũng có thể, gì cũng dám làm.
Uống vài ngụm thấm giọng, Trì Lục nhìn thời gian trên di động, được voi còn muốn leo lên trời: “Bác Tổng, tôi muốn đi rửa tay.”
Bác Diên: “Trợ lý đâu?”
“Bận hết rồi.” Trì Lục nói dối chẳng buồn chớp mắt: “Không nên làm phiền người ta.”
Hai người giằng co đôi chút, Bác Diên chưa chịu thỏa hiệp: “Ngồi xe lăn mà đi.”
“Không thích.”
Trì Lục từ chối chẳng buồn suy nghĩ, chỉ loạn xạ phía sau sân khấu: “Trên nền đất đều là các vật dụng sẽ dùng đến, xe lăn đi không tiện lắm.”
Mỗi lần có show thời trang là phía sau khán đài loạn cào cào chẳng khác nào ổ chó, những đồ dùng như quần áo giày dép ném lung tung, làm gì có ai để ý đến.
Bác Diên im lặng mấy giây rồi nhìn cô: “Thế em muốn thế nào?”
Trì Lục nháy mắt nói: “Anh đỡ tôi như hôm qua là được.”