Tấm màn show trình diễn thời trang hạ xuống. Toàn bộ người mẫu cuối cùng đi ra một lần nữa, không khí nơi đây đạt đến đỉnh điểm.
Bác Diên vô tình đưa mắt lên sàn diễn, nét cười nhanh chóng vụt qua khóe mắt. Nhưng rất nhanh thôi, anh lại giấu đi tất cả.
Sau khi kết thúc, tất cả người mẫu rũ bỏ những bộ trang phục trên sàn diễn, tẩy đi lớp trang điểm mĩ miều giống hệt nhau. Trì Lục vừa lăn lộn một trận xong, Viên Viên bên kia chạy tới, đưa sữa chua cho cô: “Chị Trì Lục, uống chút đi, cẩn thận tụt huyết áp.”
Trì Lục cười, nhận lấy: “Cám ơn.”
Viên Viên ghé vào tai cô nói: “Lúc nãy Văn tổng mới tìm chị.”
Trì Lục cau mày: “Tìm chị làm gì?”
“Anh ấy nói với em là muốn dẫn chị tham gia tiệc tối nay, để chị về khách sạn thay đồ.”
Trì Lục: ”…”
Cô ngơ ngác nhìn chân mình một chút: “Anh ta còn là con người sao?”
Viên Viên: “?”
Trì Lục chỉ chỉ: “Em giúp chị từ chối đi, chân không bị thương thì còn đi với anh ta, nhưng giờ làm sao đi được.”
Viên Viên gật đầu: “Nếu không thì chị gọi điện cho anh ấy đi ạ?”
Thần sắc Trì Lục mệt mỏi đáp: “Không muốn.”
Viên Viên: “…”
Quyết định không tham gia buổi tiệc, Trì Lục để cho Viên Viên đẩy xe lăn đưa cô ra ngoài. Hôm nay truyền thông và khán giả đến tham dự show diễn đã rời đi không ít, không gian bên ngoài trở nên vắng lặng hẳn.
Mới đầu hè, gió đêm khiến con người khoan khoái.
Di động Trì Lục vang lên, là Văn Hạo gọi đến: “Em không tham gia tiệc à?”
“Ừ.” Trì Lục ngẩng đầu nhìn đường phố xa xa ngoài kia, nhẹ giọng nói: “Văn tổng, chân em bị thương mà ngài còn chèn ép nhân viên như thế thì có phải có chút quá đáng?”
Văn Hạo trầm mặc rồi lạnh giọng nói: “Em có thể ngồi xe lăn tới.”
“…” Trì Lục nghẹn lời, im lặng nói: “Em không muốn mình lên trang đầu tiêu đề ngày mai.”
Văn Hạo cười nhắc nhở cô: “Bây giờ lên trang nhất rồi.”
”Hả?”
“Thế nào, còn không có lòng tin với chính mình à?” Văn Hạo mang ngữ điệu vui vẻ: “Người mẫu quốc tế Trì Lục về nước tham gia show diễn thời trang, khi tấm màn kết thúc buông xuống, không đáng để lên hot search?”
Dĩ nhiên, trọng tâm chủ yếu đây là show thời trang đầu tiên trong nước của Trì Lục kể từ khi cô trở thành người mẫu quốc tế, nên xem như là lần đầu tiên. Trì Lục giật mình trong phút chốc, cười cười: “Trước kia phải cám ơn Văn tổng đã cho em cơ hội như vậy.”
Vừa nói khóe mắt cô trông thấy một người đàn ông đang đi tới cách đây không xa, nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện: “Văn tổng, tiệc vui vẻ, em về khách sạn nghỉ trước.”
Văn Hạo còn muốn nói gì đó, nhưng Trì Lục trực tiếp cúp điện thoại.
“…”
Cô cất điện thoại, nhìn người vừa đến
“Thầy Bác.”
Bác Diên thoáng thẫn thờ, không biết cô thay đổi cách gọi là có ý gì. Tối nay Trì Lục gọi anh là “Bác Tổng” luôn mang theo ý vị lạnh lùng xa cách, nhưng “thầy Bác” thì mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Hai từ này đối với họ mà nói, gợi lên quá nhiều sự mập mờ và cấm kỵ.
Khi mới bắt đầu gọi anh là thầy, không phải do anh làm biên kịch, cũng không phải nguyên nhân nào khác, mà vì có một khoảng thời gian Bác Diên thật sự làm thầy dạy kèm cho cô tại nhà. Hôm gặp nhau lần đầu, Trì Lục mặc váy, cột cao tóc đuôi ngựa từ ghế salon đứng lên, tràn đầy khéo léo mà ngây thơ gọi anh: “Thầy Bác.”
Sau này anh không còn dạy cô nữa, Trì Lục vẫn như cũ không thay đổi. Đến khi họ yêu nhau, cô thường xuyên dùng từ thầy để trêu chọc anh, muốn anh nghiêm túc đừng có mà vượt qua ranh giới, thầy thì cho ra thầy, làm sao có thể nghĩ ngợi đến học sinh mình như vậy chứ!
…
Nghĩ đến đây, tầm mắt Bác Diên nhìn cô trở nên nóng rực. Hai người mắt đối mắt trong chốc lát, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi không có nơi nào để đi, anh thu nhận tôi chút đi?”
Bác Diên ngừng lại: “Không phải em phải về khách sạn sao?”
Trì Lục nhướng mày, cái người này, hẳn là vừa nghe cô nói chuyện điện thoại lúc nãy.
“Đúng vậy.” Cô nói: “Trở về khách sạn thu dọn hành lý, đã đặt vé máy bay đêm nay đi rồi nên chỉ ở khách sạn đến 12 giờ.” Cô cố ý nói thêm: “Nhưng mà chân tôi bị thương nên hủy vé rồi, trợ lý được nghỉ phép cao hứng quá quên không đặt phòng ở khách sạn.”
Cô nói xong, Bác Diên không lên tiếng.
Trì Lục thu ánh mắt, rầu rĩ nói: “Nhưng mà không sao, thầy Bác không muốn giúp, tôi tự… “
”Vé máy bay gì?”
Lời cô đang nói đột nhiên bị cắt ngang. Trì Lục sửng sốt, ngước thấy ánh mắt cực kỳ u ám của anh, phản ứng hơi chậm chạp: “Không có gì.”
Nghe vậy Bác Diên bình tĩnh nhìn cô, mấy giây sau anh nói: “Đêm nay tôi về Bắc Thành.”
Trì Lục ngẩn người, có chút bất ngờ, cô mấp máy môi nhỏ giọng nói: “À, vậy thì…”
Bác Diên lạnh lùng cắt ngang lời cô nói: “Nếu như em không ngại, có thể đi cùng tôi.”