Bác Diên không từ chối nữa. Nhìn tư thế hai người mập mờ, sắc mặt Mạnh Xảo khó coi đi vài phần. Từ Thanh Nghiên nghe thế thì cười lạnh: “Chị Mạnh, bây giờ chúng ta xem như vẫn ở trên đất người khác, nói chuyện chú ý một chút.”
Mạnh Xảo cắn môi dưới, liếc xéo Từ Thanh Nghiên: “Ha, cô ta học được tí bản lãnh ở đây à.”
Mắt Từ Thanh Nghiên cũng không thèm dao động, đang đứng tám chuyện với thợ trang điểm, chỉ thuận miệng đáp: “Tôi coi như cô đang khen Trì Lục vậ.y”
Manh Xảo nghẹn họng: “Cô…”
Cô vừa muốn trả lời thì Văn Hạo đi từ bên kia qua đây, hắn ta nhìn chung quanh một lượt rồi nói: “Trì Lục đâu?”
Nghe vậy Mạnh Xảo hừ một tiếng: “Văn tổng, Trì Lục đi với Bác tổng rồi, còn đi đâu thì chúng tôi không rõ.”
Văn Hạo: “..”
Hắn chỉ nhàn nhạt nói: “Chuẩn bị thật tốt, chuẩn bị lên sàn diễn.”
Mạnh Xảo nhìn sắc mặt hắn ta nhợt nhạt, trông hơi tức giận. Cô ta hít một hơi sâu, cố gắng giữ hình tượng hoàn mỹ: “Vâng, Văn tổng yên tâm.”
Văn Hạo đáp lại rồi vội vàng rời đi.
Mạnh Xảo vừa quay đầu gặp ngay ánh mắt của Từ Thanh Nghiên đang cười như có như không: “Chị Mạnh cố lên nha.”
“…”
–
Show diễn chính thức bắt đầu. Vừa lúc tiếng nhạc cất lên, first face của show diễn mặc trang phục mùa thu từ trong bước ra.
Trì Lục là người khai màn đêm nay.
Hai năm qua ở nước ngoài đã khiến danh tiếng cô vang dội, là người mẫu tầm cỡ quốc tế. Mỗi một show diễn, cho dù là nhỏ hay lớn cô đều hoàn thành một cách xuất sắc.
Bác Diên chỉ mang thân phận là người cho thuê địa điểm tổ chức thôi nên rất nhiều vấn đề không cần anh quản lý, hoặc trực tiếp chỉ đạo, ở Giang Thành đã có người phụ trách quản lý.
Anh ở lại đây, chỉ vì một người.
Lúc Trì Lục bước ra, anh đang ngồi ở vị trí đối diện sàn diễn nên dễ dàng thấy từng cử động của cô. Mỗi một bước vung chân, mỗi một thần thái trên khuôn mặt dù rất nhỏ, thậm chỉ là cánh tay cô đung đưa như thế nào, anh là người chứng kiến rõ ràng nhất.
Trên sàn diễn chữ T, Trì Lục không hề có nét yếu ớt, chân mang cao gót, mặc bộ trang phục mùa thu mới nhất, từng bước đi trên sàn diễn đều có khí thế, trông không hề giống người con gái mới vừa trẹo chân khi nãy.
Từ Minh Trạch ngồi kế bên Bác Diên, lần đầu tiên xem Trì Lục trình diễn ở khoảng cách gần như vậy, thấy cô đi về phía bên này, thấp giọng nói: “Tài năng của cô Trì đúng là đỉnh, rất hoàn hảo, quá chuyên nghiệp.”
Bác Diên không đáp nhưng trong lòng anh hoàn toàn đồng ý. Trì Lục là vậy, chỉ cần cô muốn thì dù có đường là đi lên trời cô đều hoàn thành tốt nhất. Từ Minh Trạch trông thấy bộ dạng Bác Diên nghiêm túc thì cũng không nhiều lời nữa.
Đến khi bóng dáng Trì Lục biến mất phía sau sàn diễn, Bác Diên mới thu hồi ánh mắt tập trung trên sàn diễn nãy giờ. Điện thoại rung lên, là em gái Bác Doanh gửi tin nhắn:
Bác Doanh: [ Anh??]
Bác Diên: [?]
Bác Doanh: [Trì Tiểu Lục về nước?? Anh còn ở show diễn xem người ta trình diễn??]
Bác Diên: [Thì sao?]
Bác Doanh: [Anh nói xem, cô ấy trở về sao anh không báo cho em? Giờ em mua vé bay về còn kịp không?]
Bác Diên: [Không kịp.]
Bác Doanh: [Hai người quay lại rồi?]
Bác Diên: [?]
Bác Doanh: [ À à em xin lỗi, mà em muốn hỏi, hai người giờ hòa thuận à?]
Bác Diên nhìn tin nhắn em gái một lúc, không phản ứng gì mà tắt luôn điện thoại. Mà giờ khắc này bên Bác Doanh, mờ mịt khi đối diện với show diễn đang được phát trực tiếp trong nước hiện giờ.
Ơ hai con người này! Ngày xưa nói yêu đương nhau thì gạt cô, ít nhiều cô cũng là trợ thủ đắc lực của tình yêu hai người họ chớ!