Người vừa khuất, Từ Minh Trạch và Trì Lục nhìn thẳng vào mắt nhau, cậu ta cười cười chủ động: “Cô Trì, xin lỗi.”
Trì Lục lắc đầu đáp: “Lúc đó do tôi hơi thất thần.” Ở trên sân khấu chữ T vừa rồi, nếu cô không mất tập trung thì có thể tránh va chạm với người sau lưng.
Từ Minh Trạch mỉm cười, nói chuyện phiếm với cô: “Tính tình Bác tổng không tốt lắm, cô đừng để bụng nhé.”
Trì Lục nhướn mày hỏi: “Trợ lý Từ, cậu làm công việc này bao lâu rồi?”
“Gần được một năm.”
Trì Lục ngơ ngác, có chút bất ngờ: “Vậy à.”
“Vâng.” Lúc ấy ở show diễn không có mặt Từ Minh Trạch nên cậu không nghe được lời Trì Lục gọi Bác Diên là bạn trai cũ, ngẫm nghĩ rồi nói: “Trước đây Bác tổng có rời công ty một thời gian, vừa mới trở về tiếp nhận cách đây không lâu.”
Nghe vậy, mắt Trì Lục run lên.
Cô ừ nhẹ, chợt không muốn hỏi tiếp nữa.
Bên kia, Bác Diên vừa bước chân vào một cửa hàng thì Phó Ngôn Trí gọi đến.
“Ai bị trẹo chân?”
Bác Diên im lặng không đáp.
Phó Ngôn Trí khẽ cười: “Trì Lục à?”
“… Ừ”
Phó Ngôn Trí hiểu ra, cười cười nói: “Cũng đúng, nếu như không phải là Trì Lục thì cậu đâu có làm phiền tớ cái chuyện bé tí này.”
Bác Diên tiếp tục im lặng.
Phó Ngôn Trí không cười nhạo nữa, đạo đức nghề nghiệp bác sĩ đột nhiên trỗi dậy, hỏi mấy câu: “Nặng không? Bác sĩ bên đó nói sao?”
“Chườm đá, lấy ít thuốc.”
Phó Ngôn Trí nheo mắt, nhận ra giọng nói anh có chút nghi ngờ: “Cũng tốt, bị trẹo chân có thể giải quyết như vậy.”
Bác Diên cau mày: “Cậu chắc chắn là không cần chụp X-quang?”
“… Cũng đâu phải là gãy chân.” Phó Ngôn Trí không nói nên lời: “Thời gian đầu bình thường sẽ chườm lạnh, đến tối sau khi uống thuốc thì dùng khăn lông chườm nóng.”
Bác Diên: “Ừ.”
Phó Ngôn Trí cười nhẹ: “Điều cuối cùng, hạn chế đi lại.”
Bác Diên đáp lời, im lặng mấy giây: “Nếu như đi lại thì hậu quả thế nào?”
Phó Ngôn Trí ngẩn người, nghe ra được chút gì đó: “Ý cậu là cô ấy tối nay còn đi catwalk?”
“Ừ.”
Mặc dù hai người đã chia tay, nhưng xem ra không ai hiểu rõ con người Trì Lục bằng Bác Diên cả. Chỉ cần chân cô chưa gãy đến mức bó bột, thì show tối nay cô chắc chắn sẽ trình diễn, thậm chí đến cuối chương trình cũng không để lộ chút sơ hở.
Phó Ngôn Trí im lặng thở dài: “Chườm lạnh lâu chút, tiện thể gửi tớ xem toa thuốc của bác sĩ luôn.”
Bác Diên: “Cám ơn.”
Phó Ngôn Trí nhướng mắt cười trêu chọc: “Ối dào, tớ đang giúp bạn thân của Thanh Ảnh, chứ có phải giúp cậu đâu.”
Bác Diên: “Cút.”
“Này, khoan.” Phó Ngôn Trí hiểu được lời nói bóng gió của bạn gái, dặn thêm: “Trì Lục giờ đi lại khó khăn, nếu được thì cậu để ý trông nom chút. Thanh Ảnh nói chờ cậu về sẽ bao một chầu.”
Cúp điện thoại, Bác Diên bước vào tiệm giày. Chưa tới năm phút, trên tay xách theo một đôi giày, khuôn mặt vô cảm bước ra khỏi nơi đó.