Đêm nay, Trì Lục nằm mơ thấy vô số điều lạ lùng.
Trong giấc mơ mọi thứ đều hỗn loạn, có khung cảnh cô ở cùng với Bác Diên, cũng có cảnh tượng lúc cha mẹ cô qua đời, còn có rất nhiều âm thanh vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, tất cả tràn ngập trong đầu cô.
Khi tỉnh lại, trời đã sáng.
Trì Lục nằm trên giường, trơ mắt nhìn trần nhà, mất một lúc lâu sau cô mới ổn định tâm trạng rời giường. Do buổi tối nay có buổi catwalk, Trì Lục ăn sáng xong ngay lập tức đến chương trình để tập luyện. Đây vốn là thói quen của cô, cho dù là rất quen thuộc với sàn diễn nhưng cô sẽ đến sớm làm quen, ghi nhớ mỗi vị trí đặt máy quay, để khán giả bên dưới thông qua ống kính có thể thấy được show diễn tốt nhất.
Lúc Văn Hạo đến, cô đã đi tới lui rất nhiều lần. anh ta liếc thấy vành mắt đen của Trì Lục, quan tâm hỏi: “Tối qua lại mất ngủ sao?”
Tinh thần Trì Lục có chút sa sút, chứng mất ngủ của cô khá nghiêm trọng, thường thì ngủ không đủ. Cô lạnh nhạt đáp một tiếng: “Một chút.”
Văn Hạo cau mày: “Tối nay mấy giờ bay?”
Trì Lục mất một chút mới kịp phản ứng: “Hai giờ.”
Văn Hạo tính toán thời gian, thấp giọng hỏi: “Thật sự không tham gia buổi tiệc với anh à?”
Sau show diễn thời trang có một buổi tiệc, những người tham dự đều là nhân vật tai to mặt lớn, có liên quan chặt chẽ đến giới thời trang của họ. anh ta muốn Trì Lục tham dự, thứ nhất là có ý định để cô làm bạn gái anh ta, nhân tiện tuyên bố chủ quyền, thứ hai cũng để giới thiệu tài nguyên tốt cho cô, người mẫu và minh tinh đều giống nhau, cần có kẻ chống lưng.
Trì Lục đang muốn từ chối, khóe mắt chú ý tới hình ảnh người đàn ông và phụ nữ cách đó không xa.
Phát hiện ánh mắt của cô, anh ta nhìn sang, hỏi: “Em trước kia là có quen biết Bác tổng đúng không?”
Trì Lục: “Ừ biết.” Cô chỉ vào người phụ nữ bên cạnh Bác Diên, tò mò hỏi: “Cô ấy là ai?”
Văn Hạo rời mắt khỏi người cô, thấp giọng nói: “Người phụ trách quản lý show thời trang lần này ở Giang Thành, Trần Tư Vân.”
Trì Lục: “À.”
Cô đột nhiên cười một tiếng, chân mày cũng nhướn lên: “Tiệc tối nay là hai người họ cũng tham dự?”
Văn Hạo: “Nếu không có gì thay đổi thì đúng vậy.”
Trì Lục gật đầu một cái, nhìn qua Bác Diên cùng Trần Tư Văn một lúc khiến khóe môi nâng lên, nhả ra mấy chữ: “Vậy em tham gia.”
Văn Hạo: “…”
Cô suy nghĩ rồi nhìn về phía Văn Hạo, nói thẳng ra: “Em đến vì Bác Diên, anh có chắc là vẫn muốn dắt em theo?”
Văn Hạo nghẹn lời, nhàn nhạt nói: “Sau này những lời như vầy, có thể không cần nói với anh.”
“Vậy sao được.” Trì Lục cúi đầu cười cười: “Em nên nói rõ ràng chuyện này sớm hơn, tránh tạo sự hiểu lầm.”
Cô hất cằm về hướng hai người vừa nãy, chậm rãi nói: “Anh ấy là bạn trai cũ của em.”
Vừa đúng lúc Bác Diên và Trần Tư Vân đứng gần đó, nghe cô nói thế khiến ánh mắt anh trầm xuống, nhìn về phía Trì Lục.
Cô cũng không lúng túng, thoải mái đáp lại ánh mắt anh, mở miệng nói: “Đã lâu không gặp nha thầy Bác.”