Nửa giờ sau, Trì Lục ăn mặc hoàn chỉnh xuất hiện ở phòng cao nhất. Đến nơi, cô đạp giày cao gót trên mặt thảm, từ từ đi vào trong.
“Trợ lý Từ?”
Phía ngoài có âm thanh truyền đến, Từ Minh Trạch cũng không dám nhìn sắc mặt Bác Diên như thế nào, ho khan một tiếng, xoay người đi về hướng cửa lớn bên kia.
“Cô Trì, bên này”
Trì Lục nhìn cậu ta, cong môi: “Xin lỗi cậu, muộn thế này còn đến đây làm phiền.”
Từ Minh Trạch: “…”
Cậu ta cũng muốn đáp lại cô cho hợp lẽ, nhưng sợ Trì Lục nói thêm vài câu nữa thôi thì tự hỏi không biết ngày mai cậu ta còn thấy được mặt trời mọc hay không.
“À, Bác tổng đang đợi cô bên trong.”
Trì Lục cười cười, nói cám ơn. Cô đi vào trong hai bước, ngước mặt lên đã thấy ngay người đàn ông với đôi mắt câu người kia.
Trì Lục dừng một lát, lên tiếng: “Bác tổng.”
Bác Diên không lên tiếng, ánh đèn bị phóng đại trong đôi mắt hoa đào kia rơi trên người cô.
Lúc nhận được hồi âm từ trợ lý Từ, Trì Lục đang trang điểm. Thực ra cô nghĩ, nếu như Bác Diên không đồng ý để cô lên đây cô nên giải thích thế nào, nhưng Trì Lục vẫn đánh cuộc một lần, cuối cùng cũng thắng.
Cô vừa dặm lại lớp trang điểm, so với lúc chiều ra ngoài coi như còn chút sắc sảo, son nước làm hồng lên đôi môi mật ngọt, càng làm cô thêm phần trẻ trung của thiếu nữ. Quần áo trên người không quá tùy tiện nhưng vẫn có chút ý tứ. Dáng người Trì Lục rất đẹp, khuôn mặt trái xoan, sống mũi cao kèm với đôi mắt hoa đào, không tính là quá tinh xảo nhưng tất cả phối hợp lại tạo nên nét đẹp và sức quyến rũ riêng, lại có chút tươi trẻ hoạt bát trên gương mặt tinh tế ấy.
Trì Lục nhìn thẳng vào đôi mắt anh, có thể cảm nhận được sự quan sát lạnh nhạt trong đôi mắt ấy. Cô mím môi, dời mắt sang nơi khác, thấy được cách đó không xa là bàn thức ăn, trên đó bày biện các món ăn nóng hổi vẫn còn bay khói trắng.
Trong tình huống này, Trì Lục sẽ không huyễn hoặc bản thân rằng anh chuẩn bị mọi thứ là vì cô. Nhìn chằm chằm vài giây, cô cố gắng kéo mắt trở về trên người Bác Diên: “Bác tổng, anh để tôi lên đây làm gì?”
Bác Diên nhìn cô, ánh mắt rõ ràng là sự lạnh nhạt: “Mang đồ của em đi.”
Trì Lục ngẩn người, bất ngờ không kịp phòng bị lùi về sau một bước. Từ trước đến giờ, cô chưa từng thấy Bác Diên không nể mặt cô như thế.
Trong nháy mắt, cô cảm nhận được là anh không muốn thấy mình, tự mím môi cười, thấp giọng trả lời: “Xin lỗi, làm chậm trễ thời gian của Bác tổng rồi.”
Trì Lục cũng không do dự: “Tôi đi ngay.”
Nói xong cũng không đợi Bác Diên phản ứng, cô cầm mũ và mắt kính trên bàn xoay người rời đi.
Từ Minh Trạch đang đứng ở ngoài, suy nghĩ thấy hai người nhất định cần thời gian ôn chuyện, cậu ta có nên tranh thủ chút ra ngoài lấp cái bụng rỗng chút không. Tay đang cầm điện thoại định nhắn tin thông báo cho Bác Diên một tiếng, thì một cơn gió thổi ngang qua mặt, bóng người từ bên trong chạy ra.
Tay Từ Minh Trạch run lên, cậu ngây ngốc đứng nhìn bóng lưng Trì Lục mất hút nơi góc thang máy. Một giây sau, cậu trợn to mắt.
Trì Lục nhìn trong thang máy xuất hiện bóng dáng người phụ nữ, có chút bất ngờ. Trần Tư Vân thấy Trì Lục thì cũng sửng sốt đôi chút, cô ta nhìn lên số tầng trên bảng điện tử, cúi nhìn Trì Lục, đeo túi xách bước ra khỏi thang máy.
Tầng cao nhất này chỉ có một phòng, cửa thang máy hai bên vẫn có bảo vệ đứng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Trì Lục biết người phụ nữ này là tới tìm ai.