Cô cầm tách trà phục vụ mới đưa nhấp một ngụm, lúc này mới thong thả nói: “Em nghĩ nhiều quá rồi.”
Mặc dù cô có chút tiếng tăm, nhưng so với một người mẫu được trang điểm kỹ càng và cá tính mỗi khi xuất hiện trên bìa tạp chí thời trang, cô bây giờ trông rất bình thường, có gặp được người hâm mộ cũng chưa chắc nhận ra.
Viên Viên lắc đầu nói: “Em cảm thấy không nên nói gì nữa”. Cô ấy đè thấp giọng: “Nhưng mà chị Trì Lục, chắc chị không quên mình là người có mười triệu lượt theo dõi trên weibo đâu ha?”
Trì Lục cố chấp không nghe (*), chậm rãi ung dung nói: “Một nửa trong đó là tài khoản ảo.”
(*) Gốc là 油盐不进 – dầu muối không vào. Chỉ những người cố chấp, không nghe lời khuyên, không nhận sự đánh giá hay ý kiến của người khác – theo tangthuvien.
Viên Viên cứng họng.
Hai người đấu võ mồm, bầu không khí chung quanh rất thoải mái.
Đối với Trì Lục, Viên Viên không chỉ là người trợ lý nhỏ, cũng có thể xem như bạn bè. Thời gian làm việc bên ngoài, cả hai đều lấy thân phận bạn bè ở chung với nhau.
Trì Lục không thể ăn lẩu cay, không ăn được tinh bột. Trong khi chờ món ăn thì chỉ có thể ăn chút rau xanh, tạm thời không ăn nhiều. Cô nhai hai miếng thì dừng lại, dời sự chú ý lên điện thoại di động.
Quý Thanh Ảnh biết được cô để quên đồ ở chỗ Bác Diên, ngay lập tức nhắn tin nhiều chuyện: [Khi nào thì cậu định qua bên đó lấy đồ lại?]
Trì Lục nhìn tin nhắn, chậm rãi gõ xuống mấy chữ: [Đang đợi cậu giúp tớ hỏi trợ lý cách thức liên lạc.]
Quý Thanh Ảnh: […]
–
Trên tầng cao nhất của khách sạn, căn phòng sang trọng mơ hồ truyền ra giọng nam trầm thấp.
Bac Diên đồng ý để Từ Minh Trạch từ chối buổi hội nghị sáng mai, nhưng lại mở buổi họp dài qua video. Anh nghe quản lý chuyên môn báo cáo hạng mục, mắt liếc tài liệu trong tay, vẻ mặt khó đoán.
Từ Minh Trạch ngồi xéo ở đối diện, quan sát thấy ánh mắt Bác Diên thỉnh thoảng sẽ dừng lại chỗ mũ và mắt kính cách đó không xa. Trong thoáng chốc, tâm tình của cậu có chút phức tạp.
Cuộc họp kết thúc, Từ Minh Trạch nhìn về phía máy tính hỏi người đàn ông: “Bác tổng, tôi cho người đem bữa tối tới đây ạ?”
Bác Diên ừ một tiếng: “Nói trợ lý Trần phụ trách show diễn gọi điện cho tôi.”
Từ Minh Trạch gật đầu.
Sau khi cậu ta ra ngoài, Bác Diên giơ tay xoa xoa mi tâm. Anh dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi đôi phút, đột nhiên Từ Minh Trạch vội vàng từ ngoài mở cửa vào.
“Bác tổng.”
Bác Diên mở mắt nhìn cậu ta, cổ họng có chút khó chịu vì không uống nước, lên tiếng: “Chuyện gì?”
Từ Minh Trạch hạ giọng, nhìn anh nói: “Cô Trì mới gọi cho tôi, hỏi xem đồ của cô ấy có phải bỏ quên trên xe chúng ta không?”
Bác Diên thoáng sững người, ánh mắt bén nhọn rơi trên người cậu ta.
“Gọi cho cậu?”
Từ Minh Trạch lúng túng mấy giây mới có phản ứng: “Đúng vậy, cô Trì không hỏi số điện thoại của ngài, mà lại gọi thẳng cho tôi.”
Nghe xong Bác Diên tự cắn môi dưới. anh ta quét mắt nhìn về một hướng nào đó, lạnh giọng nói: “Nói cô ấy tự mình tới lấy.”
“Được ạ” Ánh mắt Từ Minh Trạch sáng lên, nói tiếp: “Vậy đồ ăn tối được chuẩn bị, có cần thêm một phần không ạ?”
Bác Diên chỉ quét mắt lạnh lùng nhìn qua.