Hai năm qua Trì Lục vẫn luôn định cư ở nước ngoài, không có ý định hồi hương, Quý Thanh Ảnh biết trong lòng cô có khúc mắc, cũng biết cô chỉ hành động sau khi bản thân đã có kế hoạch thông suốt mọi thứ.
Trì Lục ậm ừ, trong chốc lát không biết nên trả lời thế nào.
“Nói sau đi.” Cô nằm lì trên giường, lắc lắc chân nói: “Tạm thời chưa quyết định được.”
“Được.” Quý Thanh Ảnh cũng không ép cô phải đưa ra câu trả lời: “Quyết định thế nào thì cho tớ biết.”
“Ừ.”
Quý Thanh Ảnh cười cười: “Về rồi thì ra ngoài dạo một chút, Giang Thành thay đổi nhiều lắm.”
Trì Lục mỉm cười, tâm tình ít nhiều được nhẹ nhõm: “Tớ biết rồi.”
Cúp điện thoại, Trì Lục định nằm xuống. Cô nhắm hai mắt, tất cả hình ảnh hiện lên đều là đôi mắt lạnh lùng xa cách của người đàn ông kia. Lúc trước, Bác Diên nhìn cô chỉ có ánh mắt cưng chiều, nhưng hiện tại lại khiến Trì Lục có chút khó chịu không giải thích được.
Cô đưa tay xoa xoa mắt, từ giường bò dậy vào phòng tắm rửa mặt, cố gắng ép bản thân quên chuyện vừa nãy đi. Tắm xong, tinh thần Trì Lục có chút phấn chấn, suy nghĩ đến lời Quý Thanh Ảnh vừa nói, cuối cùng quyết định thay quần áo ra ngoài. Dù sao cuối cùng thì đã về rồi, thực sự là nên ra ngoài đi dạo.
Trì Lục báo với Viên Viên một tiếng, mang mũ cùng mắt kính ra khỏi khách sạn.
Bước ra khỏi cửa, Trì Lục có chút mơ màng, cô không biết mình muốn đi đâu, đành nhắm mắt tùy tiện đi bừa. Bước chân vô thức dẫn Trì Lục đến con phố lúc trước thường hay đi qua.
Quán xá nhà cửa trở nên cũ kỹ không thể ngờ, cửa hàng hai bên đường đều đóng, người qua kẻ lại vốn ít nay lại càng ít hơn.
Trì Lục có vẻ hơi bất ngờ, ngẩng đầu nhìn chung quanh, muốn tìm xem quán ăn trước kia hay tới còn ở đây hay không. Cô lơ đãng nhìn thấy phía xa có dán một tờ thông báo phá bỏ và di dời.
Trì Lục sửng sốt một lúc, rồi từ từ đi tới phía đó. Vừa ngay lúc ấy bên cạnh vang lên một giọng nam xa lạ.
“Cô Trì?”
Trì Lục ngẩn ra, quay đầu nhìn người đàn ông đứng dưới tán cây.
Bác Diên đã đổi bộ âu phục đậm màu kia thành bộ quần áo thoải mái giản dị, cả người ít đi vẻ trang nghiêm đáng sợ, thêm một chút nhàn hạ tự do.
Cô dừng lại, thu hồi suy nghĩ, nhìn sang người đàn ông bên cạnh anh: “Có chuyện gì không”?
Từ Minh Trạch cười một tiếng, giọng nói ôn hòa: “Không có chuyện gì, chỉ là không ngờ có thể gặp cô ở đây.” Cậu ta tự giới thiệu: “Tôi là trợ lý của Bác tổng, Từ Minh Trạch.”
Trì Lục cười nói: “Chỉ là tùy tiện đi dạo quanh thôi.”
Từ Minh Trạch liếc mắt thấy bộ dạng cúi đầu nhìn điện thoại chằm chằm của Bác Diên, nhiệt tình trả lời cô: “Cô đến đây tìm người sao?”
“À … Có thể nói vậy.”