Hôm sau.
Căn phòng vẫn trống rỗng như chưa hề có hơi thở ai tồn tại. Trì Lục liếc nhìn thời gian trên điện thoại, đã là buổi trưa rồi. Cô lăn lộn trên giường một chút rồi đi rửa mặt. chuông cửa đột nhiên reo lên.
Trì Lục giật mình đi ra ngoài phòng khách, đứng trước cửa hỏi: “Xin chào, cho hỏi ai vậy ạ?”
Vừa dứt câu thì bên ngoài vọng vào tiếng của Từ Minh Trạch: “Cô Trì, tôi là trợ lý Từ.”
Trì Lục sửng sốt một chút rồi lập tức mở cửa. Cậu ta đứng đó, trên tay còn cầm theo một cái túi. Mắt hai người nhìn nhau, rồi Từ Minh Trạch cười nói: “Cô Trì đói bụng không? Bác tổng bảo tôi đem cơm tới cho cô.”
Trì Lục thoáng nhìn qua đồng hồ báo thức phía sau lưng: “Cậu đợi lâu lắm rồi hả?”
“Không có.” Từ Minh Trạch nói thẳng: “Bác tổng nói cô sẽ ngủ tới khoảng 11 giờ, nên dặn tôi 10h30 đến là được.”
“…”
Nhìn Từ Minh Trạch đem thức ăn để xuống bàn, Trì Lục áy náy: “Cám ơn, làm phiền cậu quá.”
“Không có gì.” Từ Minh Trạch cố ngăn những ý nghĩ tò mò trong đầu mình lại: “Tôi đi trước nhé.”
“Cám ơn.”
Trước khi đi cũng không quên dặn dò: “Nếu cần gì thì cô Trì cứ liên hệ trực tiếp với tôi nhé.”
Nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của cô, Từ Minh Trạch cười cười: “Bác tổng giao phó.”
Trì Lục: “Được.”
Người vừa đi, cô lập tức mở túi cơm trưa bày ra bàn, tim Trì Lục đập rất nhanh trong ngực bởi vì, toàn bộ thức ăn Bác Diên sai trợ lý mang tới đều là món ưa thích của cô. Trì Lục nhìn đến ngẩn ngơ rất lâu, điện thoại vang lên khiến cô hoàn hồn, là Bác Diên gọi đến.
“Alo.” Trì Lục cố gắng ép trái tim mình thôi không nhảy loạn nữa: “Trợ lý Từ mang thức ăn tới rồi.”
Bác Diên vừa kết thúc hội nghị, nghe cô nói thế thì bước chân chậm lại: “Anh biết.”
Anh hỏi: “Nếm thử chút xem mùi vị còn giống ngày xưa không?”
Trì Lục ừm nhẹ trong cổ họng, ngước lên nhìn trần nhà: “Cám ơn.”
Bac Diên hỏi lại: “Ăn xong là đi luôn sao?”
“Hai giờ đi.” Trì Lục suy nghĩ: “Từ đây bắt xe đi chắc khoảng nửa tiếng thôi.”
Bác Diên: “Được.”
Trì Lục ngơ ngác, không kịp hiểu được ý nghĩa trong lời nói của anh là như thế nào thì anh đổi chủ đề.
“Ăn đi, anh có việc, cúp máy trước.”
Nhìn điện thoại vang lên tiếng tút tút từ đầu dây bên kia, cô không để tâm nữa, cúi đầu ăn cơm.
–
Bên kia, Bác Diên hơi bất ngờ liếc mắt nhìn người vừa xuất hiện: “Sao lại đến đây?”
Người đó cười hỏi: “Làm sao, tôi không thể đến tìm anh hay sao?”
Bác Diên không trả lời.
Người đàn ông lại hỏi: “Có phải Trì Lục trở về rồi không?”
Nghe được cái tên quen thuộc kia, Bác Diên ngẩng đầu: “Thì sao?”
Người nọ lắc đầu, cười cười đáp: “Không có gì, tôi chỉ xác nhận thôi.”
Bác Diên không nhiều lời, đi về phía phòng làm việc: “Ông biết rồi thì hỏi tôi làm gì?”
Người đó cười: “Xác nhận chút.”
Bác Diên: “…” Anh liếc nhìn người đàn ông, giọng nói lạnh băng: “Đừng có xuất hiện trước mặt cô ấy.”
Nói xong anh nhìn Từ Minh Trạch: “Trợ lý Từ, tiễn khách.”