Đây là sự thật. Tính cách mỗi người khác nhau, những chuyện trải qua khác nhau, suy nghĩ và cách xử lý vấn đề khi có chuyện xảy ra cũng khác nhau. Cho dù là có sự đồng cảm, cũng không thể trở thành người trong cuộc để hiểu người kia hoàn toàn được.
Quý Thanh Ảnh im lặng: “Vậy em không nên làm bà mai cho hai người họ nữa à?”
Phó Ngôn Trí: “Tùy em thôi.”
“Cứ vậy đi, anh giúp em một chút.”
Phó Ngôn Trí gật đầu cười: “Được rồi.”
–
Bốn người ngồi ở quán bar đến mười giờ thì quyết định trở về. Quý Thanh Ảnh nhìn Phó Ngôn Trí, sau đó nhìn về phía Bác Diên: “Thầy Bác, phiền anh chăm sóc Trì Lục nhé.”
Bác Diên gật đầu.
Quý Thanh Ảnh không nhiều lời, nhìn Trì Lục: “Tới nơi thì nhắn tin cho tớ.”
“Ừ.”
Bóng lưng hai người bạn trước sau rời đi, Trì Lục âm thầm ngưỡng mộ. Nếu như chuyện kia không xảy ra thì có chăng giờ đây cô và anh cũng ngọt ngào như thế, chứ không phải đối mặt nhau xa cách, lời nói cẩn trọng, người nào cũng sợ bước qua ranh giới.
“Lên xe.”
Anh lên tiếng, đưa tay về phía cô. tim Trì Lục đập nhanh nhưng vẫn đưa tay ra cho anh đỡ lên xe, rồi ngồi vào bên cạnh.
“Cảm ơn.”
Tài xế bất ngờ quay đầu nhìn Bác Diên: “Bác tổng.”
“Về căn hộ.”
“Vâng.”
–
Xe thong thả chạy, yên tĩnh lại thoải mái.
Trì Lục an vị, thỉnh thoảng nhìn ngắm đường phố qua cửa kính. Đã hơn hai năm trôi qua, thành phố đã thay đổi nhiều hơn cô tưởng tượng.
Điện thoại Bác Diên đột nhiên reo lên. Cô nghe thấy giọng anh trầm ấm giống như trước đây: “Alo.”
“Chuyện gì?”
Bên kia nói vài câu, anh im lặng trong chốc lát rồi đáp: “Để anh hỏi cô ấy.”
Trì Lục quay lại nhìn anh, vừa kịp bắt gặp ánh mắt anh. Bác Diên cầm điện thoại, giọng bình tĩnh: “Bác Doanh gọi, em có muốn nói chuyện chút không?”
Trì Lục không phản ứng kịp, chậm chạp nói: “Được.”
Tay vừa cầm điện thoại thì giọng Bác Doanh đã vang lên: “Trì Tiểu Lục!!”
Trì Lục sửng sốt, vô thức nở nụ cười: “Đây.”
Giọng Bác Doanh lầm bầm: “Tại sao cậu về nước mà không liên lạc với tớ?”
Mắt Trì Lục giật giật: “Quên mất.”
Bác Doanh hừ lạnh, không thèm so đo cô quên thật hay giả, chỉ nói: “Dự định về nước bao lâu?”
Trì Lục nhẩm tính: “Chắc khoảng 3, 4 ngày nữa.”
Nghe cô nói thế, Bác Diên mím môi cố gắng kìm nén.
Bác Doanh thảng thốt: “Nhanh vậy sao?”
“Ừ.” Trì Lục nhẹ nhàng nói: “Bên đó tớ còn công việc.”
Bác Doanh cũng không tiện nói thêm gì nữa. Cô suy nghĩ một chút rồi ngập ngừng hỏi: “Vậy cậu.. sau đó vẫn ở nước ngoài sao?”
Trì Lục mỉm cười, nhìn những chiếc xe khác đang vụt qua trước mặt, nói: “Không lâu đâu.”
Hai người trò chuyện thêm đôi câu rồi Trì Lục trả điện thoại lại cho Bác Diên. Anh cầm điện thoại, tiện tay cúp luôn.
Trì Lục ngơ ra: “Anh không nói gì với cô ấy nữa à?”
Bác Diên nhìn cô rồi hỏi ngược lại: “Nói gì?”
Trì Lục cảm nhận trời trong xanh mây trắng lúc nãy của anh biến mất tiu, mây đen kịt lại quay về, trề môi đáp: “Không có gì.”
Trên xe một mảnh lặng thinh suốt chặng đường về nhà, một lúc sau xe dừng ở dưới lầu, Bác Diên vươn tay đỡ cô, Trì Lục cũng im lặng mà phối hợp. Cả hai bước chậm chạp vào thang máy về đến nhà.
Sau khi mở cửa thì Bác Diên hỏi: “Mua vé máy bay rồi?”
Trì Lục ngẩn người: “Chưa đặt.”
“Em định đặt vé ngày nào?”
“Không biết nữa.” Trì Lục đáp: “Tối nay em hỏi trợ lý thử.”
Bác Diên gật đầu rồi đi vào phòng bếp. Trì Lục nhìn bóng lưng anh rồi đột nhiên nói: “Nhưng ngày mai có chút việc cần đi ra ngoài.”
Anh quay lại nhìn cô: “Một mình em?”
“Vâng.”
Bác Diên đứng đấy nhìn thẳng vào cái chân đang cà nhắc của cô: “Quý Thanh Ảnh sao không đi cùng em?”
“Cô ấy bận quá, em cũng không muốn một người bận rộn còn phải chạy tới chạy lui vì em.”
Anh gật đầu: “Đi đâu?”
Trì Lục nói ra một nơi, Bác Diên cũng không hỏi tiếp, anh từ trong bếp đem ra hai chén canh giải rượu, nhìn cô uống hết rồi mới nói: “Nghỉ sớm chút đi.”