Chương 4

Dưới sự thúc giục của Văn Hạo, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Thời điểm anh cất tiếng nói, tất cả căng thẳng trong đầu cô như dây đàn đứt đôi. Bên tai là âm thanh xa lạ nhưng rất quen thuộc của anh khiến trái tim cô lỗi nhịp đập thình thịch trong ngực.

Dùng hết sức nắm chặt điện thoại, trên mu bàn tay cô nổi lên vài sợi gân xanh, Trì Lục mím môi, kìm nén tâm trạng kích động, từ từ ngước mắt lên, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú cùng với bộ trang phục ấy, cô thoáng chốc giật mình.

Trong ký ức, Bác Diên rất ít khi mặc âu phục, anh thích mặc quần áo giản dị thoải mái, nhưng Trì Lục luôn cho rằng khung xương anh rất đẹp, dáng người chuẩn, cơ bắp cân xứng, rất thích hợp mặc âu phục. Dưới sự mè nheo của cô, Bác Diên cuối cùng cũng chịu mặc bộ âu phục mà cô mua cho anh. Khoảnh khắc đó trong đầu Trì Lục trống rỗng, mất một lúc cô mới nghĩ đến một câu đánh giá người đàn ông này - Lưu manh giả danh tri thức. Bác Diên mặc âu phục, 99% là ăn đứt số đàn ông còn lại mà cô biết, đẹp mắt đến nỗi cô không còn từ ngữ gì để miêu tả.

Mà ngày lúc này, người đó đang mặc bộ âu phục sẫm màu tinh tế, cổ thắt cà vạt, cổ áo chỉnh tề, ống tay áo đính hai hạt châu màu lam đậm, phản chiếu ánh sáng từ cửa thang máy, sáng lấp lánh.

Vẻ mặt anh lạnh lùng, ngũ quan tinh xảo, đôi mày sâu, mắt hoa đào câu người. Nhưng trong đôi mắt hoa đào của anh lúc này không hề toát ra hứng thú nào, chỉ toàn xa lạ.

Tựa như không nhận ra cô là ai. Trì Lục kinh ngạc nhìn anh, quên cả phản ứng. Văn Hạo nhìn cô như vậy, hơi vẻ xấu hổ. anh ta che miệng ho nhẹ: “Trì Lục.”

Trì Lục giật mình, vừa muốn chào hỏi thì người đàn ông trước mặt đã lên tiếng. Bác Diên cất giọng lãnh đạm: “Xin chào.”

Đôi mắt Trì Lục rung lên, gật đầu đáp lại.

Sau khi chào hỏi, bên trong thang máy yên tĩnh trở lại. Văn Hạo nhìn hai người một chút, không nói chuyện với Bác Diên. anh ta lặng lẽ hỏi Trì Lục: “Tối nay muốn ăn gì?”

Trì Lục: “…”

Cô nhìn anh ta, “Không đói lắm.”

Văn Hạo cười một tiếng, cũng chẳng quan tâm cô đang trả lời qua loa: “Cố gắng ăn chút, buổi tối dẫn em ra ngoài đi dạo.”

Trì Lục vừa muốn từ chối, cửa thang máy mở ra, đến nơi họ cần đến .

Văn Hạo thúc giục, “Đi thôi.”



Nhìn hai người đi ra thang máy, Từ Minh Trạch im lặng một lúc rồi gọi: “Bác tổng”

Bác Diên đứng đó, hai tay đút túi, không buồn nhướng mi.

Từ Minh Trạch: “Ngài có quen biết vị tiểu thư kia sao?”

Bác Diên liếc cậu ta một cái: “Người mẫu nổi tiếng, trợ lý Từ không biết sao?”

Từ Minh Trạch: “…”

Từ Minh Trạch cảm thấy có chỗ sai sai, nhưng nhìn Bác Diên có vẻ không muốn đề cập đến nữa nên cậu ta cũng không dám hỏi nhiều. Im lặng chốc lát rồi đột nhiên hỏi: “Bác tổng, tối nay còn trở về Bắc Thành không?”

Tuy ngày mai có chương trình quan trọng, nhưng bên này đã có người phụ trách, Bác Diên không cần thiết ở lại đây giám sát. Cho nên lúc trước sắp xếp lịch trình, sếp không ở lại xem chương trình. Nhưng bây giờ cậu không biết nên làm sao.

Bác Diên lạnh lùng nhìn cậu ta một cái, không trả lời. Từ Minh Trạch không sợ anh, lịch sự cười một tiếng: “Bác tổng?”

Bác Diên cắn môi dưới, ánh mắt bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Trở về.”