Đường An sau khi tiếp nhận thông tin thì cũng hiểu rõ kĩ năng là gì nói: "Thì ra là vậy ta hiểu rồi, vậy còn hai khả năng kia thì sao?"
Hệ thống tiếp tục giải thích: [Dạ, về khả năng thứ 2 thì tôi sẽ cung cấp thông tin liên quan đến thế giới Đấu La cho ngài, những thông tin mà tôi cung cấp sẽ có những thông tin không được đề cập đến trong truyện, tuy vậy tôi chỉ có thể cung cấp thông tin chung về thế giới, chứ những thông tin liên quan đến quá khứ của ai đó, thông tin cá nhân, sở thích, hay ngoài thế giới Đấu La thì tôi không làm được, còn với khả năng thứ ba thì tôi có thể phân tích thông tin, khả năng của đối phương cho ngài, nhưng vì tôi liên kết với ngài nên tôi chỉ cung cấp thông tin sơ bộ về khả năng của đối phương yếu hoặc ngang ngài, còn nếu là kẻ mạnh hơn thì miễn cưỡng tôi vẫn có làm được nhưng thông sẽ rất hạn chế, cộng thêm là tùy vào những thông tin mà tôi nhận được thì khả năng phân tích có thể nhanh hoặc chậm.]
Đường An sau khi nghe xong nói: "Ta đã hiểu được những khả năng của ngươi rồi mà cho hỏi một chút."
Hệ Thống đáp: [Ngài cứ hỏi.]
Đường An hỏi: "Ngươi là do Trần Siêu phái tới đúng không, rốt cuộc ông ta muốn gì khi đưa ta đến thế giới này và tại sao lại xuyên không đến chỗ của nhân vật chính Đường Tam, lại còn trở thành em trai nuôi nữa chứ, bộ Trần Siêu không sợ ta làm rối tung cốt truyện của thế giới này hay sao?"
Hệ thống đáp: [Về vấn đề này người tạo ra tôi, ngài Trần Siêu nói khi đến một thời điểm nào đó thì ngài ấy sẽ trực tiếp nói với kí chủ về mục đích của ngài ấy, còn tại sao ngài lại xuyên không trở thành em trai nuôi của nhân vật chính thì cái đó chẳng qua là sự trùng hợp mà thôi, lúc ngài Trần Siêu đưa ngài đến thế giới này thì chính ngài ấy cũng không biết là sẽ đưa ngài đến đâu, mà vốn dĩ một khi đưa ngài đến đây thì ngài Trần Siêu cũng đã đoán việc thế giới này sẽ thay đổi mà không ai có thể ngờ tới.]
"Là vậy sao, thôi đành vậy chứ biết là sao giờ." Đường An chấp nhận hiện thực.
Thấy Đường An chấp nhận mọi thứ khiến cho Hệ Thống có một chút ngạc nhiên, nhưng đột nhiên nhớ ra một điều gì đó nói: [À đúng rồi kí chủ, dù sao cũng là lần đầu gặp mặt tôi sẽ tặng 2 món quà dành cho ngài, thực ra đây vốn là quà của ngài Trần Siêu muốn tặng cho ngài vào ngày đặc biệt này.]
Nói xong Hệ Thống liền đưa cho hai món quà ra một món quà là một viên thuốc, món quà còn lại là 1 khối hình vuông kì lạ.
Đường An thấy hai món quà này liền hỏi: "Đây là cái gì?"
Hệ Thống giải thích: [Dạ món quà đầu tiên là viên thuốc thức tỉnh võ hồn, dùng cái này ngài có thể ngay lập tức, còn món quà thứ hai là hộp quà kĩ năng ngẫu nhiên.]
Đường An cảm thấy thú vị nói: "Hộp quà kĩ năng ngẫu nhiên sao, thú vị đấy, để xem kĩ năng đó là kĩ năng gì nào."
Đường An quyết định dùng món quà thứ hai để xem kĩ năng mình sẽ nhận là kĩ năng gì và khi chạm vào hộp quà, nó đã phát sáng.
Hệ thống thông báo: [Chúc mừng kí chủ nhận kĩ năng cấp D .]
Đường An: "?"
Hệ thống: [Dạ kí chủ, kĩ năng này cho phép gia tăng mọi chỉ số của người sở hữu, tuy nhiên ngài phải chú ý kĩ năng này có nhược điểm là nó chỉ cường hóa dựa trên khả năng chịu đựng của ngài nếu cường hóa quá mức khả năng của bản thân thì ngài sẽ bị phản phệ, nhẹ thì đau toàn thân, nặng thì mất mạng, ngoài ra nó cũng không gia tăng hồn lực cho ngài, cường hóa càng mạnh thì thể lực sẽ suy giảm càng lớn nên ngài phải lưu ý.]
Đường An gật đầu: "Ta hiểu rồi."
Hệ thống: [Vậy ngài có muốn sử dụng luôn món quà thứ nhất không?]
Đường An nói: "Không cần đâu, à mà ngươi gọi là Hệ thống Đấu La đúng không, nghe dài dòng quá nên từ giờ ta sẽ gọi ngươi là Trần Minh."
Hệ thống ngạc nhiên nói: [Ngài đặt tên cho tôi sao?]
Đường An nói: "Không được sao?"
Hệ thống nói: [Đương nhiên là được nhưng tôi chỉ là một dữ liệu mà thôi, ngài đặt tên cho tôi như vậy thì có hơi.]
Đường An ngắt lời Hệ thống nói: "Không nhưng nhị gì hết, ta đã quyết rồi từ giờ ta sẽ gọi ngươi là Trần Minh, ngươi cứ gọi ta là Đường An đi, nghe rõ chưa!"
Trần Minh gật đầu: [Dạ vâng, tôi cảm ơn ngài.]
Đường An ngáp nói: "Thôi ta đi ngủ đây."
Sáng hôm sau, Đường An vừa tỉnh dậy đã thấy Đường Tam chuẩn bị ra khỏi nhà.
Thấy Đường An tỉnh dậy Đường Tam nói: "Em dậy rồi sao Tiểu An, bây giờ anh đi thức tỉnh võ hồn đây, đồ ăn anh đã chuẩn bị xong rồi em cứ ăn đi."
Đường An vẫy tay nói: "Chúc anh may mắn."
Thế là Đường Tam đi ra khỏi nhà, vì cảm thấy tò mò nên Đường An đã nhanh chóng ăn xong bữa sáng quyết định đi đến xem anh trai mình thức tỉnh võ hồn như thế nào, thế là Đường An đi đến ngôi nhà anh trai mình thức tỉnh võ hồn khi đến nơi thì đúng lúc đến lượt Đường Tam thức tỉnh võ hồn, Đường An thấy vậy liền nhìn qua cửa sổ để xem tình hình.
Lúc này người chủ đạo thức tỉnh võ hồn Tố Vân lên tiếng: "Người cuối cùng."
Đường Tam tập trung nhắm mắt, bỗng bàn tay của cậu phát sáng, một ngọn cỏ màu xanh lam xuất hiện trên bàn tay của Đường Tam, khi nhìn thấy nó Đường An có cảm giác vô cùng quen thuộc.
Tố Vân cảm thấy thất vọng nói: "Là phế võ hồn Lam Ngân Thảo."
Khi Tố Vân định rời đi thì có một ánh sáng phát ra, ánh sáng đó phát ra từ chỗ viên ngọc đo hồn lực mà Đường Tam chạm vào.
Tố Vân ngạc nhiên nói: "Không thể nào, mình chưa bao giờ nghe về việc Lam Ngân Thảo lại có hồn lực, hơn nữa đây còn là Tiên Thiên Mãn Hồn Lực."
Ngay sau khi thức tỉnh Đường Tam đã hội ngộ với Đường An, cả hai cùng Kiệt Khắc Gia Gia trở về nhà.
Kiệt Khắc Gia Gia tỏ ra hào hứng nói: "Nghe này Đường Hạo, Đường Tam nhà ngươi có thể trở thành hồn sư rồi đấy."
Đường Hạo vẫn thờ ơ nói: "Biết rồi."
Thấy thái độ của Đường Hạo, Kiệt Khắc Gia Gia tức giận nói: "Này thái độ của ngươi vậy là sao, Đường Tam là Tiên Thiên Mãn Hồn Lực đấy."
Nghe vậy Đường Hạo vẫn tỏ ra chán đời nói: "Thì sao chứ, ông biết Tiên Thiên Mãn Hồn Lực là gì không mà nói."
Tức giận vì bị Đường Hạo mỉa mai Kiệt Khắc Gia Gia vẫn tỏ ra là mình biết mặc dù ông cũng không biết Tiên Thiên Mãn Hồn Lực là gì, thấy vậy Đường Tam liền trả lời: "Tiên Thiên Mãn Hồn Lực là hồn lực đạt trình độ cao nhất trong trình độ thập cấp của thức tỉnh sơ."
Kiệt Khắc Gia Gia nói: "Đúng chính là nó, dù sao thì Đường Hạo ta sẽ quyết định đưa Đường Tam đến học viện, ngươi cũng phải đồng ý biết chưa."
Nói xong thì Kiệt Khắc Gia Gia cũng rời đi, sau một lúc thì Đường Hạo hỏi Đường Tam: "Võ hồn của con là gì?"
Đường Tam trả lời: "Phế võ hồn Lam Ngân Thảo, nhưng mà cha con còn có một võ hồn khác."
Đường Tam giơ tay lên xuất hiện một chiếc búa, thấy vậy Đường Hạo ngạc nhiên ôm Đường Tam nói: "Là song sinh võ hồn, nàng thấy chưa con trai chúng ta có võ hồn Lam Ngân Thảo giống với nàng."
Đường Tam nhìn Lam Ngân Thảo nói: "Đây là võ hồn của mẹ để lại cho con sao."
Chứng kiến điều này Đường An bỗng có một cảm xúc khó tả, thầm nghĩ: "Cảm giác này là sao đây."
Đường Hạo nhắn nhủ nói: "Nghe này Tiểu Tam con không được cho người khác biết võ hồn thứ hai của con, con phải dùng nó để bảo vệ võ hồn Lam Ngân Thảo này và Tiểu An con cũng phải giữ bí mật."
Đường An và Đường Tam đồng thanh: "Vâng ạ!"
Đường Hạo xoa đầu Đường An và Đường Tam rồi bước đến chỗ lò rèn nói: "Nhìn rõ đây hai đứa ta sẽ cho hai con xem cái này."
Nói xong Đường Hạo vung búa một cách điêu luyện khiến cho hai người phải kinh ngạc, chăm chú quan sát.
Đường Hạo: "Hai đứa đã thấy chưa?"
Cả hai gật đầu trả lời: "Rồi ạ."
Đường Hạo: "Tốt lắm, cả hai đứa mau thử xem."
Mấy ngày sau đó.
Kiệt Khắc Gia Gia chạy đến chỗ Đường An và Đường Tam nói: "Sao con còn ở đây Tiểu Tam mau chuẩn bị đi đến học viện."
Đường Tam vẫn chưa hiểu gì nói: "Học viện?"
Kiệt Khắc Gia Gia giải thích: "Sáng sớm hôm nay cha con đã nhờ ta đưa con đến học viện."
Nghe vậy Đường Tam nghe vậy liền lập tức chạy về nhà, khi mở cửa ra thì ngôi nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ, Đường Hạo không thấy đâu chỉ có hai bức thư trên bàn một cái dành cho Đường Tam, cái còn lại dành cho Đường An.
*Bức thư cho Đường Tam: "Nghe này Tiểu Tam khi con đọc bức thư này thì ta đã đi rồi, con không phải lo lắng cho ta bây giờ ta phải đi lấy lại một thứ nên phải rời xa hai con, ta tin với thiên phú của con sẽ có thể tự lo cho mình chứ không như người cha vô dụng này, ta sẽ ủng hộ mọi quyết định của con, ta tin bộ này sẽ giúp ích cho con, ta mong con sẽ trở thành một người tài giỏi và hứa với ta con phải bảo vệ tốt Tiểu An."
*Bức thư cho Đường An: "Tiểu An, bây giờ ta đi lấy một thứ cho mình, nên ta không thể ở bên cạnh con được, vì thế ta đã nhờ Kiệt Khắc Gia Gia chăm sóc con cho đến khi con thức tỉnh võ hồn và gia nhập học viện cùng với anh con, Tiểu An nếu con cũng muốn trở thành hồn sư ta cũng sẽ ủng hộ, con rất thông minh nên ta tin con sẽ giải quyết được mọi khó khăn trước mắt, dù chúng ta không cùng huyết thống, nhưng đối với ta con vẫn sẽ là con trai của Đường Hạo ta."
Khi đọc xong bức thư của Đường Hạo cả hai im lặng không nói gì, Đường An tuy đã biết chuyện này sẽ xảy ra nhưng vẫn cảm một sự mất mát, bỗng cậu hồi tưởng lại quá khứ của mình.
*Hồi tưởng của Đường An.
Đường An đứng trước quan tài khóc thút thít: "Híc, híc, mẹ ơi."
Những người xung quanh bàn tán: "Thằng bé thật đáng thương, mới tí tuổi mà mẹ nó đã mất vì tai nạn rồi."
Một người khác tò mò: "Cha nó đâu?"
Một người khác trả lời: "Ai mà biết, chắc tên cặn bã đó lại đi chơi với bồ nhí rồi, đúng là khốn nạn vợ mình mất lại chẳng thấy đâu."
Đường An vẫn đang khóc.
*Kết thúc hồi tưởng.
Đường An thở dài thầm nghĩ: "Sao tự nhiên mình lại nhớ đến kí ức này chứ, mà thôi dù sao thì cũng tạm biệt cha, Đường Hạo."