Quý Mạc chết vào mùa đông lạnh giá năm Nguyên Hi thứ hai. Để hoàn thành tâm nguyện của phụ thân, y đã mưu tính cả đời, đưa đệ ruột lên ngôi hoàng đế, nhưng bản thân lại bị phán là nghịch tặc, chịu ché …
Quý Mạc chết vào mùa đông lạnh giá năm Nguyên Hi thứ hai.
Để hoàn thành tâm nguyện của phụ thân, y đã mưu tính cả đời, đưa đệ ruột lên ngôi hoàng đế, nhưng bản thân lại bị phán là nghịch tặc, chịu chém đầu thị chúng ở Ngọ Môn.
Ngày đưa cổ chịu chết, y mới chợt tỉnh ngộ - hóa ra tình thân mà y xem là trân bảo, chẳng qua chỉ là một màn kịch lợi dụng để vắt kiệt giá trị của y.
Cả đời y, hóa ra chỉ là một trò đùa phi lý và lố bịch.
Ngày đông giá rét, lạnh thấu xương cốt. Khi mở mắt ra lần nữa, y đã quay về sáu năm trước.
Tin tốt: Lúc này, "sự nghiệp" tạo phản của phụ vương y vẫn còn chưa đâu vào đâu.
Tin xấu: Cơ thể trọng sinh này, không phải của chính y.
...
Cơ thể mới này xuất thân thấp kém, không thân thích, không quyền thế. Nhưng không sao, y vẫn còn có bản thân của kiếp trước.
Y lấy tên mới là Tư Thành để ở lại bên cạnh bản thân kiếp trước, nằm gai nếm mật, mượn sức để trả thù.
Từ việc thái tử bỏ mình trong lúc đi tuần ở phía Nam, cho đến biến động lớn của kinh thành, y cùng người kia bí mật bôn ba, lật mở những ẩn tình, rồi lợi dụng thân phận địa vị của người kia để sắp đặt kế hoạch, ý đồ giăng ra một cái lưới mật nhằm gϊếŧ cha gϊếŧ đệ, leo lêи đỉиɦ cao quyền lực.
Kế hoạch trả thù tiến triển thuận lợi, chỉ có một điểm nằm ngoài dự đoán...
Ánh mắt người kia nhìn y ngày càng khác lạ, từ cảnh giác e dè ban đầu, dần dần trở nên quấn quýt, đắm say.
Cuối cùng, đã thành công vượt qua ranh giới.
Trong nội thất mờ ảo, ánh nến chập chờn. Người kia đè y xuống với khuôn mặt của chính y kiếp trước, giữa lúc môi kề tai, ngón tay xoa lên cổ y dùng lực rất mạnh, nhưng giọng nói lại mang theo sự nhẹ nhàng đầy nghiến răng.
"Lợi dụng ta xong rồi muốn rút lui, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy."
"Trong lòng ngươi, rốt cuộc ta là gì?"
Quần áo của Tư Thành nửa cởi, có khoảnh khắc nghẹn lại nơi cổ họng, không nói nên lời.
Nhưng đối phương vẫn dán sát vào tai y, khẽ thì thầm.
"Chỉ cần tiên sinh không rời bỏ ta."
"Thật lòng cũng được, giả dối cũng chẳng sao."
"Chỉ cầu xin tiên sinh... mãi mãi đừng rời bỏ ta, có được không?"
---
Tàn nhẫn độc ác mỹ nhân thụ x Âm u cố chấp chim ưng công.
Quý công (hắn) Tư thụ (y), không đổi không nghịch.
[Khi ở bên nhau, công đã đoán được thụ là mình của kiếp trước.]
[Tình yêu lành mạnh đương nhiên rất tốt, nhưng tình cảm biếи ŧɦái thật sự khiến người ta mê muội.]
---
Một câu tóm tắt: Truyện tự công tự thụ, trùng sinh báo thù, tự mình công lược.
Ý nghĩa: Chỉ có ta mới có thể hiểu ta, chỉ có ta mới có thể làm nên thành tựu của ta.
---
Tên truyện lấy từ câu thơ của Tô Thức: 应似飞鸿踏雪泥 - Ưng Tự Phi Hồng Đạp Tuyết Nê. Tô Thức ví đời người tựa "tuyết nê hồng trảo" (dấu chân chim hồng trên tuyết, vết tích đời người còn lại trên đời), cụm từ này biểu thị cho sự phù du, thoáng qua, những dấu tích mà con người để lại trong cuộc đời thường không tồn tại mãi mãi, hoặc vẻ đẹp của tuổi trẻ rồi cũng sẽ qua đi. "Tộ" (Phúc) mang ý nghĩa tích cực, may mắn, và thành tựu.