Vũ chạy tới, hái một quả thanh mai cho vào miệng. Vị chua chát nhanh chóng lan tỏa, khiến cậu nhăn mặt nhưng miệng vẫn toe toét cười.
Lãnh kinh ngạc: “Em sao vậy?”
Vũ nhai vài cái rồi nhổ xuống gốc cây, vui vẻ nói: “Hái một ít về đi, có thể dùng thay muối... thay cát muối.”
Lãnh trèo lên, bẻ thẳng một cành nhỏ. Dù trong lòng còn nghi ngờ, nhưng anh cũng cười theo cậu.
Cành cây bị kéo lê trên mặt đất, những quả thanh mai phía trên theo đó mà rơi rụng vài quả. Vũ nhìn những quả thanh mai bị rụng lãng phí, tiếc nuối nói: “Chúng ta có nên tìm một cái túi để đựng chúng không, như vậy hơi lãng phí.”
Lãnh giải thích: “Gần đây có một loại chuột quả, chúng thường ăn những quả cây rụng xuống, sẽ không lãng phí đâu. Phía trước còn nhiều loại quả khác, anh đưa em đi xem.”
Đi qua mấy bụi cỏ, bắp chân Vũ đã hằn lên những vệt đỏ, nhưng khi nhìn thấy những rặng tre xanh mướt, thưa thớt nhưng khỏe mạnh trước mặt, cùng với vài cây ăn quả mọc rải rác bên cạnh, cảm giác đau rát của cậu lập tức biến mất. Cậu phấn khích nói: “Nhiều trái cây như vậy sao không thấy con vật nào đến ăn?”
“Nơi này đã được quy hoạch thành lãnh địa của anh, chúng không dám đến.” Lời nói của Lãnh có chút tự hào, khóe miệng cong lên một độ cung mà Vũ cũng có thể nhận ra tâm trạng của anh lúc này rất tốt.
Vũ hai mắt sáng rực ngưỡng mộ nhìn Lãnh, đôi tai thỏ dựng đứng trên đầu từ từ cong thành hình trái tim: “Vậy lãnh địa của anh lớn đến đâu?”
“Khoảng từ cái cây em nhảy xuống cho đến bên kia con sông.”
Vũ đếm trên đầu ngón tay... khoảng vài cây số...
“Vậy nơi anh đi săn thì sao?”
“Toàn bộ khu Rừng Mơ này.”
“...” Vũ ngây người nhìn anh, thì ra người chỉ quấn một tấm da thú quanh hông này lại là một đại gia chính hiệu: “Tất cả đều là của một mình anh sao?”
“Ừm. Trước đây cũng có một thú nhân sống ở đây, ngày nào anh ta cũng gào thét, anh thấy phiền nên đã đánh đuổi anh ta đi rồi.”
Trong đầu Vũ nhanh chóng hiện lên cảnh Lãnh chiến đấu với một người rừng: “Thú nhân đó biến thành con gì vậy?”
Lãnh một tay nắm lấy thân tre, dùng sức đạp mạnh, gọn gàng bẻ gãy cây tre giòn tan cao mười mét: “Là một thú nhân sói đen.”
Khi anh chuẩn bị bẻ cây thứ hai, Vũ nói: “Một cây là đủ rồi, không cần bẻ nữa đâu.” Cậu bước tới rút con dao xương giắt bên hông Lãnh ra.
Lãnh vội nắm lấy tay cậu. Vũ giật mình, ngây ngô hỏi: “Không dùng được sao...”
“Không phải, để anh giúp em chặt, loại cây này cứng lắm, dễ làm em bị thương.” Lãnh cầm lấy con dao xương, đẩy Vũ ra sau lưng mình.
Bàn tay bị nắm lấy đã xoa dịu sự bồn chồn trong lòng Vũ, nhưng nhịp tim lại tăng gần gấp đôi. Làm sao đây, hình như mình bị bệnh tim rồi...
Một lúc sau, Vũ giả vờ bình tĩnh ngồi xổm bên cạnh Lãnh, chỉ cho anh biết nên chặt ở đâu.
Dưới ánh nắng chói chang, Vũ nhìn những ống tre đã chặt xong trên mặt đất, khoảng hai mươi mấy ống. Bốn tay sao mà cầm hết...
Lãnh gọt xong ống tre cuối cùng, nói: “Em, xong cả rồi.”
Vũ quay đầu nhìn l*иg ngực trần của anh, rồi lại cúi xuống nhìn chiếc áo ba lỗ trắng bẩn thỉu của mình. Suy nghĩ một lúc, cậu cắn răng, cởi phăng chiếc áo ra ngay trước mặt Lãnh rồi buộc túm phần vạt dưới lại, tạo thành một chiếc túi vải đơn giản.
Làn da non nớt suýt nữa làm Lãnh lóa cả mắt rắn. Bóng dáng cậu lượn qua lượn lại khiến hơi thở của anh ngày càng nặng nề.
“Anh Lãnh, mau nhặt đi, con lợn lòi chắc chết hẳn rồi.” Vũ mải mê nhặt ống tre, không hề để ý đến ánh mắt rực lửa của Lãnh: “Ống tre này to thật, đợi chúng ta tìm được nho, sẽ làm vài ống giấm hoa quả, rượu hoa quả, tiện thể cho cả thanh mai vào luôn.”
Một lúc lâu sau không thấy Lãnh trả lời, Vũ quay đầu lại, trong đôi đồng tử màu bạc của anh ánh lên một vẻ khiến người ta lạnh gáy.
Vũ cầm chiếc túi vải đầy ắp, đứng đơ ra, sợ hãi sụt sịt mũi: “Em... em đã làm gì sao...”
Lãnh bước những bước nặng nề đến trước mặt cậu, giọng khản đặc: “Em đừng như vậy.”
Anh dùng một tay từ từ vuốt ve eo Vũ, chậm rãi di chuyển: “Không phải em nói chúng ta nên từ từ sao?”
Vũ chớp chớp mắt, cố nén cảm giác nhột ở eo, đáp: “Anh cũng ở trần mà, tại sao em lại không được? Hơn nữa, những gì em có anh cũng có, thay vì nhìn của em, sao anh không tự nhìn của mình đi.”
Cậu quay lưng nhặt nốt mấy ống tre còn lại, ném vào lòng Lãnh: “Xong rồi, chúng ta về thôi.”
Lãnh kéo theo cành cây, đi sau Vũ, mắt cúi xuống nhìn chiếc đuôi nhỏ không ngừng lúc lắc của cậu. Lòng anh khẽ động, anh kẹp hai ống tre vào nách, tay còn lại đưa thẳng về phía trước, nắm lấy chiếc đuôi nhỏ của cậu. Mềm mại, mũm mĩm, quan trọng nhất là cảm giác rất tuyệt.
Vũ cứng người, dùng khuỷu tay đẩy bàn tay đang làm loạn của anh ra, đỏ mặt phồng má: “Anh làm gì thế!”
Cậu không hề nhận ra mình đang hờn dỗi với Lãnh.
Lãnh lý sự thẳng thắn: “Sờ đuôi.”
Một tay đưa lên, lại véo véo: “Cái đuôi nhỏ này là do anh giữ lại đấy.”
“Nói bậy.”
“Không nói bậy, anh không nói dối em.”
“... Đã bóp bẹp rồi.”
“Nó vốn dĩ đã bẹp mà.”
(°д°)!
Hai người vừa đẩy vừa kéo, ì à ì ạch đến cửa hang. Con lợn lòi trên mặt đất đã chết cứng, mắt cũng đã nhắm lại.
Sau khi đặt ống tre xuống, Vũ đặt phiến đá lớn mà cậu tìm được trên đường lên hai tảng đá vuông vức.
Lãnh tìm một đống củi lớn nhóm lửa bên dưới, cắt từng miếng mỡ dày đưa cho Vũ. Còn mình thì mang tấm da thú nguyên vẹn đi giặt sạch rồi phơi nắng để làm cho Vũ một chiếc túi da.
“Em ơi, nhìn này.”
Vũ đang rán mỡ ngẩng đầu lên, một tấm da thú lớn trắng như tuyết, lấp lánh phản chiếu trong mắt cậu.
Vũ rướn người, vùi đầu vào tấm da thú cọ cọ, vui mừng nói: “Mềm quá, là lông cáo à?”
Lãnh gật đầu, giọng ấm áp: “Anh trải dưới đất cho em, tối ngủ sẽ không bị cấn nữa.”
Vũ vô thức gãi gãi những chỗ bị cấn trên người, ngượng ngùng nói: “Cảm ơn.”
Lãnh hôn lên trán cậu: “Bây giờ anh đi trải cho em đây.”
“À.” Vũ liếc nhìn cái hang tối om, nói: “Hay là chúng ta ăn xong rồi làm một cái giường đi, dưới đất... hơi bẩn.”
Lãnh toe toét cười: “Nghe em hết.”
Ánh mắt chuyên chú, đong đầy tình cảm khiến Vũ ngượng ngùng hồi lâu: “Anh... anh đi rửa hai cái ống tre, đựng tóp mỡ.”
“Ừm, vậy anh phơi tấm da thú thêm một lát, đợi làm xong giường rồi trải lên.”
“Mau đi đi.” Vũ che gương mặt hơi ửng hồng, kêu lên.
Nóng, chắc chắn là do trời nóng.