Chương 7: Nắm đuôi

“Anh... thả em xuống đi.” Vũ ngượng ngùng cựa quậy, tư thế này khiến cậu trông như một cô gái vậy.

Lãnh dừng bước, nghe lời thả cậu xuống: “Anh săn được lợn lòi và một chùm dâu tằm.” thấy sắc mặt Vũ có chút tái nhợt, vô hồn, giọng anh lập tức căng thẳng: “Em bị bệnh à?” Anh nâng mặt cậu lên, lo lắng xem xét kỹ lưỡng.

“Không có.” ánh mắt nóng rực khiến Vũ bất giác cúi đầu: “Ở đây có muối không?”

“Muối? Đó là thứ gì?”

“Là một loại gia vị trông giống như cát trắng mịn.”

Lãnh cẩn thận hồi tưởng: “Chắc là cát muối. Trước đây anh thấy có thú nhân trao đổi, nhưng anh thường bắt được mồi là ăn sống luôn, thứ đó với anh vô dụng. Nếu em muốn ăn, đợi đến phiên chợ trao đổi, chúng ta đi đổi một ít về.”

Phiên chợ trao đổi... chắc là ngày hội mà các thú nhân tụ tập để đổi đồ. Vũ gục đầu xuống, hỏi: “Khi nào có phiên chợ trao đổi?”

“Ba tháng nữa.”

“Ba tháng!” Vũ choáng váng, ba tháng không ăn muối cậu chết mất...

Chẳng lẽ phải học theo Lãnh ăn thịt sống và uống máu tươi sao: “Vậy ở đây có biển không?”

“Có, ở phía tây Hồ Lớn, đi mất khoảng bảy ngày. Em muốn đến tộc người cá đổi đồ à?”

Mắt Vũ sáng lên: “Người cá? Anh từng gặp người cá à? Họ có đẹp không, phần dưới hông là đuôi cá thật sao?”

Lãnh cười ấm áp: “Bọn họ không ai đẹp bằng em.”

Câu nói ngọt ngào bất chợt khiến gương mặt nhợt nhạt của Vũ ửng hồng. Cậu ngượng ngùng nói: “Em cùng lắm chỉ ưa nhìn thôi, còn không đẹp bằng anh nữa.”

Lãnh cười ngây ngô: “Em là đẹp nhất.”

“Tùy anh thôi.” Vũ bước nhanh lên trước Lãnh, đỏ mặt vạch cỏ cây trở về gần hang động. Nhìn thấy con lợn lòi đang rên hừ hừ trên mặt đất, chân cậu run lên, hoảng sợ nhìn về phía sau mình.

Đây chắc là con lợn lòi mà Lãnh nói. Máu lợn chảy ra thấm đỏ cả một vùng đất. Vũ nhìn thân hình béo mập của nó, mừng rỡ nói: “Nhiều mỡ quá.”

Có thể rán được cả một hũ mỡ lợn rồi, tóp mỡ còn có thể ăn vặt nữa.

Cậu quay đầu nhìn Lãnh đang đi tới, cười nói: “Anh Lãnh, ở đây có cốc hay thùng gì để đựng đồ không?”

Lãnh nghi hoặc lắc đầu. Tại sao từ miệng Vũ lại có thể nói ra nhiều thứ kỳ lạ như vậy? Hàng năm anh đều che giấu sự đặc biệt của mình để ra ngoài một chuyến, cũng chưa từng nghe qua những thứ mà cậu nói:

“Đựng đồ à, em muốn có hũ đất?”

“Hũ đất cũng được.”

Nhìn đôi mắt lấp lánh của cậu, tai Lãnh đỏ lên: “Hiện tại không có, phải đến...”

“Đến phiên chợ trao đổi để đổi, đúng không.” Vũ nói xen vào.

Lãnh áy náy trong lòng: “Đợi đến ngày đó, anh sẽ săn thật nhiều con mồi, đổi về hết những thứ em muốn.”

Vũ bật cười: “Được thôi, vậy bây giờ chúng ta đi tìm thứ gì có thể đựng đồ trước đã.”

Nghĩ một lát, cậu nói tiếp: “Gần đây có loại cây nào mọc thành từng đốt không?” Cậu nói vậy vì sợ Lãnh lại không biết tre là gì.

Lãnh gật đầu: “Gần đây hình như có loại cây em nói, nhưng không biết có phải loại em muốn không.”

“Đưa em đi xem thử đi.”

“Hay là chúng ta ăn xong rồi hẵng đi, máu của con mồi sắp chảy hết rồi kìa.” Lãnh kín đáo nuốt nước bọt, từ lúc tỉnh dậy đến giờ anh vẫn chưa ăn gì.

Vũ không khỏi bĩu môi nhìn con lợn lòi sắp chết trên mặt đất, nhíu mày do dự: “Vậy thì...”

Thấy cậu khó xử, Lãnh lập tức đổi ý: “Nghe em, chúng ta đi tìm cây ngay bây giờ.”

Vũ vân vê ngón tay, vui vẻ nhún nhường: “Như vậy ngại quá...”

Rồi ngẩng đầu lên hào hứng: “Ở hướng nào vậy ạ?”

Lãnh gỡ đôi tai thỏ đang vắt chéo nhau trên đầu cậu ra, dịu dàng nói: “Anh đưa em đi, ở đó còn có nhiều trái cây nữa.”

Ngửi thấy hơi thở của anh, Vũ cúi đầu nhìn l*иg ngực rắn chắc của anh, vừa trắng vừa mịn, khiến mũi cậu đột nhiên nóng lên: “Sớm... sớm vậy đã có trái cây rồi sao?”

Thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào ngực mình, Lãnh nổi hứng trêu chọc. Anh từ từ cúi người về phía trước, nhân lúc Vũ không để ý, l*иg ngực anh áp thẳng vào mặt cậu.

Hơi ấm lan tỏa, trời hôm nay dường như nóng hơn mọi khi, khiến cơ thể vốn lạnh lẽo của Lãnh cũng nóng lên. Anh phả hơi vào tai cậu, giọng khàn khàn: “Em ấm thật đấy... giống như tối hôm qua.”

Xung quanh tĩnh lặng, cảm giác mát lành, an toàn khiến đầu óc Vũ trống rỗng. Cậu đột ngột ngẩng đầu, môi mềm chạm vào yết hầu của Lãnh.

Đó là nơi yếu nhất của thú nhân. Yết hầu Lãnh trượt lên xuống, Vũ lập tức quay mặt đi, mặt đỏ bừng: “Em... em không biết, không biết gì hết. Trời không còn sớm nữa, chúng ta còn phải ăn cơm, mau đi tìm cây thôi.”

Lãnh nắm tay cậu, gật đầu: “Ừm, chúng ta đi.”

Nói xong, anh le lưỡi rắn liếʍ khóe miệng cậu, vẻ mặt đầy thỏa mãn.

Vũ đi theo sau anh, lòng rối như tơ vò. Mới có một ngày mà đã hôn nhau rồi, tiếp theo có phải là...

Nghĩ đến cảnh tượng đó, mặt Vũ đỏ như trái gấc. Cậu đến giờ vẫn là một trai tân chính hiệu, nếu thật sự phải “làm chuyện đó”, có phải sẽ giống như trong tiểu thuyết... cực kỳ sung sướиɠ không!

Tay kia của cậu vô thức sờ ra sau lưng. Hửm? Mềm mềm, có lông, thứ gì vậy? Cậu giật giật... còn động đậy nữa!

“Anh Lãnh, anh Lãnh...”

Lãnh quay đầu lại thấy vẻ lo lắng của cậu, hỏi: “Sao vậy?”

Vũ xoay người chỉ vào mông, sốt ruột nói: “Có thứ gì dính vào mông em rồi, em không lấy ra được.”

Lãnh liếc nhìn: “Đâu có gì đâu?”

Vũ vòng tay ra sau tóm lấy nó: “Là cái này này, anh thấy không?”

“...” Lãnh đưa tay ra véo nhẹ chiếc đuôi thỏ ngắn cũn, mềm mượt.

Toàn thân Vũ run lên, một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể.

Lãnh nghịch một lúc, trìu mến nói: “Đẹp mà, sao lại muốn lấy nó xuống, em không thích à?”

Vũ cứng đờ người: “Đó là cái gì vậy?”

Tại sao Lãnh vừa véo một cái, cậu lại có cảm giác ngứa ngáy, thôi thúc kỳ lạ.

“Là đuôi của em đó.”

Đuôi, đuôi...

Vũ nghiêng người, trong tai chỉ còn văng vẳng hai chữ “cái đuôi”: “Em... quên mất.”

Còn có cả chuyện cái đuôi nữa chứ.

Lãnh cố tình vòng tay qua véo thêm vài cái nữa, cười nói: “Mọi nơi trên người em đều rất đáng yêu.” Ngừng một lúc, anh lại cẩn thận hỏi: “Cái đuôi nhỏ này rất đẹp, đừng bỏ nó đi được không?”

Vũ đặt hai tay lên l*иg ngực đang áp sát lại, cắn môi nói: “Em không bỏ đâu.”

Lãnh mỉm cười: “Chúng ta sắp đến chỗ có cây rồi, em có mệt không, hay để anh bế.”

Vũ vội vàng lắc đầu: “Không cần, không cần, em đi theo anh là được rồi.”

Một cơn gió mát thổi qua, mang theo mùi chua ngọt bay vào mũi cậu. Vũ hít hít mũi về phía gió thổi tới: “Mùi gì ngọt quá.”

Lãnh le lưỡi rắn, đáp: “Đó là mùi của một loại quả màu đỏ, ngửi thì thơm ngọt, nhưng ăn vào lại chua chát. Anh đưa em đến chỗ khác xem nhé.”

Vũ níu tay anh lại, tiếc nuối: “Em muốn đến xem thử.”

Cậu cảm thấy mình không chỉ ngửi thấy vị ngọt, mà còn có một mùi vị giống như chua, nhưng lại không hẳn là chua.

Lãnh xoay người đi về phía có cây thanh mai: “Ở đây có cỏ gai, em đi theo bước chân của anh, đừng để bị nó đâm.”

“Vâng vâng.”

Chỉ vài chục bước chân, Vũ đã nhanh chóng tới nơi.

Cậu nghiêng đầu nhìn về phía trước, mắt sáng rực. Những quả tròn nhỏ màu xanh nhạt treo lủng lẳng thành từng chùm trên cây thấp.

Cậu reo lên: “Là thanh mai.”

Vậy là có thứ thay thế muối rồi...