Chương 6: Trốn chạy

Những tia nắng ban mai đầu tiên rọi vào hang động, bên ngoài, tiếng chim sâu ríu rít nhảy nhót trên cành cây, dáo dác tìm côn trùng và bướm lượn.

Lãnh nghiêng đầu nhìn khung cảnh tươi đẹp bên ngoài, hơi ấm trong l*иg ngực khiến vẻ mặt lạnh lùng của anh dịu đi vài phần.

Không khí yên bình khiến Lãnh lần đầu tiên nướng lười trên giường. Ngắm nhìn ánh nắng thay đổi khôn lường, một lúc sau, anh mới nhẹ nhàng ngồi dậy, vòng tay qua người Vũ rồi xoay người.

Gương mặt ửng hồng vì ngủ say vẫn không có dấu hiệu tỉnh giấc. Lãnh cúi đầu liếʍ nhẹ mấy lần, khẽ cười thì thầm: “Ngoan nhé, anh đi săn chút đồ ăn rồi về.”

Dứt lời, anh hóa thành hình thú, thong thả trườn ra ngoài.

Ngoài hang, nắng đã lên cao như lửa đốt. Vũ tỉnh dậy sau giấc ngủ, ngơ ngác nhìn quanh. Mất ba giây, cậu mới nhớ ra đây là hang của Lãnh.

“Anh Lãnh?”

Gọi mấy tiếng không thấy ai trả lời, Vũ lết tấm thân rã rời ra ngoài hang. Có lẽ vì thiếu muối nên trông cậu chẳng có chút sức sống nào, mắt nhìn láo liên, đôi tai thỏ ngoan ngoãn cụp xuống.

Cậu liếʍ đôi môi khô khốc, trắng bệch. Cậu khát quá...

Tối qua hình như Lãnh đã bế cậu ra bờ sông. Dựa vào ký ức mơ hồ, Vũ cứ thế vạch cỏ đi về hướng mà cậu cho là đúng, vô tình lướt qua Lãnh đang đi săn từ một hướng khác trở về.

Mấy con mồi nặng trịch rơi xuống đất, làm tung lên một lớp bụi mỏng. Lãnh cầm một chùm dâu tằm tím mọng, tươi rói, hào hứng bước xuống hang: “Em ơi, anh săn được hai con lợn lòi...”

Nhưng khi nhìn thấy tấm da thú trống không, nụ cười của anh tắt ngấm.

Khóe miệng hạ xuống, mím thành một đường thẳng. Mặt Lãnh lạnh như tiền, anh liên tục le lưỡi rắn, tìm kiếm mùi của Vũ.

Nhìn những con cá lớn bơi lội dưới nước, Vũ vốc nước rửa mặt và tay. Dòng nước sông mát lạnh hòa cùng ánh nắng gắt trên đầu khiến cậu phải thốt lên: “Oa... sảng khoái!”

Sau khi tận hưởng cảm giác khoan khoái, cậu mới nhớ ra mình đến đây để uống nước.

Cậu đi ngược dòng sông vài bước, tiện tay ngắt một chiếc lá to sạch sẽ bên cạnh để múc nước.

Mặt hồ yên tĩnh gợn sóng lấp lánh, ngay cả nước cũng có vị ngọt thanh. Vũ lặng lẽ ngồi bên bờ, phân vân không biết có nên bỏ trốn hay không, nhưng nơi này cậu chẳng có chút ấn tượng gì.

“Vũ.”

Đang chìm trong suy nghĩ, Vũ không nghe thấy tiếng gọi, cứ thế ngây người ngắm cảnh.

Lãnh bước ra từ bụi cỏ phía sau, vẻ lạnh lùng trên mặt tan biến ngay khi nhìn thấy bóng dáng của Vũ. May quá, cậu không chạy đi mất...

Lãnh bước tới bế bổng cậu lên, khẽ nói: “Đến giờ ăn rồi.”

Bất ngờ bị nhấc bổng lên không, Vũ vội vàng ôm lấy cổ anh, hoảng hốt: “Anh đến khi nào vậy?”

“Vừa mới.”

Được bế kiểu công chúa, mặt Vũ nóng bừng. Cậu ngước nhìn khuôn mặt nghiêng của Lãnh, lí nhí hỏi: “Sáng sớm anh đã đi săn à?”

“Ừm.”

“Em có gọi anh, nhưng vì khát quá mà không tìm thấy nên mới ra đây.” Suy đi tính lại, ở cùng Lãnh vẫn an toàn hơn. Có đồ ăn, có chỗ ở, thỉnh thoảng anh còn nghe lời mình.

Những lời giải thích của cậu khiến Lãnh lại mỉm cười: “Sau này anh sẽ chuẩn bị sẵn nước cho em. Bây giờ đang là mùa xuân, thú dữ bên ngoài rất nguy hiểm, em đi một mình không an toàn đâu. Nếu muốn ra ngoài, anh sẽ đi cùng.”

Vũ gật đầu...

Vẻ ngoan ngoãn, ngơ ngác của cậu khiến Lãnh ngứa ngáy trong lòng. Dù đã qua kỳ động dục, nhưng khả năng tái phát vẫn có thể xảy ra.

Xem ra anh phải sớm tìm được Đá Sinh Mệnh rồi.