Mặt trời đã xuống núi, đống lửa bập bùng cháy trước mặt hai người. Hơi nóng tỏa ra hầm hập, hun cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Vũ đỏ ửng lên.
Hít hà mùi thịt thơm nức, Vũ nuốt nước bọt ừng ực: “Da vàng xém rồi, ăn được rồi đó.”
“Ừm.” Lãnh đưa con thỏ đã nướng xong cho cậu: “Để tôi nướng cho em con nữa.”
Vũ ôm cả con thỏ nướng, ngây người một lúc rồi ngẩng lên nhìn anh, thắc mắc: “Anh không ăn à?”
Lãnh đặt con thỏ còn lại lên dàn nướng, rồi ngồi ra sau lưng, vòng tay ôm lấy eo cậu, dụi đầu vào mái tóc ngắn màu xanh lam mềm mại của Vũ, khẽ nói: “Tôi ăn phần thừa của em.”
Eo Vũ mềm nhũn, lưng bất giác tựa hẳn vào l*иg ngực Lãnh, cây que gỗ xiên con thỏ cũng chọc vào đầu gối anh.
Lãnh rất vui trước hành động “tự dưng dâng hiến” này của cậu, nhân cơ hội siết chặt vòng tay. Chiếc lưỡi rắn nhanh chóng thè ra từ đôi môi hé mở, liếʍ nhẹ lên má cậu: “Vũ, Vũ...”
Vũ nghiêng đầu nhìn chiếc lưỡi liên tục thụt ra thè vào trong miệng anh, kinh ngạc: “Lưỡi của anh?”
“Vũ quên rồi sao, tôi là thú nhân Rắn Bạc mà.”
Cảm giác lành lạnh truyền đến từ gò má khiến mặt Vũ cứng đờ.
Đầu lưỡi đỏ hồng lộ ra khỏi miệng khiến ánh mắt Lãnh tối sầm lại, giọng anh khàn đi: “Vũ.”
Chiếc lưỡi rắn linh hoạt luồn qua đôi môi mềm đang hé mở, nhanh chóng trượt vào bên trong. Nhiệt độ trong khoang miệng cậu cao hơn cơ thể mấy lần, vừa mềm mại trơn trượt lại mang theo hương thơm thanh mát của quả đỏ, khiến thú nhân mê mẩn không thôi.
Lãnh thở ra một hơi nặng nề, đầu rướn về phía trước, đôi môi mỏng chặn lấy bờ môi ấm áp của cậu. Trước đây khi thấy các thú nhân khác hôn nhau, anh còn cười khẩy, hai cái miệng dán vào nhau thì có gì hay ho chứ.
Bây giờ tự mình trải nghiệm rồi, anh mới biết cảm giác chìm đắm trong đó, quyến luyến không rời...
Đến khi Vũ kịp phản ứng lại, lưỡi rắn của Lãnh đã vào hết trong miệng cậu. Nghĩ đến việc mình đang làm, tim Vũ đập thình thịch, tiếng mυ"ŧ mát khe khẽ vang lên bên tai hai người.
Ngay lúc Lãnh đang chìm sâu vào nụ hôn, cảm giác mềm mịn như lông chạm vào miệng khiến anh phải mở mắt ra.
Chiếc mũi khụt khịt không yên, hai con mắt to màu xanh biếc, bộ lông xù màu xanh lam, nhìn xuống dưới, một con thỏ khổng lồ màu xanh lam hiện ra trước mặt Lãnh.
Lãnh cưng chiều mỉm cười, ôm con thỏ to vào lòng, một tay cầm thịt nướng, cười khẽ: “Hình thú của Vũ đẹp lắm.”
Hai chân trước của Vũ sờ lên mặt mình, sau đó lại kéo kéo đám lông tơ trên bụng.
Đây là biến hình sao?
Cậu vậy mà lại sợ đến mức biến thành hình thú!
Chiếc mũi nhỏ của Vũ càng lúc càng run rẩy nhanh hơn, đôi mắt to ngấn nước ngây ngốc nhìn Lãnh đang cười nhẹ như gió thoảng.
[Làm sao để biến về bây giờ?] Miệng cậu mấp máy lên xuống vài lần...
Không có âm thanh nào phát ra, chỉ có ria mép và miệng cậu đang động đậy... Vũ hoảng hốt giơ chân trước lên che miệng, cậu thành người câm rồi!
Lãnh dường như đoán được ý của cậu, giải thích: “Hình thú có thể biến đổi tùy theo suy nghĩ, với lại ở hình thú thì không nói được. Vũ, rốt cuộc em lớn lên ở đâu vậy? Sao ngay cả chuyện này cũng không biết?”
Vũ giật giật khóe miệng.
[Tôi lớn lên ở thành phố, làm sao biết được những chuyện này.]
“Thành phố? Đó là một bộ lạc mới à?”
Ánh mắt tò mò của Lãnh khiến Vũ sững người, miệng cậu lại mấp máy: [Anh hiểu tôi đang nói gì sao?]
“Thú nhân có thể giao tiếp với nhau bằng hình thú, nhưng giống cái thì không được, đây là quy tắc do Thú Thần đặt ra.”
Vũ quay lưng đi, gật gật đầu. Cậu không muốn mấp máy miệng nữa, càng nói càng rối... Cả người cậu khẽ run lên, thở hắt ra một hơi từ miệng thỏ, rồi lại ngẩng đầu lên. Hai chân trước của cậu đã đặt lên que gỗ, bây giờ cậu không tài nào cầm được thịt nướng, chỉ có thể nhờ Lãnh giúp.
Lãnh đưa miếng thịt nướng ra trước, vừa vặn đặt ngay miệng Vũ: “Nguội rồi, cậu biến lại thành người đi.”
Thật ra anh cũng có chút tư tâm, anh vẫn muốn vào trong miệng Vũ liếʍ thêm vài cái.
Vũ đảo tròn mắt. Nhìn cái kiểu liếʍ mép của Lãnh, chắc chắn lại muốn hôn cậu rồi. Vừa nãy sợ quá đã biến về hình thú, nếu thêm một lần nữa, chắc cậu sẽ đột tử luôn quá, nguyên nhân tử vong: do tim đập quá nhanh...
Vẫn là ở hình thú thì an toàn hơn, cũng có thể yên ổn ăn một bữa cơm.
Thấy cậu ăn ngon lành, Lãnh cười toe toét, ghé sát vào giữa hai tai thỏ của cậu: “Ở đây không có thú nhân nào dám tranh giành với em đâu.”
Hừ! Đói cả ngày trời, cuối cùng còn phải hy sinh nụ hôn đầu mới đổi được đồ ăn, đương nhiên phải ăn nhanh rồi, mặc dù chẳng có vị gì... Ngay cả muối cũng không rắc, gia vị thì càng không cần phải nói.
Hai con thỏ nướng đều chui hết vào bụng Vũ, chỉ để lại cho Lãnh một đống xương. Vũ khẽ ợ một tiếng, ngả người vào lòng Lãnh, thoải mái nhắm mắt lại, cuối cùng cũng được ăn no.
Lãnh hôn lên chỗ ria mép của cậu: “Tôi đi dọn dẹp một chút, em vào tấm da thú ngủ trước đi.”
Anh đứng dậy bế Vũ vào hang, đặt cậu ngay ngắn giữa tấm da thú: “Tôi sẽ quay lại ngay.”
Vũ lập tức ngồi bật dậy, hai chân trước đè lên chân anh, hoảng hốt nói:
[Anh lại muốn đi à? T... Em đi dọn với anh.]
Cậu thật sự không muốn trải qua cảnh trong hang tối om không thấy mặt trời lần nữa.
Không đợi Lãnh từ chối, Vũ đã tự mình nhảy vào lòng anh, trèo lên vai anh. Một dòng hơi ấm trào dâng trong lòng Lãnh, cảm giác có một mái nhà thật tốt.
Anh lại bế cậu quay trở ra, một tay ôm chặt eo cậu, tay kia nhặt những mẩu xương và tro củi còn sót lại trên mặt đất, ném chúng ra xa.
Lắng nghe hơi thở khe khẽ của Lãnh, Vũ tựa vào vai anh, từ từ nhắm mắt lại.
Bước chân của Lãnh ngày càng nhẹ hơn theo nhịp thở đều đều của Vũ. Anh im hơi lặng tiếng quay về hang, hóa thành hình thú rồi cuộn tròn quanh con thỏ lớn ở giữa tấm da.
Bụng rắn phập phồng, đầu rắn khẽ áp lên mình thỏ để cảm nhận. Đợi khi anh tìm được viên ngọc sinh thành, nơi này sẽ sinh ra đứa con của anh và Vũ.
Nghĩ đến đây, lưỡi rắn liên tục nuốt nhả, đôi mắt một đỏ một bạc tràn ngập niềm vui. Anh dịu dàng nhìn con thỏ lớn đang ngủ say không chút phòng bị, rất lâu sau mới luyến tiếc khép mi lại.
Đêm khuya, con thỏ lớn ở giữa bỗng biến trở lại thành người, co ro trong vòng vây của bụng rắn, bất giác rùng mình một cái. Tấm da thú cứng ngắc dưới đất cọ vào người khiến Vũ lăn qua lộn lại không yên, nhưng dù vậy cậu vẫn không hề mở mắt.
Lãnh vốn luôn cảnh giác, ngay khoảnh khắc Vũ biến về hình người, ý thức anh liền trở nên minh mẫn. Mở mắt ra, thấy cậu run rẩy không yên vì lạnh, Lãnh đau lòng vô cùng.
Anh lập tức biến về hình người, ôm Vũ vào lòng. Nhiệt độ của hình người ấm hơn hình thú một chút.
Một lúc sau, hơi thở của Vũ trở nên đều đặn hơn.
Lãnh nằm thẳng trên tấm da thú, hơi ấm từ l*иg ngực không ngừng tăng lên, khiến trong lòng anh dấy lên một sự rạo rực.