Lãnh cụp mắt, thoáng bối rối, giọng khàn đi:
“Em đói rồi, ăn củ bột đi.”
Thấy anh không ngẩng đầu lên, Vũ nghiêng cổ luồn xuống dưới tầm nhìn của anh: “Anh sợ gì chứ?”
Mi mắt anh hơi nhướng lên, Lãnh hy vọng nhìn vào khuôn mặt tò mò của Vũ. Đôi đồng tử đỏ như máu của anh phản chiếu rõ mồn một biểu cảm của cậu: ngây người, kinh ngạc... duy chỉ không có sợ hãi.
Không khí tĩnh lặng như tờ, trong lòng Lãnh dâng lên một niềm vui nho nhỏ.
Cuối cùng cũng có một thú nhân chịu chấp nhận đôi mắt kỳ dị này của anh. Chiếc lưỡi rắn thon dài bất giác thè ra, đầu lưỡi vừa hay chạm vào khóe miệng Vũ, cảm giác mềm mại ấm nóng khiến Lãnh vô cùng vui vẻ.
“A!” Vũ hoảng sợ hét khẽ một tiếng, cả người lập tức ngả ra sau tấm da thú. Thứ gì vừa liếʍ cậu một cái vậy, vừa lạnh vừa dính... có chút ghê ghê.
Cuối cùng vẫn để lộ ra vẻ sợ hãi... Dáng vẻ cúi đầu hoảng loạn của Vũ khiến tâm trạng Lãnh trong nháy mắt rơi xuống đáy vực. Củ củ bột trong tay bị bóp nát thành bột, anh đỏ hoe viền mắt, lạnh lùng nhìn Vũ, giọng vô cảm:
“Hết củ rồi, chỉ có thỏ thôi, em ăn không.”
Vũ khẽ xoa chỗ vừa bị liếʍ, ngơ ngác nhìn củ bột đã nát bét trong tay anh. Ánh mắt như có sức nặng từ trên đỉnh đầu ép cậu phải ngẩng lên. Cái nhìn lạnh lẽo như dao găm khiến Vũ bất an, cậu giả vờ trấn tĩnh:
“Tôi... tôi không đói nữa, anh ăn đi.” Thôi xong rồi, vào nhầm hang cọp rồi...
Lãnh đứng dậy, cúi xuống nhìn cậu:
“Tôi đi hái ít trái cây, em ráng chịu một chút.”
Nói rồi anh quay người đi ra khỏi hang, tiện tay ném vụn khoai sang một bên. Kèm theo tiếng xương cốt kêu răng rắc, một con mãng xà khổng lồ màu bạc sáng loáng hiện ra giữa khoảng đất trống, che khuất cả ánh mặt trời gay gắt.
Trong hang không còn ánh sáng khiến lòng Vũ càng thêm hoảng loạn, cậu lập tức bật dậy chạy về phía cửa hang.
Lãnh le lưỡi rắn, buồn bã nhìn bóng người đang chạy ra. Tảng đá lớn cuộn ở đuôi rắn lăn xuống, bịt kín toàn bộ cửa hang, ngay cả bóng người kia cũng bị chặn lại bên trong.
“Này! Lãnh!” Vũ đập mạnh vào tảng đá, sợ hãi gào lên: “Tôi không muốn ở đây, Lãnh, tôi đi hái trái cây với anh, Lãnh, Lãnh!”
“Tôi sẽ về nhanh thôi.” Bóng rắn màu bạc nhanh chóng trườn đi, biến mất trong bụi cỏ.
Trước mắt là một màu đen kịt, Vũ thút thít vài tiếng rồi không gọi Lãnh nữa.
Cậu mò mẫm men theo vách đất quay lại tấm da thú. Mấy con thỏ đang nhảy nhót dưới đất liền xúm lại gần cậu. Có lẽ vì cảm nhận được đồng loại, chúng yên tâm rúc vào lòng cậu mà dụi mặt.
Thở dài một tiếng, Vũ nằm nghiêng trên tấm da thú cứng ngắc, quệt đi giọt nước mắt.
Không biết kiếp trước mình đã tạo nghiệp gì mà từ nhỏ đã bị cha mẹ bỏ rơi, bị cuộc đời vả cho không biết bao nhiêu cái, khó khăn lắm mới có chút hy vọng thì lại bị ném tới đây sống đời hoang dã, lại còn gặp phải một xà thú đáng sợ thế này.
“Quãng đời tươi đẹp, cứ... làm người rừng thế này sao.”
...
Lãnh phải mất cả buổi mới bắt được ba con cáo lông nhung ranh mãnh. Nhìn bộ lông mềm mại trắng muốt, Lãnh khẽ cong môi. Lông của ba con cáo này vừa mềm vừa mượt, đủ để làm cho Vũ một tấm da thú mới.
Lúc đi, anh đã thấy những vết hằn đỏ trên cánh tay Vũ do tấm da thú thô cứng cọ vào. Anh không ngờ da của một thú nhân lại có thể mỏng manh đến vậy, hệt như một á thú nhân mới sinh.
Vươn tay bẻ một cành cây trĩu quả đỏ, thêm tấm da thú, cộng với mấy con thỏ trong hang, nhiệm vụ săn bắt hôm nay đã hoàn thành.
Về đến gần hang, Lãnh im lặng nhìn tảng đá một lúc, rồi lại quay đầu đi về hướng khác. Con suối trong vắt róc rách yên tĩnh nhanh chóng nhuốm một màu đỏ tươi.
Anh ném hết nội tạng, xương cốt của lũ cáo xuống suối, chỉ giữ lại bộ da đã được rửa sạch. Sau đó anh lại đốt một nắm tro cỏ rắc lên da rồi vò sạch, xử lý xong xuôi mới treo bộ da lên cành cây cao phơi dưới nắng gắt.
Nằm trên tấm da thú, Vũ ôm cái bụng đang sôi sùng sục, mắt nhìn vô định vào một điểm. Lãnh quên cậu rồi sao...
Vừa nghĩ đến đây, một luồng sáng đột ngột lóe lên khiến Vũ, người đã ở trong bóng tối quá lâu, phải nheo mắt lại.
Lãnh kéo theo cành cây đi vào, hái hai quả đỏ đưa cho cậu, cười nhạt: “Tôi lựa riêng cho em đấy, ngọt lắm.”
Vũ ngồi dậy đưa tay nhận lấy. Thấy thái độ của anh đã tốt hơn, cậu khẽ nói: “Cảm ơn.”
Mấy con thỏ rúc trong lòng cậu lại bắt đầu một ngày thấp thỏm lo âu.
Thấy cậu ăn ngon lành, Lãnh lại hái thêm ba bốn quả nữa rồi ngồi xuống bên cạnh chờ cậu ăn xong: “Em còn muốn ăn gì nữa không, tôi đi hái cho.”
Vũ ăn xong một quả, lí nhí nói: “Tôi muốn ăn cơm... ở đây có không anh?”
Tay Lãnh cứng đờ. Gạo là do thú nhân tộc Dê trồng, ở đây làm gì có:
“Xin lỗi, tôi... Đợi có thời gian, tôi sẽ đi đổi.”
Lòng Vũ khẽ động, cậu hỏi: “Anh đi đâu đổi?”
Lãnh đáp: “Đến tộc Dê ở bên ngoài đổi. Từ đây đến đó mất mười ngày, đợi tôi săn được mấy con mồi tốt sẽ đi đổi cho em.”
Vũ có chút thất vọng: “Mười ngày, đi về là hai mươi ngày rồi. Anh không có ở đây, một mình tôi biết sống thế nào, người không quen, đất không quen.”
Lòng Lãnh ấm lên, anh vươn tay ôm lấy cậu. Chạm vào cơ thể ấm áp, giọng Lãnh càng lúc càng dịu dàng hơn:
“Đợi khoảng hai tháng nữa, tộc Dê sẽ có rất nhiều gạo cần trao đổi, lúc đó tôi sẽ đưa em đi cùng... Nhưng em phải theo sát tôi đấy.”
Tựa vào l*иg ngực rắn chắc lành lạnh như tường thành, Vũ không dám phản kháng, sợ anh nổi giận một miếng nuốt chửng mình thì toi: “Vâng.”
Giọng nói dần nhỏ lại, không gian chìm vào tĩnh lặng. Môi Lãnh khẽ chạm vào tai thỏ của Vũ, hương cỏ xanh thoang thoảng lọt vào khoang mũi anh: “Vũ, tôi sẽ đối xử tốt với em cả đời. Những gì thú nhân bên ngoài làm được, tôi đều sẽ làm được, cho nên... đừng sợ tôi.”
Anh cúi đầu, dịu dàng hôn nhẹ lêи đỉиɦ đầu cậu.
Vũ chần chừ mãi không trả lời. Bàn tay to lớn sau lưng cậu bắt đầu di chuyển, bị sờ đến mức không chịu nổi, Vũ giãy nhẹ một cái, ngượng ngùng nói: “Tôi vẫn còn đói.”
Lãnh buông tay, dịu dàng nhìn cậu, cười nói: “Em ăn đi, tôi hái nhiều lắm. Tộc thỏ các em có ăn thịt không?”
Vũ gật đầu: “Tôi ăn thịt, thịt thỏ cũng ăn được.”
Lãnh tiện tay tóm lấy một con thỏ dưới đất, đưa đến trước mặt cậu, khẽ nói: “Chỉ ăn trái cây không được đâu, phải ăn thịt mới no được.”
Hồi nhỏ lúc còn lang thang, anh đã từng trải qua cảm giác đó, thật sự rất khó chịu.
Hóa ra con rắn này cũng biết điều đó. Vũ nuốt miếng trái cây trong miệng, nói: “Có lửa với dao không anh?”
Lãnh cười nhạt: “Em muốn ăn thịt nướng đúng không, để tôi nướng.”
Nói xong, anh xách tai con thỏ ra ngoài gom cành khô nhóm lửa.
Vũ cầm theo quả cây vội vàng đi theo sau: “Tôi đi cùng anh.”
Lãnh gật đầu, bảo cậu ngồi lên một phiến đá phẳng để xem anh làm.
Vũ thấy dáng vẻ chuyên tâm làm thịt thỏ của anh vừa gọn gàng vừa lạnh lùng. Ngọn của mấy lọn tóc dài phía trước còn dính cả máu thỏ, khiến anh trông có thêm vài phần tà khí.
“Tóc anh dài thế sao không vén ra sau?” Nói rồi, cậu đưa tay giúp anh gạt tóc ra sau, tiện thể nhặt một chiếc lá cây lau đi vết máu.
Tay Lãnh khựng lại. Cậu ấy không còn sợ đôi mắt đỏ của mình nữa sao...