Lãnh cụp mắt xuống, như đổ thêm dầu vào lửa: “Thì vốn dĩ cậu là thỏ mà.”
Vũ vừa kéo đôi tai thỏ của mình vừa buồn bã nói: “Thôi xong, phen này hết đường về rồi.”
Cậu đưa mắt nhìn cánh rừng rậm rạp xung quanh, buộc phải chấp nhận sự thật rằng mình không còn ở Trái Đất nữa.
Tim Lãnh bỗng đập thình thịch mấy cái, anh căng thẳng hỏi: “Cậu... cậu không về bộ lạc à?”
Nếu Vũ thật sự không về, liệu anh có một tia cơ hội không...
Vũ nản lòng đáp: “Tôi không biết đường, với lại cũng chẳng quen biết bộ lạc nào cả.”
Cậu ngẩng lên nhìn Lãnh, hỏi: “Anh thuộc bộ lạc nào?”
Lãnh sững người một lúc rồi ngập ngừng: “Tôi không có bộ lạc.”
Anh siết chặt nắm đấm, cúi đầu, giọng lạnh đi: “Tôi...”
“Anh ở một mình à?” Vũ ngạc nhiên hỏi: “Anh sống một mình giữa rừng thế này không sợ sao?”
Lãnh thở phào nhẹ nhõm, đáp: “Không, tôi mạnh lắm.”
Vũ chớp chớp mắt, chợt nhận ra người đàn ông trước mặt có hơi tự phụ...
“Vậy anh là thú nhân loài gì?”
“Tôi là hậu duệ của tộc thú nhân Rắn Bạc. Trên khắp đại lục này, chủng tộc của chúng tôi rất hiếm, thường sẽ chọn gia nhập các bộ lạc lớn mạnh.”
Vũ cúi xuống nhìn đôi chân vừa trắng vừa săn chắc của Lãnh, hỏi: “Đuôi rắn của anh đâu rồi?”
Cậu liếc sang con thỏ trên tay anh: “Anh bắt thỏ...”
Tóc gáy Vũ dựng đứng khi cảnh tượng một con mãng xà khổng lồ nuốt chửng thỏ sống hiện lên trong đầu.
Hai chân cậu bất giác run lên, giờ cậu đang là một con thỏ cơ mà... Vũ hoảng hốt nhìn Lãnh vẫn bình thản như không, hai tay khoanh trước ngực, lắp bắp:
“Anh... anh đừng thấy tôi là thỏ nhé, thật ra cả năm rồi tôi không tắm rửa, thịt vừa khô vừa dai, không nuốt nổi đâu. Anh tha cho tôi đi mà...”
Cuối cùng, cậu tung ra chiêu cuối của mình: làm nũng!
Đôi mắt to màu xanh biếc long lanh ngấn nước, bờ môi đỏ mọng, khuôn mặt bầu bĩnh cùng đôi tai to rũ xuống, tất cả khiến Lãnh nhận ra đây là một á thú nhân. Lãnh kín đáo nuốt nước bọt:
“Tôi không ăn thịt thú nhân...”
Ọt... ọt...
Tiếng kêu bất ngờ cắt ngang lời Lãnh. Vũ từ từ đưa tay lên ôm bụng, mặt hơi ửng hồng: “Anh cứ nói tiếp đi, tôi giữ nó lại rồi.”
Lãnh nhìn cậu đăm đắm, đôi tai ẩn sau mái tóc dần đỏ ửng, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn. Một ý nghĩ điên rồ không ngừng trỗi dậy trong lòng anh: có lẽ, anh sẽ không còn phải ở một mình nữa rồi...
“Hang của tôi ở gần đây thôi, trong đó có củ bột.”
Mắt Vũ sáng rỡ lên: “Anh mời tôi ăn cơm à? Được quá, được quá, cảm ơn anh.”
Dù cậu cũng không biết củ bột là củ gì...
Khóe miệng Lãnh nhếch lên, đôi mắt đỏ ẩn sau mái tóc ánh lên vẻ phấn khích tột độ. Anh vươn tay nắm lấy bàn tay thon trắng của Vũ: “Đường ở đây hơi khó đi, cậu theo sát tôi.”
Nhìn bàn tay to lớn, xương xẩu rõ ràng đang nắm lấy tay mình, Vũ gật đầu: “Vâng.”
Cảm giác lành lạnh từ tay anh truyền sang không hiểu sao lại khiến tâm trạng rối bời của cậu bình ổn đi đôi chút.
Lãnh đi phía trước, mặt mày hớn hở, hai chiếc răng nanh sắc nhọn thấp thoáng sau đôi môi mỏng. Nhưng rồi khi nghĩ đến cảnh Vũ trông thấy nguyên dạng của mình, khóe miệng đang cong lên của anh lại hạ xuống, lực tay cũng siết chặt hơn vài phần.
Bị siết đau, Vũ nhíu mày chạy lên trước mặt anh. Thấy Lãnh có vẻ không vui, chẳng lẽ anh đổi ý rồi?
Cậu gãi mũi, cười ngô nghê: “Thật ra không cần mời tôi đâu, tôi cũng chưa đói lắm.”
Lãnh lập tức căng thẳng, anh mím môi không nói gì, bước chân mỗi lúc một nhanh hơn, cứ thế dùng sức kéo cậu đi về phía trước.
Thấy sắc mặt anh lại sa sầm đi mấy phần, tim Vũ lỡ một nhịp. Cậu đoán đúng rồi, anh ta hối hận không muốn mời mình ăn nữa. Không mời thì thôi, làm gì phải nắm tay người ta chặt thế chứ.
Vũ cố giằng tay ra, hơi khó chịu nói:
“Anh Lãnh, anh khỏe quá rồi đấy, thả lỏng tay ra một chút được không?”
Lãnh dừng bước, quay người lại, mặt lạnh tanh vác bổng Vũ lên vai: “Cậu đã đồng ý ăn đồ của tôi rồi, không được nuốt lời.”
Mặt đất chao đảo khiến Vũ hơi chóng mặt, cái bụng bị vai anh thúc vào cũng khó chịu không kém: “Anh làm gì thế? Thả tôi xuống, tôi tự đi được.”
Bước chân của Lãnh mỗi lúc một nhanh hơn, anh lo lắng nói: “Tôi đã cho cậu cơ hội rời đi, là tự cậu từ bỏ. Chỉ cần cậu ngoan ngoãn, tôi sẽ đối xử tốt với cậu cả đời, tôi mạnh lắm, sẽ không để cậu bị đói đâu...”
Lãnh nói một tràng dài, nhưng Vũ bị vác trên vai lắc qua lắc lại nên chỉ nghe được lõm bõm. Dù vậy, cậu vẫn hiểu được đại ý.
Vũ nén cơn đau, đáp:
“Tuy tôi là song tính, nhưng chuyện gì cũng phải từ từ từng bước chứ. Này anh bạn, nghe thằng em này khuyên một câu, đừng có đốt cháy giai đoạn như thế được không?”
Lãnh không trả lời, vẫn sải bước như bay. Lũ thú rừng ven đường trông thấy chỉ biết co rúm đuôi lại, chạy toán loạn.
Bị lật người một cái, Vũ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.
Lãnh quẳng cậu thẳng lên một tấm da thú, tiện tay ném con thỏ xuống đất rồi khom người lấy mấy củ tròn tròn, đen thui lăn lóc trong góc tối đặt cạnh chân Vũ.
Tấm da bên dưới cứng ngắc khiến cái bụng đang đau của Vũ càng thêm khó chịu, cậu buộc phải ngồi dậy.
Nhìn Lãnh đang ngồi xổm trước mặt với vẻ không cảm xúc, Vũ vừa xoa bụng vừa nhíu mày hỏi: “Đây là đâu?”
Lãnh đưa củ củ bột ra trước mặt cậu, giọng hờ hững: “Hang của tôi. Ăn đi.”
Vũ quay đầu nhìn quanh cái hang đất tối om, lồi lõm. Nguồn sáng duy nhất là từ cửa hang ở tít trên cao. Dưới đất, ngoài con thỏ đang run lẩy bẩy thì chỉ có tấm da thú cứng đơ màu nâu sẫm mà cậu đang ngồi:
“Chà, hang của anh... lớn thật đấy.”
Giọng Lãnh dịu đi đôi chút: “Đây là cái hang tốt nhất tôi từng đào. Mùa hè không nóng, mùa đông cũng không quá lạnh.”
Vũ ngẩn người nhìn anh, rồi đưa tay lên, từ từ vén lọn tóc đang che mặt Lãnh sang một bên.
Lãnh hoảng hốt nhắm chặt mắt lại. Anh cảm nhận được mớ tóc che đi đôi mắt mình đã bị Vũ gạt ra sau.
“Mở mắt ra xem nào, sao lúc nãy vác tôi thì anh có sợ sệt gì đâu.” Thấy dáng vẻ đẹp trai ngời ngời của anh, Vũ tủm tỉm cười.
Đối mặt với mối duyên bất ngờ này, trong lòng Vũ cũng có chút mừng thầm.
Dù sao thì cậu cũng đã độc thân hai mươi sáu năm trời, lại còn từng mong mỏi có một cuộc tình khắc cốt ghi tâm từ hồi đại học.
“Này.” Vũ dùng tai thỏ của mình vỗ nhẹ lên trán anh.