Chương 20: Tán tỉnh

Sóng biển không ngừng vỗ vào bờ, về đêm sóng lớn, cuốn theo vô số vỏ sò, ốc biển dạt vào bãi cát.

Tiễn Lục và Hải đi, Vũ dưới sự trông coi của Lãnh, nhặt nhạnh những sinh vật nhỏ bị sóng cuốn vào. Sóng vỗ một cái, nửa người dưới của Vũ bị nhấn chìm hoàn toàn. Thỉnh thoảng không trụ được, cậu ngã nhào vào sóng biển, biến mất tăm.

Lãnh hóa thành hình thú, dùng đuôi rắn quấn lấy cậu. Chú thỏ lớn ướt sũng, mắt sáng rực vẻ phấn khích, giơ lên một con sò lớn bằng bàn tay đang khép chặt, vui mừng nói: “Nhìn này, con sò to chưa.”

Lãnh gật đầu, quấn quanh người cậu để phòng cậu lại ngã.

Vũ cúi người, tiện tay mò một cái, một con ốc biển lớn màu trắng tinh hiện ra trước mắt. Túi da thú bên hông đã căng phồng, chứa đầy những thứ cậu nhặt được.

Cậu ngẩng đầu, vô tình nhìn ra xa: “Anh Lãnh, anh Lãnh, đằng kia có phải là một con cua lớn không?”

Dưới ánh trăng, mấy con cua lớn theo sóng bò ngang vào bờ.

Thấy cậu nhặt cũng kha khá, Lãnh hóa lại thành người, dắt tay cậu đi lên bờ: “Vỏ rất cứng, không dễ tiêu hóa.”

Vũ phủi cát trên chân, cười hì hì: “Em ăn thịt nó, không ăn vỏ. Tối nay chúng ta ăn khuya.”

Cua rất to, gấp đôi con cua hoàng đế. Dựa vào lớp mai cứng, tám cái chân dài nghênh ngang đi qua chân Vũ.

Vũ nhảy tưng tưng trêu chọc nó: “To thế này, chúng ta hấp hai con.”

Lãnh cúi người, một tay một con tóm lấy những con cua nặng trịch. Nồi đá đơn sơ còn chưa rửa, nước canh hải sản bên trong vừa hay có thể dùng để hấp cua.

Vũ tìm một tấm ván gỗ, dùng dao xương đυ.c mấy cái lỗ. Lãnh ở bên cạnh, theo chỉ dẫn của cậu, trói gô con cua lại. Lửa dần cháy lớn, hơi nóng phía trên con cua bốc lên nghi ngút, không còn nhìn rõ màu sắc của nó nữa.

Lãnh nghịch mái tóc xanh đã hơi dài của Vũ. Nhìn cậu bện dây, Lãnh cũng sắp học được rồi. Trên đầu cậu, theo cái buông tay của Lãnh, một bím tóc nhỏ được tết xong, dựng thẳng đứng trên đỉnh đầu: “Em sờ thử xem, anh bện có đẹp không.”

Vũ dựa vào l*иg ngực anh, đưa tay lên sờ. Một bím tóc nhỏ cứng ngắc nổi bật giữa mái tóc, trông giống như tiểu tiên đồng trong phim truyền hình. Mặt cậu đỏ bừng:

“Trông ra cái gì chứ! Trẻ con.”

Gỡ mấy cái, bím tóc không có dây buộc liền bung ra, tua tủa như cỏ dại.

Lãnh vùi mũi vào tóc cậu, di chuyển ngửi đến tai, trán, gáy... thỉnh thoảng lại le lưỡi ra nếm nhẹ: “Em ngọt thật.”

Vũ cười khúc khích vì nhột: “Anh có thật là rắn không, sao em cứ thấy anh giống họ nhà chó thế.”

“Họ nhà chó là ai?”

Nghe thấy cái tên lạ, Lãnh ngẩng đầu cảnh giác. Sao thú nhân vây quanh Vũ nhiều thế nhỉ...

“Họ nhà chó giống như...”

Nói anh là chó có vẻ không hay lắm, Vũ suy nghĩ kỹ: “Giống như mấy thú nhân hổ, thú nhân sư tử ấy, thích ngửi.”

Lòng Lãnh nhẹ nhõm: “Vì em thơm, ngửi vào có vẻ rất ngon.”

Vừa nói, anh vừa ngửi từ gáy đến miệng, hôn một lúc.

“Anh chỉ biết “ăn”.”

Vũ ngồi thẳng dậy, mặt ửng hồng nhìn con cua trong hơi nóng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cứ như là em bỏ đói anh vậy.”

Lãnh ngồi sát lại, cười nhạt: “Không đói, đồ em làm rất ngon, lần nào anh cũng được ăn no.”

Trừ hai ngày đầu mới đến.

Thì ra cậu đã hiểu sai ý nghĩa của từ “ăn”...

Vũ quay đầu đi, cố gắng xua tan sự ngượng ngùng, chuyển chủ đề: “Anh xem cua đã đỏ chưa.”

Lãnh dùng dao xương xúc thẳng một con cua lớn lên: “Đỏ rồi.”

Con cua bốc hơi nóng hổi, đỏ rực. Ở đây Vũ cũng không có khái niệm thời gian, chỉ có thể dựa vào màu sắc chín của cua để phán đoán: “Chắc là được rồi, tắt lửa đi.”

Lãnh rất nhanh, trực tiếp dùng nồi đá đã rửa sạch múc một nồi nước biển dập tắt lửa. Anh cầm con cua đã nguội lên bóp bóp, nhíu mày: “Vũ, vỏ này vẫn còn cứng.”

Thịt cua rất nhiều nhưng vỏ thật sự rất cứng. Vũ bẻ mãi không được, cuối cùng Lãnh không nhìn nổi nữa, dùng hai tay bẻ bung mai cua ra. Nội tạng bên trong tỏa ra mùi tanh khiến Lãnh nhíu chặt mày: “Em, hay là chúng ta ăn thịt nướng đi.”

Vũ cười nhẹ mấy tiếng: “Mấy cái đó không ăn được, chúng ta ăn chân cua là được rồi.”

“Rắc rắc”

mấy tiếng, chân cua lìa khỏi thân. Từ phần gốc chân có thể thấy rõ thịt cua trắng nõn, mọng nước. Vũ vui mừng: “Bẻ cái vỏ cứng này ra là ăn được.”

Lãnh bẻ càng cua, phần thịt đỏ căng mọng bên trong hiện ra trước mắt hai người, vẫn còn hơi tanh.

Vũ cắn một miếng, thịt cua béo ngọt, hương vị nguyên bản, còn ngon hơn cả cua hoàng đế cậu từng ăn. Mắt Vũ cười cong lên, phồng má đưa miếng thịt cua đến miệng Lãnh, nói không rõ tiếng: “Ngon lắm.”

Lãnh cắn một miếng nhỏ, cưng chiều nhìn dáng vẻ ăn uống đáng yêu của cậu. Anh cầm những chiếc chân cua còn lại, ôm lấy eo cậu, dịu dàng nói: “Trời tối rồi, ăn xong phải đi ngủ, mai dậy sớm ra bờ biển đợi hai người Hải.”

Vũ vừa gặm thịt cua Lãnh bẻ cho vừa gật đầu.

“Tắm rửa cho sạch sẽ!”

Con rắn bạc dưới nước không ngừng dùng thân mình lướt qua đùi Vũ. Vũ vẩy khô tai và mặt, cúi người ôm lấy một đoạn thân rắn của anh: “Đến giờ đánh răng rồi, mau biến lại đi.”

Lãnh giả vờ không nghe thấy, luồn khỏi tay cậu, bơi lượn xung quanh.

Vũ cúi đầu nhìn anh: “Anh Lãnh, anh bơi lâu lắm rồi, biến lại đi, đánh răng xong chúng ta đi ngủ.”

Lãnh thở ra một hơi, từ phía sau hóa lại thành người, bế cậu lên: “Muộn quá rồi, hôm nay không đánh nữa.”

“Không được, sẽ bị hôi miệng, sâu răng.”

Vũ vạch miệng Lãnh ra, bôi một ít bồ kết lên răng anh: “Thả em xuống, em cũng phải đánh.”

Lãnh nhe răng, hậm hực: “Em đánh cho anh.”

Vũ phồng má lườm anh một cái, đưa ngón trỏ lên chạm vào răng anh.

Tận hưởng sự phục vụ của Vũ, Lãnh đột nhiên cảm thấy việc đánh răng cũng khá hay.

Loay hoay mãi mới xong, nằm trong ổ da thú, Vũ thoải mái rên một tiếng: “Trong chăn ấm quá, anh đi phơi từ lúc nào vậy?”

Lãnh cười: “Anh không đi phơi, buổi chiều nắng sẽ chiếu vào hang, da thú trải trên đất sẽ được phơi.”

Vũ quay người, từ trong chăn lấy ra viên dạ minh châu Lục tặng. Ánh sáng xanh lục nhàn nhạt chiếu sáng hang động tối om. Cậu tò mò: “Khi nào chúng ta xuống biển?”

Lãnh xoa nắn cơ thể ấm áp trong lòng, thỏa mãn nói: “Đợi Hải tìm được hô hấp châu là được. Đến lúc đó em cũng có thể thở dưới biển như người cá.”

“Vậy còn anh?”

“Anh là rắn, dưới nước hay trên cạn đối với anh đều như nhau.”

Vũ đảo mắt, phấn khích: “Em còn chưa thấy dưới biển như thế nào. Anh Lãnh, anh đã gặp cá mập bao giờ chưa?”

Hơi thở nóng hổi liên tục phả vào cằm Lãnh. Anh cúi đầu, áp môi mỏng lên trán cậu, hơi thở mát lạnh từ trên xuống dưới bao bọc lấy khuôn mặt nhỏ của cậu: “Ừm, chúng nó ngốc lắm, anh cắn một phát là chết.”

“Vậy còn cá heo, cá hổ kình?”

“Mấy con thú biển đó khá hiền, sức chiến đấu cũng không tệ, là thú cưỡi của người cá.”

“Ồ!! Thú cưỡi à, Lục có không?”

“Không biết, em muốn cưỡi à?”

“Muốn!”

Ánh mắt mong đợi lấp lánh khiến Lãnh không nhịn được hôn lên môi cậu, giọng khàn khàn: “Đợi xuống nước rồi, anh đi tìm cho em một con.”

Chú thỏ lớn của anh đáng yêu thật, lúc nào cũng quyến rũ anh: “Vũ, người có ngứa không...”

Vũ nhìn ra sự nóng bỏng trong mắt anh, đỏ bừng mặt. Trong hang động tối om, một giọng nói lí nhí truyền ra: “Đừng muộn quá, ưʍ...”

Cách tảng đá chặn cửa hang, những con vật nhỏ đi ngang qua nghe thấy tiếng động quyến rũ truyền ra, vểnh tai, nhanh chóng bỏ chạy.

Tuy chưa thực sự làm tới, nhưng cũng đủ khiến Vũ mệt lả. Mơ màng, ráng chiều từ khe hở chiếu vào hang.

Lãnh tỉnh dậy trước tiên, ngửi thấy trên người cậu toàn là mùi của mình, rất hài lòng.

Anh lười biếng ôm chặt cậu, chợp mắt thêm một lát, yên lặng chờ Vũ tỉnh dậy.