Chương 2: Gặp gỡ

Xuân về ấm áp, thảm cỏ xanh rì, khu rừng rậm rạp tràn đầy sức sống khi mặt trời dần lên cao.

Lũ linh dương thong thả gặm cỏ, những loài chim sặc sỡ ríu rít rỉa lông, một con sâu róm đỏ to bằng bàn tay đang uốn éo thân mình, khéo léo nấp sau tán lá rủ xuống để tránh ánh mắt của lũ chim rồi bò dần lên thân cây xù xì.

Không biết từ lúc nào, xúc tu của nó chạm phải một cục bông mềm mại ấm áp màu xanh, khiến nó phải đổi hướng.

Giữa bầu không khí yên bình tĩnh lặng, Vũ đang nằm trên một cành cây cao, cuộn mình trong chiếc chăn ấm áp ngủ say sưa, trên đỉnh đầu là đôi tai thỏ màu xanh da trời thỉnh thoảng lại vểnh lên co giật vài cái.

Ánh nắng dần xuyên qua kẽ lá chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo của Vũ, bị ánh sáng làm cho tỉnh giấc, cậu nheo mắt, nhìn thấy cái thứ dài ngoằng màu đỏ kinh tởm trước mặt đang định bò lên mặt mình, đồng tử cậu co rút lại, hét lên một tiếng rồi bật dậy hất nó đi.

“Thứ quái quỷ gì vậy...”

Vô tình nhìn xuống mặt đất cao hàng chục mét bên dưới, Vũ hít một hơi thật sâu, kinh ngạc đến há hốc miệng: “Giấc mơ này cũng kí©h thí©ɧ quá rồi đấy.”

Một lúc sau, não của Vũ mới bắt đầu hoạt động trở lại, cậu cẩn thận nhìn lại chiếc quần đùi hoa, áo ba lỗ trắng, và mảnh ga trải giường còn sót lại... một cơn gió lạnh thổi qua khiến cậu hiểu rằng đây không phải là mơ.

“Cứu mạng với, có ai không, tôi sợ độ cao! Hu hu hu...” Vũ sợ cành cây này không chịu nổi sức nặng của mình nên chỉ dám run rẩy kêu cứu chứ không dám cử động.

Cách đó không xa, một con rắn bạc dài vài mét đang nuốt chửng con mồi vừa săn được, bên cạnh nó là mấy con thỏ rừng vẫn còn run lẩy bẩy vì sợ hãi.

Nghe thấy tiếng kêu của thú nhân, Lãnh lè lưỡi rắn rồi biến trở lại thành hình người, mái tóc dài trắng như tuyết chấm eo che đi nửa khuôn mặt, để lộ ra một bên đồng tử màu bạc và gương mặt góc cạnh như tạc tượng.

Anh dùng một tay lau đi vết máu thú trên khoé miệng, dừng lại một chút rồi cúi xuống nhặt con thỏ rừng dưới đất, xoay người định rời đi.

“Đừng ăn chăn của tôi. Các anh linh dương ơi làm ơn đi mà, em trai khóc cho các anh xem đây. Hu hu hu...”

Tiếng khóc nức nở khiến Lãnh dừng bước, anh cúi đầu đưa tay lên che đi phần mặt bị tóc che khuất, có lẽ đó vẫn còn là một đứa trẻ...

Lãnh mấp máy đôi môi mỏng, lè lưỡi rắn ra, đi về phía phát ra âm thanh.

Vũ kinh hãi nhìn chiếc chăn của mình rơi xuống đất bị đám linh dương to như heo rừng xâu xé một cách tàn nhẫn, lông ngỗng trắng mềm bay tứ tung, những sợi lông lơ lửng giữa không trung còn bị chúng đùa nghịch.

“Lũ trời đánh thánh vật chúng mày, đó là cái chăn lông ngỗng xịn nhất mà tao đã bỏ ra gần hai chục củ tiền mồ hôi nước mắt để mua đấy, hu hu... Cứu mạng!”

Khi Vũ ngẩng đầu hét lớn, đám linh dương dưới gốc cây lập tức chạy tán loạn. Lãnh rẽ đám cỏ đi ra, mặc kệ lũ linh dương đang bỏ chạy, ngẩng đầu nhìn bán thú nhân nhỏ bé đang la hét trên cây.

Đôi tai thỏ cụp sau đầu khiến lòng Lãnh hơi xao động, thì ra là thú nhân của tộc Thỏ. Nghe tiếng khóc, anh còn tưởng là một đứa trẻ gặp phải mãnh thú, xem ra là anh đã nghĩ nhiều rồi.

Bỗng một giọt nước từ trên cao rơi xuống đỉnh đầu Lãnh, anh ngẩng lên, lại một giọt nữa rơi xuống cánh mũi. Lãnh quệt giọt nước lên đầu ngón tay rồi nếm thử, mằn mặn, cậu ta đang khóc...

Anh thở ra một hơi nặng nề, lạnh lùng hỏi: “Cần tôi giúp không?”

Nghe thấy tiếng người, Vũ cúi đầu lau nước mắt nhìn xuống bóng người dưới gốc cây, vội vàng nức nở:

“Cần, cần chứ, anh bạn đẹp trai ơi, tôi không xuống được.”

Lãnh nghi ngờ thầm nghĩ, tộc Thú nhân Thỏ tuy nhát gan nhưng sức bật của họ cực tốt, độ cao này đối với một thú nhân Thỏ chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Lẽ nào cậu ta bị thương, nhưng ở đây cũng không có mùi máu...

“Cậu nhảy xuống đi, tôi sẽ đỡ.”

Vũ co giật khoé miệng, anh chàng này không phải bị ngốc đấy chứ, cao thế này nhảy xuống không chết mới lạ.

“Anh bạn đẹp trai, tôi sợ độ cao, không dám nhảy, anh tìm giúp tôi cái thang được không?”

Thang? Trong mắt Lãnh loé lên vẻ khó hiểu, đó là thứ gì...

“Nếu cậu không nhảy, vậy tôi đi đây, tạm biệt.”

“Đợi đã!” Thấy anh quay lưng lại, Vũ muốn khóc mà không ra nước mắt, run rẩy nói: “Đừng, đừng đi, tôi nhảy, anh phải đỡ cho chắc đấy.”

Lãnh đặt con thỏ xuống, đưa tay ra nói: “Cậu nhảy đi.”

Vũ nghiến răng nhắm mắt lại: “Tôi nhảy đây, tôi nhảy thật đây...”

Lãnh thấy thân hình run rẩy của cậu ta vẫn không có ý định nhảy xuống, bèn thờ ơ nói: “Tôi đi đây.”

“Đừng mà.” Vũ hoảng hốt, người bất giác chồm về phía trước: “A!”

Trong chớp mắt, một thân hình trắng trẻo mềm mại ấm áp đã rơi vào lòng Lãnh.

Anh cúi đầu nhìn chú thỏ xanh đang nhắm chặt mắt, dáng vẻ xinh xắn đáng yêu hoàn toàn không giống một thú nhân mà có phần nữ tính, một luồng hơi ấm khe khẽ truyền đến l*иg ngực Lãnh.

Chẳng trách thú nhân Thỏ lại được các bộ tộc khác chào đón, dáng vẻ thế này nếu có thêm đá sinh mệnh, dù không thể sinh con cũng sẽ có thú nhân theo đuổi.

Lãnh chua chát cười thầm, những thứ đó đều là những gì mà một thú nhân lang thang như anh không xứng có được. Anh luyến tiếc buông chú thỏ xanh ra.

Bịch!

Mất đi điểm tựa, Vũ ngã xuống bãi cỏ. Vừa chạm đất, cậu lập tức mở mắt ra.

Hử? Không đau? cậu không bị ngã chết!

“Tôi đi đây.” Lãnh không nhìn cậu nữa, cúi xuống nhặt lại con thỏ rừng rồi quay người đi theo lối cũ.

Vũ thấy bóng lưng cao lớn của anh đi xa, lập tức đứng dậy đuổi theo: “Anh bạn đẹp trai!”

Khi Lãnh quay người lại, Vũ sững sờ.

Cao hơn 2 mét, tóc bạc trắng như tuyết, cơ bụng sáu múi và đường V-line quyến rũ, làn da trắng ngần, kết hợp với đồng tử màu bạc sâu thẳm, nửa khuôn mặt tuấn tú góc cạnh, trên người còn toát ra khí chất xa cách cấm dục như có như không, e rằng có thể thu hút trái tim của hàng triệu phụ nữ.

Nhìn vào đôi mắt màu xanh biển của cậu, Lãnh cứng ngắc quay đầu đi, lạnh lùng nói: “Nơi này nguy hiểm, không phải là nơi cậu có thể đến.”

Nghe thấy giọng nói, Vũ mới hoàn hồn, nhe tám chiếc răng nhỏ nói: “Cảm ơn anh đã cứu tôi, tôi tên là Vũ, anh có thể gọi tôi là Vũ. Còn anh là?”

Lãnh do dự nói: “Lãnh, tên của tôi.”

“Lãnh...” Vũ gật đầu: “Cái tên này khá hợp với anh đấy. Phải rồi, đây là đâu vậy?”

Lãnh quay người đi về phía trước, đáp: “Rừng Mơ.”

Đôi tai thỏ của Vũ lặng lẽ dựng lên, cậu bước theo Lãnh, nghi ngờ hỏi: “Rừng Mơ... có xa thành phố không?”

Lãnh quay đầu lại nhìn cậu đầy ẩn ý: “Tôi không biết, nơi này rất xa các bộ tộc, nếu không có chuyện gì, thú nhân thường sẽ không đến đây. Cậu rất may mắn.”

Đầu óc Vũ có chút mông lung: “Thú... thú nhân? Bộ tộc?”

Lãnh hạ giọng nói: “Tộc Thú nhân Thỏ... cách nơi này bảy ngày đường.”

Vũ vội vàng níu lấy cánh tay Lãnh: “Đây có phải là Trái Đất không?”

Lãnh không hất tay cậu ra, chỉ tham luyến chút hơi ấm của cậu...

“Tôi không hiểu cậu đang nói gì, Thú nhân Thỏ.”

“Thú nhân Thỏ? Ai là Thú nhân Thỏ?”

Lãnh đưa tay bẻ đôi tai đang dựng đứng của cậu xuống trước mặt:

“Cậu.”

Vũ sờ vào đôi tai thỏ màu xanh trước mắt, mềm mại ấm áp, sờ vào rất thoải mái. cậu ngây người sờ từ trên đỉnh xuống đến tận gốc, thử giật giật, da đầu hơi đau...

Run rẩy đôi môi hồng nhuận, cậu khóc lóc với Lãnh:

“Tôi không muốn làm một con thỏ thành tinh!”