Chương 18: Người cá

Bụng lép kẹp còn kêu réo, Vũ ngồi xổm bên đống lửa, mắt dán chặt vào miếng thịt nướng đang dần cháy xém.

Lãnh cầm tấm da thú quấn quanh người cậu: “Em mặc quần áo vào.”

Tiện thể luồn tay vào trong sờ một cái.

“Thịt này thơm quá! Có mùi dừa.”

Vũ giang tay ra, mặc chiếc áo ba lỗ trắng vào, chiếc quần hoa lớn vẫn còn phơi phới trên nóc hang đá.

Lãnh vỗ vào cái mông trắng nõn, nhỏ giọng nói: “Vũ, bên dưới của em vẫn còn loã lồ đó...”

Cái đuôi nhỏ lúc lắc đến mức tạo ra cả tàn ảnh.

Vũ nuốt nước bọt đứng dậy, mặc kệ ánh mắt nóng bỏng của Lãnh, cúi người mặc quần: “Gần đây chắc chắn có dừa, anh Lãnh, anh có biết dừa không?”

Lãnh kéo cậu vào lòng, xoa nắn một hồi, ngọn lửa trong lòng không những không giảm mà còn bùng lên. Anh nghi ngờ chú thỏ nhỏ này có phải cố tình khoe bông cúc nhỏ trước mặt để hành hạ anh không: “Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, không được như vậy.”

Vũ che cái mông bị véo đỏ, ngồi lên người anh, uất ức bĩu môi nhìn anh: “Mặc mỗi cái quần cũng bị anh nói.”

“Vừa nãy em mặc như thế nào...”

“Dùng hai tay mặc.”

Vũ bướng bỉnh nói.

“...”

Lãnh thở dài: “Miệng thì nói không muốn, cơ thể lại hành động trước.”

Anh hít mạnh lên cổ cậu mấy dấu dâu tây, khiến Vũ không ngừng cựa quậy.

Vốn định hôn mấy cái cho xong chuyện, nhưng con thú nhỏ lại có tình, Lãnh lần đầu tiên đánh cậu.

Một tiếng “bốp”, nửa cái mông của Vũ đau điếng: “Anh đánh em!”

Nước mắt Vũ lưng tròng nhưng không rơi xuống. Lãnh ngây người nhìn cậu, anh thề, lực rất nhẹ, rất nhẹ...

“Còn chưa thành bạn đời mà anh đã đánh em.”

môi Vũ run run, trước mắt mờ đi: “(x~x)”

Lãnh vén chiếc áo ba lỗ của cậu lên, dí vào mặt cậu, chờ lau nước mắt cho cậu, nhỏ giọng nói: “Đau lắm à?”

“Mông sưng lên rồi! Hu hu...”

Lãnh kéo quần cậu xuống, một mảng đỏ ửng, đúng là... có hơi sưng thật. Lãnh vội vàng hái mấy lá bạc hà gần đó, dán đầy lên mông cậu: “Xin lỗi, xin lỗi, anh không ngờ mông em lại mềm như vậy, lần sau, lần sau nữa sẽ không thế đâu.”

“Còn có lần sau nữa!”

Vũ đang nằm sấp trên vai anh lập tức đẩy anh ngã xuống, nửa người hờ hững đè lên anh, đôi tai to cụp hai bên, cùng với gương mặt uất ức chực khóc, khiến Lãnh một trận khô nóng. Đây đâu phải là khóc, rõ ràng là quyến rũ.

Nửa cái mông lộ ra ngoài, Vũ nức nở: “Cuộc sống này không thể sống nổi nữa rồi.”

“Em, sống được mà.”

Lãnh cũng không dám ngồi dậy, hai khuỷu tay chống đất, hơi ngẩng đầu lên: “Có ăn có uống, có giường, quan trọng nhất là trên giường còn có em.”

“...”

Con rắn dâʍ đãиɠ này cả ngày chỉ biết đến giường. Vũ tức đến nỗi mông cũng không còn đau nữa, mặc quần vào rồi ngồi xổm trước giàn thịt nướng, không thèm nhìn anh nữa.

Lãnh phủi lá bạc hà trên người, ngồi dậy bên cạnh cậu, áy náy nói: “Vũ, để anh xoa cho.”

Đôi tai thỏ vung lên, quất thẳng vào khóe mắt Lãnh, lông tơ cọ qua con mắt đỏ của anh rồi trượt xuống.

Lãnh khẽ rên một tiếng, ôm mắt ngã xuống đất. Vũ đang định nổi nóng lập tức tắt ngúm, hoảng hốt quỳ xuống trước mặt anh: “Anh Lãnh, anh đừng dọa em, mắt anh sao rồi? Để em xem.”

“Hình như...”

Lãnh thầm vui mừng, đột nhiên ngồi dậy hôn lên môi cậu: “Không sao.”

Anh gạt tay ra, con mắt đỏ cong lên cười nhìn cậu: “Em không giận nữa.”

Vũ phồng má, vạch mí mắt anh ra xem, xác định không có lông tơ lọt vào, hừ một tiếng: “Không sao thì kêu to làm gì.”

Bàn tay to lớn áp lên mông cậu, nhẹ nhàng xoa bóp: “Kêu to... kêu to em sẽ để ý đến anh.”

Vũ cầm miếng thịt nướng lên, coi nó như mặt Lãnh mà cắn mạnh một miếng: “Á! Phì!”

Nóng chết cậu rồi...

Cái lưỡi nhỏ đỏ hỏn lộ ra ngoài không khí, Vũ sụt sịt mũi, đau khổ nhìn miếng thịt nướng thơm mà không ngấy. Đến nó cũng bắt nạt cậu.

Lãnh quay đầu cậu lại, xót xa: “Để anh thổi cho.”

anh thổi mấy hơi mát vào lưỡi cậu: “Đợi nguội rồi hẵng ăn. Không phải em muốn ăn dừa sao, chúng ta đi hái bây giờ.”

Vũ căm hận ném miếng thịt nướng lên chiếc lá lớn, nói ngọng: “Em hông ăn nữa.”

Vừa nói xong, tiếng bụng kêu “ùng ục” vang lên, hai người mắt to trừng mắt nhỏ. Lãnh muốn cười, nhưng nhìn thấy ánh mắt căm phẫn của Vũ, anh cố nén cười, dỗ dành:

“Vậy chúng ta ăn dừa trước, để miếng thịt nướng tự kiểm điểm lại mình.”

Vũ gật đầu: “Thế em cho nó cơ hội.”

Cậu kiêu ngạo đứng dậy, ra lệnh cho Lãnh dẫn đường.

Dừa ở đây rất to. Lãnh hóa thành hình thú, dùng đuôi rắn quật vào thân cây, dừa trên ngọn cây rơi thẳng xuống, tạo thành những hố cát.

Vũ đang đứng trong bóng râm của tảng đá, lon ton chạy lại, ôm một quả dừa to như quả bóng rổ vào lòng, cười toe toét lắc lắc. Nghe tiếng nước nặng trĩu bên trong, cậu phấn khích: “Em muốn uống.”

Lãnh rút dao xương ra, đυ.c một lỗ nhỏ. Mùi thơm ngát từ lỗ nhỏ tỏa ra. Vũ vội vàng nâng quả dừa lên tu một hơi. Nước dừa chảy dọc khóe miệng, trượt qua ngực, xuống bụng...

“Uống từ từ thôi.”

Lãnh đưa tay giúp cậu nâng quả dừa lớn, cười nhẹ: “Thịt nướng chắc đã nguội rồi, về ăn kèm.”

Vũ liếʍ nước dừa chảy ra ở khóe miệng, vui vẻ nói: “Ngọt thật, mát lạnh, anh cũng uống đi.”

Lãnh ngửa cổ, nâng quả dừa lên dốc vào miệng. Nước dừa ngọt thơm không một giọt nào chảy ra ngoài, so với Vũ thì quả là gọn gàng đến mức quá đáng...

Vũ cúi đầu lau đi phần nước dừa lãng phí, ghen tị lẩm bẩm: “Hừ!”

Tai Lãnh khẽ động, anh cúi đầu hôn lên đôi môi đang bĩu ra của cậu, truyền qua thứ nước dừa thanh mát.

Vũ tự nhiên không từ chối, mấy ngụm nuốt xuống rồi chép miệng, ngọt ngào nói: “Em không lừa anh chứ, ngon thật mà.”

Lãnh cười nhẹ, lấy túi da thú đựng mấy quả còn lại, dắt Vũ thong thả đi về.

Mùi thịt nướng trong không khí rất loãng. Hai người quấn quýt đi đến cửa hang, miếng thịt nướng trên chiếc lá lớn đã biến mất tăm, may mà đồ trong túi không mất.

“Hôm nay em xui tận mạng.”

Vũ ôm quả dừa chui vào ổ da thú, lí nhí: “Hôm nay không nên đi đổi muối.”

Lãnh le lưỡi, cảm nhận được mùi tanh của cá ở cửa hang. Sau đó anh ngồi xổm xuống, hôn lên đôi tai đang ủ rũ của cậu, dỗ dành: “Anh đi nướng cho em một con khác, nhanh thôi.”

Vũ quay đầu lại, buồn bã: “Anh đi săn ở đâu bây giờ?”

Trong tầm mắt cậu đột nhiên lóe lên một bóng xanh. Vũ chớp mắt, ngồi thẳng dậy: “Sao em có cảm giác có bóng người vừa lướt qua.”

Lãnh quay đầu, hơi nheo mắt, lạnh lùng nói: “Ra đây!”

Vũ trốn sau lưng Lãnh, đôi mắt to láo liên nhìn quanh: “Là thú nhân à?”

Sau một cái cây lớn không xa, một bóng người màu xanh lục từ từ ló đầu ra. Đôi mắt màu xanh biếc đánh giá thú nhân lạ mặt đối diện: “Thịt nướng là của các người à?”

Giọng nói trong trẻo vang lên, Vũ động đậy tai, đáp: “Đúng vậy, cậu cũng đến đổi muối à?”

Lãnh quay đầu nhìn Vũ đang hỏi...

Mùi cá tanh nồng như vậy, sao có thể là thú nhân: “Vũ, cậu ta là người cá.”

Mắt Vũ sáng lên: “Người cá!”

Giọng nói trong trẻo lại vang lên: “Tôi là người cá, tôi cứ tưởng thịt nướng không ai lấy... Nếu các người muốn đổi muối, tôi xuống biển lấy một ít coi như đổi miếng thịt nướng của các người.”

Một mình cậu ta đối mặt với hai thú nhân... emmm... đánh nhau là xong đời.

Bóng người màu xanh lục từ từ lùi lại, Vũ vội vàng gọi: “Đợi đã.”

Cậu đứng dậy, kéo Lãnh đi nhanh về phía trước.

Thấy thú nhân lạ mặt ngày càng đến gần, Lục vén tấm giao sa, vội vàng chạy bằng đôi chân người vừa hóa ra, vừa chạy vừa giải thích: “Tôi không cố ý ăn đâu!”

Cậu ta cảm thấy thú nhân phía sau đang tỏa ra sát khí với mình.

Loạng choạng nhảy xuống biển, đến khi Vũ chạy đến bờ, người cá đã biến mất dưới làn nước: “Cậu ta chạy làm gì? Em chỉ muốn kết bạn thôi mà.”

“Lát nữa cậu ta cũng sẽ lên thôi, vừa rồi không phải đã đồng ý cho chúng ta muối sao.”

Lãnh dắt cậu ngồi xuống bóng cây: “Em ngoan ngoãn đợi ở đây, anh đi săn.”

“Vậy anh nhanh về nhé.”

Sau khi Lãnh đi, Vũ nằm dài trên bãi cát, nhìn mặt biển bao la. Mấy con hải âu kêu quang quác, nhẹ nhàng lướt trên mặt nước, ngoài ra không có nửa bóng cá nào.

Nắng gắt, phong cảnh hữu tình khiến Vũ có cảm giác như đang ở bãi biển bikini. Cậu thoải mái vươn vai, nheo mắt chờ Lãnh quay về.

Dưới biển một màu xanh lam nhạt. Đáy biển cát vàng rộng lớn, vô số ngôi nhà pha lê mọc lên. Lục từ trong căn nhà nhỏ lấp lánh của mình lấy ra hai túi giao sa, bơi về phía rãnh muối.

“Lục, cậu đi đổi muối à?”

Lục đang đào muối quay đầu lại thấy một người cá đực đang đến, mặt hơi ửng hồng: “Ừm.”

Người cá đực có vẻ ngoài đẹp trai, tuấn tú, bơi đến trước mặt cậu ta, vỗ vỗ vào cái đuôi cá màu xanh biếc còn nhỏ hơn mình, nhướng mày nói: “Lục, cậu đã trưởng thành rồi, sao đuôi vẫn chưa lớn thêm chút nào.”

Đuôi cá của Lục run lên, mặt đỏ bừng, tay chân luống cuống xúc muối, lắp bắp: “Anh... anh Hải, tôi xúc xong rồi.”

Hải chặn trước mặt cậu ta, khinh bạc nói: “Đổi với bộ tộc nào, tên gì, đổi có chút này... không phải là cho thú nhân mà cậu để ý chứ.”

Lục xấu hổ: “Tôi ăn thịt nướng của người ta...”

Hải bơi quanh cậu ta vài vòng: “Hôm nay lén lút lên bờ à?”

Lục gật đầu.

“Mấy thú nhân?”

“Hai.”

Hải dừng lại sau lưng cậu ta, thì thầm bên tai: “Họ có đẹp bằng anh Hải không?”

Mang cá của Lục run lên, cậu ta lắc đầu.

Đôi mắt xanh biếc hoảng hốt, gương mặt nhỏ nhắn, trắng nõn khiến Hải không khỏi mềm lòng. Không hổ là con cá nhỏ mà anh ta nhìn từ nhỏ đến lớn: “Xem bộ dạng của cậu chắc là sợ hai thú nhân đó lắm.”

Lục ôm chặt muối, nhớ lại hai thú nhân hung dữ đuổi theo mình, không khỏi hoảng sợ, lí nhí: “Anh Hải có thể đi cùng em lên bờ được không?”

Hải cười nhẹ, vòng tay qua eo cậu ta: “Anh bận lắm.”

Thấy sắc mặt Lục dần thất vọng, anh ta lại nói: “Nếu bé Lục có thể hôn một cái, có lẽ sẽ có thời gian ra bờ biển...”

Nghe anh ta gọi mình là bé, tim Lục run lên, đỏ mặt quay đầu nhanh chóng hôn lên má Hải một cái.

Hải véo má cậu ta, sảng khoái nói: “Đi, có anh Hải đây, không cần phải sợ mấy thú nhân đó.”

“Vâng vâng.”

Trong mắt cậu ta, Hải là người lợi hại nhất tộc người cá.

Chiến tích của Hải: từng liên tục gϊếŧ chết hơn mười con cá mập ăn thịt.