Chương 17: Lên đường

Vảy rắn vừa lạnh vừa trơn, mấy lần Vũ suýt nữa thì tuột xuống: “Anh Lãnh, chúng ta nghỉ một lát đi.”

Hai tay Vũ bám chặt vào vảy rắn.

Lãnh bơi rất nhanh, còn chưa kịp dừng lại, lưng đã nhẹ bẫng, Vũ cả người lẫn túi ngã lộn nhào vào bụi cỏ.

“Vũ!”

Lãnh kinh hãi quay đầu lại, hóa thành người bế chú thỏ lớn trong đám cỏ dại lên: “Vũ, bị thương ở đâu rồi?”

“Phì phì phì.”

Vũ nhổ cỏ trong miệng ra, trách móc lườm anh một cái: “Giờ thì hay rồi, em ngã lăn quay luôn.”

“Xin lỗi.”

Lãnh thành khẩn nhận lấy chiếc túi đeo ra sau lưng, bế cậu ra bờ sông, rửa sạch cát trên chân: “Đoạn đường tiếp theo, anh sẽ bế em chạy, như vậy sẽ không bị ngã nữa.”

“Như vậy tốc độ có chậm lại không?”

“Ừm, nếu chạy bộ thì chắc mất khoảng tám ngày.”

Ráng chiều đỏ rực, Vũ nhìn khu rừng thưa thớt xung quanh: “Anh Lãnh, trời sắp tối rồi, chúng ta có nên tìm một chỗ nghỉ không?”

Lãnh ôm chặt cậu, đáp: “Chúng ta đi thêm một đoạn nữa, ở đó có một hang động, ôm cho chắc vào.”

Vũ kinh ngạc kêu lên: “Anh định chạy ngay bây giờ à?”

Đôi chân dài sải một bước, cơn gió nhẹ thoảng chốc biến thành gió lốc, quất vào mặt khiến lớp mỡ thừa rung lên bần bật. Vũ lập tức rúc vào cổ anh tìm nơi trú ẩn.

Mái tóc bạc tung bay phía sau, hoang dã và phóng khoáng, để lại một vệt sáng sau bóng hình mờ ảo. Không biết đã chạy bao lâu, đến khi Vũ quay đầu lại, trời đã tối hẳn:

“Vũ, chúng ta cùng đi săn nhé.”

Vũ bị gió thổi đến ngây người, đờ đẫn nói: “Chúng ta không tìm hang động nữa à?”

“Săn xong rồi tìm.”

đây cũng là vì sự an toàn của Vũ, dù sao cũng không phải lãnh địa của anh, có rất nhiều nguy hiểm tiềm tàng anh cũng phải đề phòng. Nhìn Vũ không ngừng ngáp, Lãnh xót xa nói: “Em cố gắng thêm một chút nữa.”

Vũ gật đầu.

Lãnh nhanh chóng tìm thấy một ổ thỏ, khoảng bảy, tám con. Hai người vội vàng giải quyết bữa tối trong một hang động vừa đủ cho họ trú chân.

Sau một ngày đường mệt mỏi, Vũ nhắm mắt lại là ngủ thϊếp đi. Lãnh nằm ngủ bên ngoài, hóa thành hình thú cuộn tròn, vây cậu ở giữa, ngủ một giấc chập chờn.

Sau mấy ngày mệt mỏi, cuối cùng họ cũng đến được bờ biển. Vũ ngửi mùi chua chua trên người mình, vẻ mặt đầy chán ghét: “Hôi quá, anh Lãnh, em muốn đi tắm.”

Lãnh nhìn mặt biển lấp lánh, tắm ở đây dễ bị lộ hàng lắm: “Chúng ta qua khu rừng đối diện xem có con suối nào không.”

Vũ uể oải đi theo sau Lãnh, tạm thời rời xa bờ biển. Cậu bây giờ thật sự đã sống như một người rừng: “Anh Lãnh, anh có chê em nặng mùi không?”

“Sao lại thế được? Em không hôi, là mùi trên người anh.”

Lãnh nhận hết mùi mồ hôi về mình, để tâm trạng mệt mỏi của Vũ vui vẻ hơn một chút.

Lòng Vũ ngọt ngào: “Chúng ta cùng đi tắm, em có mang theo bồ kết.”

“Ừm.”

Cúi đầu thấy chân Vũ hơi sưng đỏ, anh quả quyết cõng cậu lên: “Đều tại anh không tốt, để em phải chịu khổ rồi.”

“Không có, chân em chỉ bị muỗi cắn mấy nốt thôi. À! Em đột nhiên phát hiện ra hang động của chúng ta lại không có muỗi.”

Vũ phấn khích vì phát hiện ra một vùng đất mới.

Lãnh giải thích: “Anh đã trồng thảo dược đuổi muỗi bên ngoài hang, nên không có muỗi. Em không biết thảo dược đuổi muỗi à?”

Thì ra hàng cỏ dại bên hang là thảo dược đuổi muỗi...

Vũ sờ mũi, cậu còn nhổ đi một ít: “Bây giờ thì biết rồi.”

Dựa vào khứu giác nhạy bén của rắn, Lãnh tìm thấy một con suối nhỏ. Nước suối trong vắt, ngọt lành và mát rượi. Vũ uống cạn một ống tre mới thôi. Lãnh đứng bên cạnh cởi phăng quần áo của cậu ra: “Em đi tắm đi, anh đi giặt quần áo.”

Cơ thể trắng nõn trần trụi hiện ra trước mắt Lãnh, ban ngày nhìn còn rõ hơn ban đêm. Vũ ngượng ngùng che lấy chỗ quan trọng, ngâm mình xuống suối.

Lãnh kìm nén ánh mắt u tối, đi xuống hạ nguồn giặt quần áo: “Nắng tốt lắm, giặt bây giờ, đợi em tắm xong thì quần áo cũng khô.”

Vũ ngồi xổm dưới suối kỳ cọ, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lãnh, hơi nóng từ đỉnh đầu truyền xuống tận gót chân: “Anh cũng mau đến tắm đi.”

Lãnh nhanh chóng giặt sạch quần áo, treo lên ngọn cây, tấm da thú của mình thì vứt bừa xuống đất rồi bước xuống nước: “Nước lạnh lắm, em tắm xong chưa?”

Vũ đỏ mặt, im lặng quay người đi. Là do mực nước thấp hay do chân Lãnh dài...

Lãnh cười nhẹ, hóa thành hình thú lặn xuống nước. “Em tắm cho anh đi.”

Vừa quay người lại, thân hình cường tráng của Lãnh đã được thay thế bằng vô số lớp vảy. Vũ cầm quả bồ kết, bắt đầu chà từ đầu rắn trở xuống. Thân rắn cọ vào hai chân cậu, từ từ tiến tới, rồi cuộn tròn quanh ngực và bụng cậu.

Đến gần đuôi rắn, tay Vũ đột nhiên run lên.

Lãnh từ từ hóa lại thành người, ôm cậu vào lòng, giọng quyến rũ: “Em trơn tuột, giống như vảy của anh vậy.”

Tai Vũ run rẩy, cậu cảm nhận rõ ràng nhiệt độ truyền đến từ phía sau: “Anh... anh không phải lại động dục rồi chứ, chân em bây giờ mềm nhũn...”

Lãnh xối sạch bọt trên người cả hai, bế cậu đến một khe hở giữa mấy tảng đá lớn. Hai người áp sát vào nhau, nhịp thở ngày càng nặng nề: “Vũ, chúng ta đã mấy ngày không hôn nhau rồi.”

Vũ bị kẹt giữa l*иg ngực anh và tảng đá, chân hoàn toàn không có điểm tựa, đành ôm lấy cổ anh, ngượng ngùng nói: “Vậy... vậy thì anh hôn lại đi.”

Lãnh thở hổn hển, le lưỡi rắn nhẹ nhàng tách bờ môi cậu ra. Hơi thở ấm nóng lập tức bao bọc lấy đầu lưỡi. Bàn tay to lớn siết chặt, giữ lấy đầu cậu bắt đầu xâm chiếm.

Thần trí mơ màng, đến khi Vũ kịp phản ứng, bàn tay to lớn của Lãnh đã luồn xuống dưới: “Đủ rồi, đủ rồi.”

Vũ thở hổn hển ngăn cản hành động tiếp theo của Lãnh.

Lãnh dùng răng nanh cọ vào làn da mịn màng, một lúc lâu sau, anh khàn giọng nói:

“Mất thân ở đây cũng không hay, chúng ta về rồi tiếp tục.”

“Ra cả mồ hôi, lại phải tắm một lần nữa rồi.”

Vũ bĩu môi.

Lãnh cười quyến rũ: “Lần này để anh tắm cho em.”

Kéo dài đến tận chiều, muối chưa đổi được mà lại tốn cả đống sức lực.

Hai người tùy tiện tìm một hang đá, trải tấm da thú mang theo ra, Vũ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm sấp trên đó, một tấm da thú khác hờ hững che ngang hông.

Tấm da cáo mềm nhất tự nhiên là của Lãnh. Gần đó có rất nhiều con mồi nhỏ. Mấy ngày đi đường, Lãnh chưa được ăn no bữa nào. Nhân lúc Vũ đang ngủ gật, Lãnh gần như đã ăn sạch con mồi nhỏ quanh hang đá, dạ dày mới có chút cảm giác no.

Quầng thâm dưới mắt Vũ rất đậm, cậu ngủ một mạch đến sáng. Lãnh canh giữ bên cạnh cũng xót xa vô cùng. Thịt nướng trên lửa cũng đã nguội lạnh, để qua một đêm, mùi ôi thiu dần lan ra.

Lãnh nướng lại một con khác, theo khẩu vị của Vũ mà cho thêm thanh mai và tiêu hồng: “Vũ...”

Vũ đang ngủ ngáy khe khẽ vẫn không có dấu hiệu tỉnh. Lãnh lúc thì kiểm tra hơi thở, lúc thì sờ trán, cuối cùng xác nhận là do mệt quá, thần kinh căng thẳng mới thả lỏng một chút.

Đến trưa, Vũ bị nóng tỉnh dậy. Cậu đỏ mặt, mơ màng nhìn khung cảnh lạ lẫm. Lãnh đang ôm cậu từ phía sau, bất đắc dĩ nói: “Thú Thần ơi, cuối cùng em cũng tỉnh rồi.”

Chú thỏ lười biếng này... ngốc thật.