Chương 16: Ghen tuông

Gió đêm mát mẻ, hương hạt thông rang lan tỏa khắp nơi.

Sau khi dập lửa, nhân lúc phiến đá còn nóng, Vũ rắc đều phần nước thanh mai đã phơi hồi lâu lên trên, những hạt tiêu hồng bên trong đã ngả màu đen.

Sau khi đảo một lúc lâu, đợi nước thanh mai khô lại, Vũ liền gắp một hạt ra thử. Hạt thông căng mẩy, hơi bóng loáng tỏa ra mùi thơm mằn mặn. Vị mặn nhẹ hòa quyện với vị ngọt và the cay.

Cậu toe toét cười: “Anh Lãnh, qua đây nếm thử đi.”

Lãnh đang dựa vào một cành cây, tay cầm chiếc đĩa gỗ tròn vừa gọt xong nhảy xuống. Ngửi thấy mùi cay nồng của tiêu trong hạt thông, anh nhíu mày, bước tới đặt chiếc đĩa gỗ bên cạnh phiến đá: “Em rang xong rồi à?”

Vũ gắp một hạt đã nguội bớt, cười nói: “Ừm, mùi vị vừa phải.”

Lãnh le lưỡi, do dự: “Mùi tiêu hồng nhiều quá...”

Vũ cúi đầu ngửi ngửi: “Đâu có, em cho ít lắm mà...”

Liếc thấy vẻ mặt chê bai của anh, cậu cười nhẹ: “Thì ra anh không thích mùi của nó, vậy anh đi thử hạt thông phơi khô đi. Chỗ này để gói lại xem người cá có thích không.”

Lãnh đi đến tảng đá bên cạnh, hạt thông phơi cả buổi chiều trông hơi khô quắt. Nếm thử một hạt, vừa thơm vừa giòn, anh cười khẽ: “Cái này ngon đấy, để anh đi lấy túi da thú.”

“Lấy hai cái nhỏ thôi.”

Vũ lại cho thêm mấy hạt thông vào miệng.

Hai loại hạt thông với hương vị khác nhau được Vũ chia vào hai túi da thú nhỏ, phần còn lại một ít thì cho vào ống tre để dành ăn.

Nhân lúc lửa còn cháy đượm, Vũ may hai cái ba lô lớn, cho hết những thứ lặt vặt vào trong. Dọn dẹp xong, cậu cầm quả bồ kết, đẩy Lãnh ra bờ sông tắm rửa, tiện thể đun một nồi nước nóng để uống trên đường.

Lãnh nhăn mặt xoa bọt bồ kết lên răng, anh không thích mùi vị của bồ kết trong miệng... Anh nghiêng đầu nhìn Vũ bên cạnh đang chà rất hăng hái.

Đánh răng xong, Vũ súc miệng mấy lần, vui vẻ nói: “Mùi bồ kết này thơm thật.”

Lãnh qua loa đáp lại mấy tiếng. Thực ra anh không muốn... nhưng Vũ cứ lấy chuyện hôn hít ra để ép anh phải chà răng.

Sáu ống tre đã được đổ đầy nước, chiếc ba lô căng phồng cuối cùng cũng được nhét đầy.

Điều khiến Lãnh vui nhất chính là đi ngủ. Mỗi tối được ôm cơ thể mềm mại, thơm tho, ấm áp là một niềm vui lớn trong đời rắn: “Em mau ngủ đi, ngày mai phải dậy sớm.”

Trong hang không một tia sáng, Vũ quờ quạng chui vào lòng Lãnh, trước mắt là một màu đen kịt: “Em nhắm mắt rồi, anh cũng mau ngủ đi.”

Nhìn đôi mắt xanh long lanh, Lãnh cười nhẹ mấy tiếng, hôn lên mắt cậu: “Em mau nhắm mắt lại đi.”

Tai Vũ đỏ bừng: “Anh nhìn thấy em à?”

“Ừm.”

“Tại sao em lại không nhìn thấy anh?”

Lãnh giải thích: “Thị giác của thú nhân trong bóng tối cũng có thể nhìn rõ, nhưng mọi phương diện của thú nhân thỏ bẩm sinh đều yếu hơn các loài khác.”

“Thật không công bằng, rõ ràng mọi người đều như nhau mà.”

Vũ bĩu môi phản bác.

“Em là thỏ, anh là rắn, không giống nhau.”

Vũ buồn bực, tức giận cắn một miếng vào phần thịt không nhìn thấy trước mặt.

Lãnh khẽ rên một tiếng, hơi thở đột nhiên trở nên nặng nề: “Em...”

Chỗ lồi nhỏ trong miệng dần cứng lại dưới đầu lưỡi. Ngơ ngác một lúc, mặt Vũ đỏ bừng lên, hình như cậu đã cắn phải chỗ không nên cắn..

Cảm giác nóng rực từ hạ thân dâng lên, Vũ lắp bắp: “Em... em... em không thấy, không cố ý cắn chỗ này đâu.”

Bàn tay vốn đang đặt ở eo cậu không biết đã di chuyển đến vị trí khác từ lúc nào. Giọng nói khàn khàn vang lên bên tai cậu: “Em muốn uống sữa à? Nhưng anh không có.”

“Em không có.”

Vũ ngượng ngùng nói.

“Em không cần phải ngại, mấy ngày nay là lúc linh dương mang thai, có sữa để uống đó.”

“Em đã nói là không có, không uống!”

Vũ xấu hổ đến mức chui tọt vào trong chăn.

“He he he...”

Tiếng cười trầm thấp khiến l*иg ngực mà Vũ đang gối đầu khẽ rung lên mấy cái: “Người em nóng lên rồi.”

Vũ lí nhí trong chăn: “Đó là do thời tiết.”

Lãnh ngầm hiểu trong lòng, bàn tay to lớn dừng lại không động đậy. Dần dần, trong hang, hai nhịp thở nặng nề vang lên rõ rệt.

Cuối cùng, lý trí đã chiến thắng sự bồn chồn nóng bỏng. Lãnh thở phào nhẹ nhõm, ngây người nhìn lên trần hang. Chú thỏ nhỏ này thật không khiến người ta bớt lo...

Một đêm trôi qua bình yên, Vũ cũng không biết mình đã ngủ thϊếp đi như thế nào. Đến khi tỉnh dậy, Lãnh đã dời tảng đá lớn chặn cửa hang đi, ánh bình minh yếu ớt mang lại ánh sáng cho hang động.

Vũ ngáp một cái, mơ màng mặc quần áo đi ra ngoài. Lãnh đang chuẩn bị nấu canh, nghiêng đầu thấy chú thỏ lớn xù lông ở cửa hang, dịu dàng hỏi: “Anh làm em thức giấc à?”

Vũ lắc đầu đi đến trước mặt anh, lí nhí: “Sao anh không gọi em?”

Lãnh đưa tay giúp cậu kéo lại cái quần hoa: “Anh định nấu xong canh rồi mới gọi em, hay là em vào ngủ thêm một lát đi.”

Anh cúi đầu hôn lên mái đầu nhỏ của cậu.

“Thôi, em còn phải dọn dẹp hang động nữa. Đi tắm rửa đây.”

Cậu dụi mắt, nhìn tôm nướng trên phiến đá: “Sáng sớm anh đã đi bóc tôm rồi à.”

Lãnh cắt trái cây đã rửa sạch thành miếng rồi cho vào nồi: “Tối qua em nói mớ, muốn ăn tôm nướng và chè trái cây, nên sáng sớm anh đã đi rồi.”

“Nói mớ?”

Tối qua cậu mơ cái gì nhỉ... Vũ ngây ngô gãi đầu, sao không có ấn tượng gì hết.

“Em không nhớ à?”

Lãnh hỏi.

Vũ ngơ ngác sụt sịt mũi, đôi tai thỏ giật giật mấy cái, vẻ mặt hiện rõ... trạng thái mông lung.

“Không nhớ cũng không sao, em mau đi tắm rửa đi, lát nữa là có cơm ăn rồi.”

“Ồ, lát nữa cho thêm một chút mật ong vào chè trái cây nhé.”

“Ừm.”

Sau khi cậu đi, sắc mặt Lãnh lập tức tối sầm lại, anh lạnh lùng bẻ những cành cây thon dài nhét vào đáy nồi đá.

Tối qua anh thức trắng đêm. Nửa đêm, những lời thì thầm của Vũ lọt hết vào tai anh không sót một chữ.

Chè trái cây! Chè trái cây! Cái gã thú nhân tên Viên kia làm cho cậu chè trái cây, còn có cả nem rán, bánh hẹ... những thứ đó, Lãnh chưa từng nghe qua, ngoại trừ chè trái cây...

Theo cách hiểu của Lãnh, trái cây thêm nước chính là chè trái cây, còn những thứ khác... anh không tưởng tượng ra được.

Nước lạnh tạt vào mặt, bộ não đang đờ đẫn của Vũ lập tức hoạt động trở lại.

Nhìn dòng nước róc rách, cậu nhớ ra rồi, cậu mơ thấy Viên làm cho cậu một bàn tiệc thịnh soạn, ăn đến cuối cùng Viên lại buột miệng một câu: “Anh em, chúc cậu ngày mai sinh nở thuận lợi...”

Xui xẻo!

Vuốt lại mái tóc rối, cậu vừa ngân nga vừa đi về hang.

Vũ đang uống chè trái cây nhìn người đối diện. Từ lúc anh quay về, vẻ mặt nặng nề, bi thương, lạnh lùng của anh vẫn không thay đổi. Cậu không nhịn được gõ gõ mặt bàn, hỏi: “Anh có chuyện gì giấu trong lòng phải không?”

Lãnh ngẩng đầu liếc nhìn, sau đó cúi đầu hỏi: “Chè trái cây này có ngon không?”

“Cũng không tệ, mật ong hơi nhiều một chút.”

Vũ nghiêm túc nhận xét.

Lãnh đặt nĩa xuống, giọng hờn dỗi: “Chè của gã Viên kia nấu có ngon không?”

Vũ sững người, suy nghĩ một lát rồi cười toe toét: “Tối qua nghe thấy em nhắc đến Viên rồi à?”

Lãnh ghen tuông ra mặt: “Hắn là thú nhân của bộ tộc nào? Có lợi hại bằng anh không?”

Vũ dời chiếc ghế gỗ ngồi sát vào anh, cười nói: “Cậu ấy không phải thú nhân.”

Mắt Lãnh sững lại, giống cái còn nguy hiểm hơn!

“Cậu ấy... cũng giống em, là bạn thân, là anh em tốt của em. Anh không cần phải ghen đâu, cậu ấy đã kết hôn rồi.”

Vũ rướn người hôn lên khóe miệng anh: “Đi rửa bát đũa đi.”

Nghe lời giải thích của cậu, tâm trạng u ám của Lãnh lập tức trở nên tươi sáng, khóe miệng không ngừng cong lên. Thú nhân thỏ đã kết thành bạn đời, tự nhiên không phải là tình địch: “Được, đợi anh quay lại.”

“Ừm.”

Vũ quét dọn xong hang động, sắp xếp mọi thứ gọn gàng, cuối cùng dùng một tảng đá lớn chặn cửa hang lại, đeo ba lô lớn lên, ngồi trên thân rắn, đón ánh mặt trời đang dần lên, bơi về phía thượng nguồn.

Mà nói, đây là lần đầu tiên cậu cưỡi rắn, trong lòng có chút phấn khích!