Vào hạ, trận mưa lớn đầu tiên đến sớm hơn dự kiến. Gió thổi tứ phía, rìa hang bị ướt một mảng lớn.
Vũ đang dọn dẹp những chiếc bàn và da thú vội vàng chuyển vào.
Lãnh cuộn mình ở đầu giường, lặng lẽ nhìn bóng dáng bận rộn trước mặt. Kể từ sau chuyện đó, lời nói giữa hai người ngày càng ít đi, không còn sự náo nhiệt của mấy ngày trước.
Sau khi sắp xếp xong đồ đạc, Vũ vểnh tai nghe ngóng động tĩnh của Lãnh. Một lúc sau, cậu nghiêng mặt nhìn: “Anh Lãnh.”
Lãnh biến lại thành người ngồi ở đầu giường, le lưỡi rắn đáp: “Đói chưa? Anh đi săn bây giờ.”
Đôi tai thỏ cụp xuống, Vũ nhỏ giọng nói: “Trong hang vẫn còn đồ ăn...”
Lãnh bước tới xoa đầu cậu. Mỗi khi đôi tai to của cậu rũ xuống, Lãnh biết cậu không vui. Anh dịu dàng nói: “Mấy thứ đó là đồ ăn vặt của em, không thể ăn thay cơm được. Lần này có thể anh sẽ về muộn hơn, em ăn tạm chút đồ ăn vặt nhé.”
Bàn tay hạ xuống, anh quay người đi ra ngoài, biến mất dần trong màn mưa lớn.
Vai Vũ run lên, cậu ngẩng đầu với đôi mắt đỏ hoe, ngây người đứng tại chỗ. Một tiếng sấm vang trời khiến cậu giật mình tỉnh lại, lẩm bẩm: “Anh Lãnh...”
Cơn mưa không có dấu hiệu ngớt. May mà hang ở trên cao, nước mưa không chảy vào được. Rảnh rỗi không có việc gì làm, Vũ ngồi bên bàn bện dây hoa. Nghe Lãnh nói, ở đây gần như không ai biết bện dây, đến phiên chợ trao đổi, những món đồ độc nhất vô nhị này chắc chắn sẽ kiếm được một món hời.
Khóe miệng Vũ cong lên cười, cậu bỏ những sợi dây hoa đã bện xong vào một chiếc túi da thú nhỏ. Tơ tằm ngày càng ít đi. Bện xong hai cuộn, bóng dáng Lãnh liền xuất hiện ở cửa hang.
Lãnh ướt sũng, trong mắt ánh lên vẻ hoảng hốt. Anh thở hổn hển nhìn Vũ, giọng khản đặc: “Anh về rồi.”
Vũ cầm một tấm da thú nhanh chóng bước tới, lau khô nước trên người anh. Thấy anh mình mẩy lấm lem, cậu xót xa: “Người anh lạnh quá, em đi đun nước nóng, lau người cho anh.”
Lãnh đặt những con mồi đã làm sạch lên chiếc bàn lớn, bốn con linh dương và một chuỗi củ bột lớn. Hai ngày mưa này sẽ không để Vũ bị đói: “Em, lúc nãy anh...”
Giọng anh ngừng lại, anh đột nhiên không muốn nói ra việc mình vừa ngửi thấy mùi của thú nhân thỏ khác. Với tình hình hiện tại của họ, một khi Vũ biết, cậu chắc chắn sẽ rời đi.
Nói được nửa chừng thì im bặt, Vũ vừa thêm củi vừa thắc mắc: “Lúc nãy sao vậy anh?”
Lãnh hoảng hốt, đáp: “Lúc nãy rửa con mồi, anh quên bắt tôm cho em rồi.”
Vũ cười nhẹ: “Có thịt là được rồi, bây giờ trời lạnh lắm, chúng ta nấu canh thịt ăn.”
“Ừm.” Lãnh cởi tấm da thú ướt sũng, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ngồi trên ghế gỗ nhìn Vũ đang chăm chú đun nước nóng.
Bị ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm, Vũ liếc anh một cái, mặt lập tức đỏ bừng. Tuy hai người bình thường vẫn ngủ nude, nhưng ít ra còn có chăn che, ai cũng không thấy của ai.
Giờ đây, Lãnh lại nghênh ngang ngồi trước mặt cậu không chút kiêng dè. Cậu ngượng ngùng nói: “Nước ấm rồi, có thể lau người được rồi.”
Cậu liếc mắt đi chỗ khác, đổ nước trong nồi đá vào chậu gỗ, sau đó lấy tấm da thú từ tay Lãnh, nhúng vào nước: “Xem ra chúng ta phải đi chặt cây, làm một cái thùng gỗ để tắm.”
“Anh đi chặt bây giờ.”
Vừa đứng dậy, bàn tay to lớn đã bị nắm lấy. Lãnh quay đầu lại.
Vũ cúi đầu nói: “Bây giờ đừng đi nữa, đợi trời quang rồi hẵng nói, để em lau người cho anh.”
Tấm da thú ấm áp áp lên vai Lãnh, nhẹ nhàng lau đi hơi lạnh trên người anh. Hai người đứng rất gần, hơi thở lành lạnh phả vào tai Vũ. Cậu không dám nhìn cơ thể anh, ngẩng đầu nói: “Em định bện ít dây hoa đến phiên chợ trao đổi để đổi đồ, anh thấy có được không?”
Bàn tay nhỏ thỉnh thoảng chạm vào cơ thể khiến sự bứt rứt trong lòng Lãnh không ngừng dâng lên. Cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể, Lãnh giật lấy tấm da thú, quay người nhúng vào chậu gỗ, tiện thể che đi người anh em nhỏ đang ngóc đầu dậy để không dọa cậu: “Tùy em, anh tự lau được, em đi nấu cơm đi.”
Tấm lưng vạm vỡ khiến đôi tai thỏ đang hơi dựng đứng của cậu lập tức cụp xuống. Vũ đau lòng cắn môi, buông thõng bàn tay đang lơ lửng giữa không trung. Sau khi lấy lại bình tĩnh, cậu giả vờ thản nhiên nói: “Da thú mới ở trong giường, lát nữa buộc vào.”
Nói xong, cậu cầm dao xương chặt cả con mồi thành từng miếng, dùng nước gừng khử bớt mùi tanh rồi cho vào nồi đá.
Nước nóng trong nồi còn rất nhiều, đủ để nấu một nồi canh. Sau mấy ngày chung sống, Vũ cũng biết được sức ăn thật sự của Lãnh. Rắc thêm ít nấm sò và thanh mai, Vũ lại xào một đĩa thịt lớn trên phiến đá, cùng với hơn mười quả trứng ốp la.
Số củ bột dính đầy đất được Vũ cho hết vào lửa.
Cơn nóng trong người dần hạ xuống, Lãnh thở phào nhẹ nhõm, quấn da thú ngồi trên ghế gỗ thêm củi.
Còn Vũ thì ngồi bên bàn tiếp tục bện dây hoa.
Lãnh vốn không phải người nhiều lời, cộng thêm sự im lặng cố ý của Vũ, cả hang động bao trùm một không khí căng thẳng, lạnh lẽo.
Nghe tiếng mưa tí tách bên ngoài, Vũ bện xong cuộn tơ nhỏ còn lại trên bàn, khẽ nói: “Canh thịt được rồi.”
Lãnh ậm ừ, cầm thìa và bát trên bàn dài, múc đầy thịt bưng đến bàn nhỏ, nhẹ giọng nói: “Em ăn đi.”
Vũ nhúng một miếng tóp mỡ vào canh, lặng lẽ ăn.
Lãnh dời chiếc ghế gỗ ngồi đối diện cậu. Vẻ mặt thờ ơ của anh khiến cậu luôn có cảm giác Vũ đang tức giận, nhưng lại như không hề để tâm: “Trứng rán hơi nguội rồi, em cũng nhúng vào canh đi.”
Nhìn quả trứng ốp la rơi vào bát, mắt Vũ tối sầm, cậu nhỏ giọng nói: “Bây giờ em không muốn ăn đồ dầu mỡ, uống chút canh là được rồi.”
Quả trứng ốp la được trả lại nguyên vẹn vào bát Lãnh. Vũ cúi đầu ăn, không nhìn thấy vẻ mặt tổn thương của anh.
Bây giờ, đến cả đồ anh gắp Vũ cũng không ăn nữa... Lãnh chậm rãi ăn hết miếng trứng, nguội ngắt, không còn ngon như trước.
“Em ăn no rồi, anh cứ từ từ ăn.”
Vũ đứng dậy cầm phiến đá và bát không ra cửa hang hứng nước mưa để rửa. Trên mặt cậu không biết là nước mắt rơi xuống hay là nước mưa bắn vào.
Lãnh nhanh chóng ăn hết phần thức ăn còn lại, bưng nồi đá, đĩa đến ngồi xổm bên cạnh Vũ: “Để anh rửa, em đi nghỉ đi.”
Vũ né tay anh, khẽ nói: “Để em rửa, anh đi dọn dẹp đi.”
Lãnh mím môi, ngây người nhìn cậu một lúc rồi nói: “Rửa xong rồi, anh mang đi.”
Anh đứng dậy đi vào hang.
Vũ lau mặt, sụt sịt mũi, tiếp tục dùng bồ kết rửa bát đũa.
Lãnh vừa cất đồ về chỗ cũ, vừa nghiêng đầu nhìn bóng lưng nhỏ bé của cậu: “Củ bột vẫn còn ấm trong lửa, em đói thì ăn nhé.”
“Ừm, nồi rửa xong rồi.”
Đợi Lãnh lau khô nước trên nồi đá và bát đũa, Vũ đã yên lặng nằm ở góc trong cùng của giường.
Lãnh nhẹ nhàng nằm xuống mép giường, nghiêng người nhìn cậu, muốn đưa tay ra ôm nhưng lại sợ mình không kiềm chế được. Thôi thì cứ như vậy, chỉ cần Vũ còn ở bên cạnh anh là được.
Vũ đợi rất lâu, phía sau vẫn không có l*иg ngực nào áp vào. Nước mắt không kìm được chảy ướt gối, cậu trùm chăn qua đầu, khẽ nức nở một tiếng.
Nhưng vẫn bị Lãnh có thính giác nhạy bén nghe thấy. Lãnh chống người dậy, lo lắng hỏi: “Vũ?”
Anh đưa tay kéo tấm chăn trên đầu cậu xuống: “Em sao vậy?”
Vũ vùi mặt vào gối, giọng nghèn nghẹt: “Không sao, làm phiền anh rồi.”
Lãnh cúi đầu cọ cọ mái đầu mềm mại, nhìn gáy trắng nõn của cậu, anh không nhịn được le lưỡi liếʍ một cái, cẩn thận hỏi: “Vũ, có phải em đang giận không?”
Chạm phải đầu lưỡi lành lạnh, Vũ quay đầu lại, chủ động hôn lên đôi môi mỏng của anh.
Nụ hôn nồng cháy khiến Lãnh ngẩn người một lúc. Nhìn những giọt nước mắt vương trên mi cậu, Lãnh đưa tay lau đi, nâng đầu cậu lên, biến bị động thành chủ động.
Một lúc lâu sau, trong hang chỉ còn lại tiếng thở dốc. Vũ với đôi mắt đỏ hoe, hai tay vuốt ve khuôn mặt anh, nghẹn ngào nói: “Anh đã nói sẽ không giận em, tại sao lại lừa em.”
Lãnh áp trán vào trán cậu, xót xa lau đi nước mắt đang lăn dài: “Anh không lừa em, thật sự không giận, em đừng khóc.”
“Anh không ôm em ngủ nữa, chăn cũng không đắp, ngày nào cũng lạnh nhạt, đây không phải là giận thì là gì.”
Vũ nức nở kể lể.
“Anh chỉ lo mình không kiềm chế được thôi.”
Lãnh mừng rỡ, hôn lên đôi môi hơi sưng đỏ của cậu: “Sự quyến rũ của em đối với anh là một sức hút chí mạng, giống như bây giờ vậy, nếu không phải em khóc, có lẽ...”
Mắt anh tối lại, giọng nói lập tức trở nên trầm thấp, quyến rũ: “Sẽ ăn mất em rồi.”
Vũ véo má anh, ngượng ngùng nhìn đôi môi mỏng của anh, nhỏ giọng nói: “Sau khi đổi được muối về, chúng ta có thể thử.”
Tim Lãnh đập thình thịch, anh kìm nén sự phấn khích trong lòng, hỏi: “Sẽ không phải là dùng tay nữa chứ?”
“Không phải.”
Vừa nói, Vũ vừa khép chặt hai chân, xấu hổ chui vào l*иg ngực anh: “Là trở thành bạn đời thật sự.”
Sự phấn khích trong lòng Lãnh tăng vọt, anh vén một góc chăn chui vào, ôm lấy cơ thể mềm mại mà anh đã ao ước bấy lâu, vừa thơm vừa ấm: “Anh muốn sờ một chút.”
Vũ cởi bỏ quần áo trên người, tiện thể đạp luôn cả tấm da thú của Lãnh ra khỏi chăn, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy anh cẩn thận một chút.”
“Ừm ừm.”
Bàn tay to lớn không ngừng luồn lách dưới lớp chăn, Lãnh không khỏi bật cười.
Tiếng tim đập “thình thịch, thình thịch” trong tai Vũ hóa thành bài hát ru ngủ. Áp sát vào l*иg ngực đang dần ấm lên, Vũ thỏa mãn nhắm mắt lại.
Sau khi cậu ngủ thϊếp đi, Lãnh cũng không động đậy nữa, chỉ ôm chặt cậu, khóe miệng mỉm cười.
Vũ đã đồng ý với anh, vậy có nghĩa là cậu sẽ không bỏ rơi anh để quay về với tộc thỏ...