Chương 13: Cầu hoan

Hình thú duy trì suốt một đêm mới hóa lại thành người.

Lãnh vén đôi tai thỏ rủ trước mặt cậu, ôm chặt lấy cậu, không ngừng thủ thỉ những lời dịu dàng an ủi bên tai. Cơ thể cứng đờ của cậu dần thả lỏng. Hai vệt nước mắt trên mặt đã được Lãnh liếʍ sạch. Đắp chiếc chăn ấm áp, Vũ không hề gặp ác mộng.

Trời sáng hẳn, Vũ vui vẻ rán mấy quả trứng ốp la. Thấy tâm trạng cậu có vẻ ổn, Lãnh thầm thở phào nhẹ nhõm: “Em ơi, tảng đá này rửa sạch rồi.”

“Ừm, lát nữa đặt nó lên lửa, nấu một nồi canh nấm sò.” Vũ nghiêng đầu nhìn cái nồi đá lớn sạch sẽ, vì nó mà cậu suýt mất mạng.

Trên phiến đá, những quả trứng ốp la vàng ruộm quyện với mỡ lợn thơm lừng và nước thanh mai, một mùi thơm kỳ lạ lan tỏa khắp nơi. Vũ bày trứng lên chiếc thớt gỗ nhỏ vừa làm xong: “Ăn cơm thôi.”

Món trứng ốp la đầy đủ sắc hương vị khiến Lãnh lần đầu tiên có ham muốn ăn đồ chín: “Đây là trứng gà lôi à? Hình dạng và màu sắc lạ quá.”

Vũ giải thích: “Đây gọi là trứng ốp la, ở chỗ bọn em bữa sáng thường ăn món này, rất ngon, giá trị dinh dưỡng cũng cao. Anh nếm thử đi.”

Lãnh một miếng ăn hết quả trứng cậu gắp cho. Cắn nhẹ một cái, lòng đỏ trứng béo ngậy tuôn ra, hòa quyện với lòng trắng mằn mặn, Lãnh không biết phải hình dung hương vị này thế nào.

“Ngon không?”

Lãnh gật đầu: “Em ăn nhiều vào.”

Vũ cười nhẹ: “Lâu lắm rồi em không rán trứng, may mà tay nghề của em chưa mai một. Chúng ta cùng ăn, nhưng anh phải dùng đũa, không được dùng tay bốc.”

Lãnh cau mày nhìn hai que gỗ nhỏ trên tay, dùng tay tiện biết bao... Anh dùng một tay nắm chặt đôi đũa, chọc thẳng vào quả trứng. Lớp màng mỏng vỡ ra, lòng đỏ bên trong bắn tung tóe sang một bên.

Vũ hít một hơi lạnh, nghiêng đầu né, may mà không bắn vào mặt cậu: “Đũa không phải dùng như vậy.”

Lãnh cầm đôi đũa lên, nhìn đầu gỗ dính đầy lòng đỏ, tủi thân nói: “Chưa chọc trúng.”

Vũ chỉnh lại tư thế cầm đũa cho anh: “Giống em này, cầm đũa ở giữa hai ngón đầu, rồi ngón này đặt ở giữa đôi đũa.” Vũ tượng trưng gắp lên một quả trứng: “Anh thử xem, học theo em này.”

“Ừm.”

Chỉ nghe một tiếng “cạch”, quả trứng mà Lãnh run rẩy gắp lên đã rơi xuống đất. Nhìn quả trứng còn hơi nóng hổi trên mặt đất, Lãnh áy náy nói: “Xin lỗi, quả trứng này mất rồi.”

“Không sao, chúng ta thử lại vài lần nữa.”

Hai tiếng sau... Vũ không còn ép anh nữa, cậu lấy số gỗ còn lại làm mấy cái nĩa và thìa: “Dùng cái này đi.”

Lãnh cầm cái nĩa lớn quan sát hồi lâu, sau đó cúi đầu xiên vào những miếng trứng đã vỡ nát trên thớt. Một miếng lòng trắng không lớn không nhỏ đã được Lãnh xiên lên thành công.

Anh kích động đi đến trước mặt Vũ, hào hứng nói: “Vũ, anh xiên được rồi này.”

Vũ đang thả nấm sò vào nước ngẩng đầu cười: “Vẫn là cái nĩa hợp với anh hơn.”

Lãnh đưa miếng lòng trắng đến miệng cậu, dịu dàng nói: “Em ăn đi.”

Vũ há miệng, vị mềm mượt của lòng trắng quyện với vị mặn nhẹ lập tức bung tỏa trên đầu lưỡi. Cậu khẽ nheo mắt tận hưởng: “Mùi vị của trứng gà ta...”

Lần này Lãnh bưng cả cái thớt gỗ đến: “Anh đút cho em.”

Vũ đỏ mặt, lần lượt ăn hết những miếng trứng Lãnh đút cho. Trứng tuy ngon nhưng ăn nhiều cũng ngán. Khi còn lại hai, ba quả, Vũ quay đi nói: “Em phải để bụng uống canh, anh ăn đi.”

Lãnh cầm thớt gỗ lên, một hơi ăn hết, sau đó thòm thèm nhìn nồi nước đang sôi sùng sục. Hơi nóng bốc lên mang theo mùi nấm đậm đà: “Đây là canh à?”

Vũ dùng muỗng gỗ vớt nấm sò ra đĩa: “Đây là nước chần nấm, chưa phải canh đâu. Đổ nước này đi, cho nước mới vào.”

Lãnh thấy những bọt trắng nổi lềnh bềnh trong nước, tò mò hỏi: “Sao nấm này lại giống bồ kết vậy?”

“Đó là chất bẩn trên nấm, không phải bọt bồ kết đâu.” Vũ phơi nấm dưới nắng, rắc một ít nước thanh mai lên: “Xong rồi, em đi lấy nước cùng anh, tiện thể bắt vài con tôm.”

Lãnh vác cái nồi đá còn ấm, dắt cậu ra bờ sông: “Thanh mai đắng lắm, em rắc nhiều thế lên nấm, có khi nào không ăn được không...”

Vũ tiện tay ngắt mấy lá bạc hà dán lên trán, cảm giác mát lạnh rất sảng khoái. Sau đó cậu ngẩng đầu cũng dán một miếng lên trán Lãnh, giải thích:

“Chỗ đó em định phơi khô để ăn dần, rắc nước thanh mai để giữ hương vị và bảo quản được lâu. Lúc nào muốn ăn chỉ cần hâm nóng lại là được.”

Lãnh ngẩng đầu nhìn ánh nắng gay gắt: “Nắng to thế này, để được bao lâu? Ba ngày không?”

Vũ cười nhẹ: “Hang của chúng ta thông thoáng, mát mẻ, có thể để được vài tháng. Nhân lúc có nhiều thanh mai, em định hái ít trái cây và một số thảo dược làm mứt quả.”

“Em biết thảo dược à?” Lãnh kinh ngạc nghiêng đầu.

Khứu giác của tộc thỏ trước nay đều kém hơn các thú nhân khác, thú nhân thỏ mà biết thảo dược thì hoặc là vu y, hoặc là đệ tử của vu y...

Nhưng điều kiện để trở thành vu y là không được có bạn đời, thảo nào Lãnh sẽ ngạc nhiên.

“Chỉ biết một số loại có thể dùng làm thức ăn thôi.” Vũ nói qua loa: “Anh sống ở đây lâu như vậy chắc chắn biết nhiều hơn em. À đúng rồi, em còn chưa biết anh bao nhiêu tuổi? 25?”

Lãnh cười nhẹ: “Anh đã trưởng thành rồi, năm nay 53 tuổi. Còn em thì sao? 40 tuổi à?”

“!!!” Người trẻ măng thế này mà lại sắp bước vào tuổi già sao, còn nữa! Trông cậu già đến thế à?

“Em mới 23 thôi.”

“...Ha ha ha, em đừng lừa anh nữa.” Lãnh cúi đầu ngửi mùi trên người cậu: “Là mùi của người đã trưởng thành, chẳng lẽ em trưởng thành lâu hơn anh sao?”

Lãnh vừa ngửi vừa hôn khiến tai cậu ngứa ngáy: “Em thật sự 23 tuổi.”

“Em nói dối, rõ ràng đã trưởng thành rồi.” Lãnh thoáng có chút buồn bã, lời nói dối đơn giản như vậy, chọc một cái là vỡ.

Vũ dùng khuỷu tay đẩy ngực anh ra, nghiêng đầu mặc cho anh ngửi hôn ở cổ: “Sao anh lớn tuổi vậy, trông anh thật sự giống như cùng thế hệ với em.”

“Lớn à? Anh mới trưởng thành được 13 năm thôi.” Lãnh cúi đầu thất vọng: “Trông anh giống người trung niên lắm sao?”

“13...” Vũ tính toán trong đầu: “Tương đương với việc trước 40 tuổi là chưa trưởng thành à.”

Lãnh ngẩng mắt gật đầu: “Em, rốt cuộc em bao nhiêu tuổi?”

Chẳng lẽ khứu giác của anh có vấn đề?

Vũ ngừng một lát, dựa theo tiêu chuẩn 40 tuổi trưởng thành của thú nhân: “Chắc... chắc khoảng 43 rồi.”

“Anh đã nói mà, khắp người em đều tỏa ra mùi của người đã trưởng thành, sao có thể nhỏ như vậy được.”

Vũ cười ngượng: “Vậy chúng ta thường sống được đến bao nhiêu tuổi?”

Lãnh tuy thắc mắc về câu hỏi của cậu nhưng vẫn trả lời: “Khoảng 500 tuổi, nếu điều kiện sống tốt thì có thể sống đến hơn 600 tuổi. Trước đây anh từng gặp một vị tộc trưởng già, ông ấy bây giờ đã 810 tuổi, vẫn còn sống.”

Trời đất ơi! Bốn mươi tuổi mới trưởng thành quả nhiên có lý do của nó: “Thì ra là vậy.”

Lãnh hỏi một câu khá lo lắng, cẩn thận nhìn cậu: “Em có chê anh trông già không?”

“Không có.”

Lãnh thở phào nhẹ nhõm. Anh cúi mắt nhìn những bông hoa vàng nhỏ li ti bên chân cậu, nói: “Thú nhân đều dựa vào mùi để phân biệt thảo dược, ngay dưới chân chúng ta bây giờ có mấy cây thảo dược.” Lãnh dậm dậm chân: “Em, em có biết cây này không?”

Vũ lắc đầu: “Đây là thảo dược à?” Chẳng phải chỉ là một bông hoa nhỏ bình thường sao?

“Đây là gừng, vu y thường dùng nó để trừ lạnh, trị đau bụng.”

“Gừng!” Vũ ngồi xổm xuống nhanh chóng đào đất, một củ gừng lớn màu vàng nhạt hiện ra trước mặt cậu: “Đúng là gừng thật.”

Vũ lại đào thêm mấy củ nữa, đến khi hai tay cầm đầy mới đứng dậy, phấn khích nói: “Anh Lãnh, chúng ta lại có thêm một loại gia vị nữa rồi.”

Lãnh bất đắc dĩ: “Vũ, đây là thuốc, không được ăn bừa, hơn nữa nó rất khó ăn... còn khó ăn hơn cả thanh mai.”

Vũ cười: “Cái này ấy à, chủ yếu là dùng để nấu ăn thôi, đợi vài ngày nữa chúng ta đổi khẩu vị nấu cá ăn.”

Sau khi múc đầy nước, Lãnh giúp cậu bắt một đống tôm. Tôm sông rất to, tay Vũ chỉ miễn cưỡng cầm được ba con.

Cầm một con tôm đang nhảy tanh tách, Vũ thành thạo bẻ đầu, bóc đuôi, dùng que gỗ lấy chỉ tôm, rửa sạch rồi ném vào nồi đá.

Thịt tôm trắng nõn dần chất đầy đáy nồi, Vũ nghiêng đầu nhìn, gọi: “Anh Lãnh không cần bắt nữa, mau lên đây.”

Một cái đầu rắn trồi lên khỏi mặt nước, miệng còn ngậm hơn chục con tôm. Khi đặt xuống đất, có một con cá lóc lẫn trong đó.

Lãnh hóa thành người, nhìn thành quả lao động của Vũ: “... Ít thế này.”

Còn không đủ cho anh nhét kẽ răng.

Vũ làm nốt số tôm còn lại, tiện thể làm sạch con cá lóc, mổ bụng bỏ nội tạng, sau đó dùng dao xương khéo léo lóc bỏ xương cá lớn, chặt thành từng khúc rồi cho vào nồi: “Từng này đủ cho chúng ta ăn rồi.”

Lãnh le lưỡi, anh phải đi ăn riêng thôi...

Nhân lúc Vũ đang nấu canh, Lãnh hóa thành rắn lặng lẽ chuồn đi, ăn hai con linh dương ở khu săn mồi mới hết đói. Trên đường về hang, anh bẻ thêm mấy cành cây ăn quả khác nhau và ít mật ong tươi, thế là có cái để giải thích rồi.

Ngay lúc Lãnh chuồn đi, Vũ chỉ quay đầu lại liếc một cái, sau đó tiếp tục nấu canh đợi anh về.

Canh hải sản dần tỏa ra mùi thơm, gừng trong nồi đã khử hết mùi tanh của cá. Vũ húp thử một ngụm, vị ngọt đậm đà, hương vị nguyên bản của canh cá.

Thịt cá mềm nhừ sủi bọt, tôm ngấm nước dùng, nấm sò mềm mượt, nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Vũ múc một bát lớn đầy cá và tôm, dùng vài lát bạc hà trang trí, đặt trên bàn cho nguội để Lãnh về ăn. Còn bát của cậu chủ yếu là nấm sò, giữa bàn đặt một đĩa tóp mỡ nhỏ.

Đợi một lúc, thấy Lãnh vẫn chưa về, Vũ lại rán nốt số trứng còn lại, cắt mấy quả trên cành cây thành miếng nhỏ, cùng bày lên bàn.

“Sao vẫn chưa về nhỉ?” Vũ quay lưng lại bàn, chống cằm nhìn xa xăm. Buồn chán, cậu lại cầm lấy thanh gỗ, chậm rãi làm đồ dùng.

Vừa khoét một cái lỗ cho chiếc muỗng lớn, một đống cành cây từ trên không lao xuống. Vũ chớp mắt nhìn thân rắn đang quẫy mạnh phía sau đống cành cây, phía trước che kín mít, không biết anh ta nhìn đường kiểu gì...

Cậu đứng dậy đi tới: “Lâu như vậy là anh đi hái trái cây à.”

Lãnh đặt những cành cây trĩu quả xuống một bóng râm khác, biến lại thành người, dịu dàng nói: “Em muốn làm mứt quả nên anh đi hái, anh còn mang cả thanh mai về nữa.”

Vũ bật cười: “Không cần vội như vậy, cơm nước xong cả rồi, qua đây ăn đi.”

Trên đường về Lãnh đã ngửi thấy mùi rồi. Thú dữ ở rìa lãnh địa cũng nhiều lên, nhưng chúng chỉ dám lảng vảng, không dám đến gần. Thế là anh lại đi một vòng quanh lãnh địa dọa nạt chúng, tiện thể để lại mùi của mình đậm hơn.

Ngồi vào bàn, Lãnh cầm nĩa lên ăn. Ăn được một nửa, thấy trong bát Vũ toàn nấm sò, lại nhìn phần thịt lớn của mình, anh xiên mấy miếng cá bỏ vào bát Vũ: “Thịt cá ngon.”

Vũ ngẩn người, mấy miếng cá này vào bát cậu, canh trong bát Lãnh lập tức cạn đáy: “Trong nồi còn nhiều lắm, để em đi múc cho anh.”

Nhìn bóng lưng cậu, ánh mắt Lãnh càng thêm dịu dàng. Thú nhân thỏ tốt như vậy, nên sớm ăn vào bụng, để trên người cậu tỏa ra mùi của mình.

Gáy Vũ lạnh toát, cậu quay đầu nhìn Lãnh đang cười ngây ngô, đôi mắt rắn sáng quắc nhìn chằm chằm vào cậu: “Tại sao đột nhiên lại có ánh mắt đó?”

Cậu đặt bát canh cá vừa múc trước mặt anh, cũng nhìn anh chằm chằm.

Lãnh thành thật nói: “Anh muốn trên người em tỏa ra mùi của anh.”

Tai anh đỏ lên: “Nghi lễ sẽ làm sau.”

Vũ liếc mắt đi chỗ khác, lão già này muốn lên xe trước mua vé sau đây mà. Một thú nhân nhịn 50 năm mà sức tự chủ không bằng ba ngày...

Cậu giả vờ không hiểu, đáp: “Chúng ta đã ngủ cùng nhau rồi mà, ngày nào cũng kề cận, mùi trên người đã quyện vào nhau gần hết rồi.”

Lãnh lắc đầu: “Mùi quá nhạt, chúng ta chỉ đơn thuần ngủ cùng nhau, không tính.”

Vũ dùng hai tay ôm mặt, đôi tai thỏ cụp xuống, ngây thơ trêu chọc: “Sao lại không tính, chúng ta đã hôn nhau rồi.”

“Hôn... không thể thay thế cho giao phối.” Lãnh nói với vẻ mặt đứng đắn.

“Ha ha ha ha...” Vũ cúi đầu cười lớn mấy tiếng, nhoài người qua bàn hôn anh một cái, cười nói: “Thì ra Lãnh lạnh lùng cũng có lúc đáng yêu thế này.”

Lãnh liếʍ môi, mong đợi: “Nói vậy là em đồng ý lời cầu hoan của anh rồi?”

Vũ gắp một miếng cá nhét vào miệng anh: “Ăn nhanh đi, đợi đến tối rồi nói.”

Buổi tối... Lãnh đột nhiên cảm thấy từ “buổi tối” có thể khiến nội tâm anh nhảy múa: “Em ăn nhiều vào, không thì buổi tối thể lực không theo kịp đâu.”

Thịt cá chất đầy bát của Vũ. Nhìn Lãnh ân cần như vậy, cậu cũng không nỡ từ chối: “Em ăn hết chỗ này, phần còn lại trong nồi là của anh hết.”

“Ừm, anh sẽ ăn hết những gì em làm.” Tâm trạng của Lãnh chưa bao giờ phấn chấn như vậy.

Buổi chiều trời mát hơn, Vũ nằm trên thân rắn của Lãnh, may túi da thú. Mấy tấm da lợn lòi may được hơn mười cái túi lớn nhỏ. Vũ còn cẩn thận dùng tơ tằm bện dây, may vào mép túi để tiện buộc.

“Anh Lãnh, gần đây có nhiều gà lôi không?”

Lãnh mở mắt, đầu rắn vươn đến vai cậu: “Chắc khoảng hơn chục con, em muốn ăn không?”

Vũ đặt sợi dây màu xanh nhạt đẹp nhất sang một bên, định buộc lên mái tóc dài của Lãnh: “Trứng gà lôi hôm nay ăn hết rồi, lần sau em muốn lấy thêm một ít để dành.”

“Gà lôi tuy đẻ nhiều trứng nhưng cũng không đủ cho chúng ta ăn như vậy, trứng chim trong rừng thì đặc biệt nhiều, vị cũng được.”

“Trứng chim cũng được.” Vũ ngồi dậy, nói tiếp: “Biến lại đi, em buộc dây bện cho anh.”

Tiếng xương cốt vang lên, nửa người Lãnh đè lên người Vũ. Anh cúi mắt nhìn sợi tơ tằm trên tay cậu, lười biếng hỏi: “Buộc ở đâu?”

Vũ nghiêng người quỳ hai bên hông Lãnh, l*иg ngực ưỡn lên chỉ cách mặt anh vài milimet. Lãnh nhắm mắt áp sát vào, dù rất nóng nhưng anh không muốn buông ra.

“Xong rồi.” Bàn tay to lớn sau lưng vẫn không nhúc nhích. Vũ cúi đầu đẩy anh: “Dây bện buộc xong rồi.”

Mắt hoa lên, cơ thể xoay một vòng, vị trí của hai người đảo ngược. Lãnh ghé sát vào tai cậu, thở hổn hển, giọng khàn đặc: “Chúng ta giao phối ngay bây giờ đi.”

Cảm giác khác thường từ hạ thân truyền đến khiến chàng trai tân Vũ đỏ bừng mặt. Nói là làm ngay: “Mới có buổi chiều.”

“Em quyến rũ anh.”

“Em không có.”

“Vừa nãy em chủ động áp sát ngồi lên người anh, em phải chịu trách nhiệm.”

“... Em không ngồi lên người anh.”

“Anh không quan tâm, là do em chọc nó dậy.”

Nói rồi, Lãnh cọ cọ người vào cậu, thể hiện sự nóng bỏng của mình.

Lúc này, Lãnh giống như một con chó lông xù lớn, cứ cọ qua cọ lại trên người Vũ: “Hay là anh đi tắm nước lạnh, bình tĩnh lại đi.”

“Em đã hứa với anh rồi, anh muốn giao phối.” Lãnh đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt rắn lóe lên tia nhìn đầy ham muốn khiến người ta có chút hoảng sợ.

Tim Vũ thắt lại, cậu không phải là người tùy tiện. Nhưng nhìn vẻ mặt của Lãnh, có vẻ anh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cậu: “Anh Lãnh, hay là để em dùng tay giúp anh.”

Lãnh nén lại sự bứt rứt, hỏi: “Dùng tay là sao?”

Vũ đưa tay ra, nhỏ giọng nói: “Là cái này.”

“...”

Môi Lãnh mím lại, rời khỏi người cậu. Anh quay đầu đi, vành mắt đỏ hoe, đau lòng nói: “Sau này đừng lấy chuyện như vậy ra đùa nữa, anh sẽ tưởng thật đấy.”

Anh hóa thành hình thú, nhanh chóng trườn về phía bờ sông.

“Anh Lãnh.” Vũ nhìn bóng rắn, hoảng hốt gọi.

Lãnh ở giữa dòng nước xoay hết vòng này đến vòng khác, sự bứt rứt trong lòng dần được làn nước lạnh lẽo xoa dịu, chỉ còn lại một nỗi hiu quạnh. Anh cứ thế bơi không mục đích từ lúc chiều tà cho đến đêm khuya.

Ngẩng mắt nhìn vầng trăng tròn trên trời, anh từ từ chìm xuống đáy nước. Anh mệt rồi, không muốn bơi nữa. Nhưng hễ nhắm mắt lại, trong đầu lại toàn là hình ảnh của Vũ. Anh phải đối mặt với cậu như thế nào đây...

Trời tối sầm, Vũ ngồi trên một chiếc lá lớn chờ Lãnh quay về. Đống lửa từ trưa đã tắt ngấm, gió đêm rất lạnh, thổi vào người rét run.

Vũ co người lại, cậu không muốn một mình quay về cái hang tối om.

Dưới ánh trăng, bóng cây xào xạc theo gió. Đêm khuya tĩnh lặng luôn có chút âm u, huống hồ xung quanh chỉ có một mình cậu.

Lưng Vũ lạnh toát, cảnh tượng trước mắt khiến cậu nhớ đến những bộ phim ma đã từng xem...

“Á!” Một chiếc lá bị gió thổi bay vô tình chạm vào tai Vũ, tim cậu thót lại, biến thành một con thỏ lớn chạy thục mạng, miệng không ngừng gọi tên Lãnh.

Tiếng “tùm” một tiếng đánh thức Lãnh đang ngủ say dưới đáy nước. Đầu rắn ngẩng lên, bóng dáng chú thỏ màu xanh lam in vào đôi mắt rắn.

Lãnh trở lại hình người, bế cậu lên khỏi mặt nước: “Vũ.”

Vũ không nói gì nữa, ướt sũng vùi đầu vào lòng anh không động đậy.

Lãnh cúi mắt nhìn cậu, trầm giọng nói: “Xin lỗi, là anh quá vội vàng, em đừng giận.”

Vũ lắc lắc cái đầu thỏ, tỏ ý không giận, chỉ muốn anh ở bên cạnh mình.

Lãnh nằm ngửa trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn trời, khẽ nói: “Em không giận nữa.”

Vũ nhảy lên cằm anh, dùng cái mõm lông xù của mình hôn lên khóe miệng anh.

“Chúng ta về thôi, trời tối rồi, đến giờ đi ngủ rồi.”

Lãnh cong môi, bế cậu lên: “Ừm, ôm em ngủ.”