Một mùi thịt thơm nồng đánh thức Vũ khỏi giấc mộng.
Mở mắt ra, trong hang sáng trưng, mát mẻ dễ chịu. Quần áo được xếp gọn gàng bên cạnh, ống tre đựng đầy nước và mùi thơm lan tỏa, tất cả đều báo cho cậu biết, đã quá trưa rồi.
“Em tỉnh rồi à.”
Lãnh nghe thấy tiếng động trong hang, bưng một đĩa trái cây đi vào.
Vũ ngồi dậy, ngáp một cái rồi mặc quần áo: “Anh đang nướng thịt à?”
“Ừm, vừa mới nướng xong, anh còn vùi ít củ bột trong đống lửa.”
Vũ uống cạn nước trong ống tre, thở ra một hơi, trách móc: “Đã bảo là đi cùng nhau mà...”
Lãnh cười nhạt: “Đợi nắng bớt gắt, anh sẽ đưa em ra ngoài.”
Đôi tai thỏ cụp xuống, Vũ cúi đầu ăn trái cây để che giấu sự ngượng ngùng. Vừa rồi đã trách nhầm anh, chắc chắn là do ngủ mê mệt rồi.
“Số gỗ còn lại từ hôm qua, anh đều chất dưới gốc cây. Mấy cái bàn ghế thì đã kê ở cửa hang rồi. Em còn muốn làm đồ gỗ gì nữa không? Hay là chúng ta chặt thêm một cây nữa.”
Vũ mang đôi dép lê nhựa đứng dậy, vươn vai, rồi quay sang hôn lên trán Lãnh một cái: “Tạm thời không cần nữa, đây là phần thưởng cho anh.”
Lãnh cong mắt cười, đứng dậy giữ lấy đầu cậu rồi hôn đáp lại: “Phần thưởng lớn.”
Vũ cười toe toét, xoa xoa đôi tai thỏ rồi bước ra ngoài. Ánh nắng ấm áp chiếu lên người rất dễ chịu. Xung quanh cửa hang là những con mồi đã chết, đống gỗ chất chồng, cây cối trĩu quả và đống lửa: “Anh Lãnh, chuyển mấy cái bàn lớn này vào trong đi, kê sát tường, hướng ra cửa hang.”
“Ừm. Chỗ trái cây đó là mới hái, số còn lại từ hôm qua anh đã vứt đi rồi.”
Chẳng mấy chốc, những chiếc bàn chắn ở cửa hang đã được chuyển hết vào trong, chỉ còn lại hai chiếc ghế gỗ và một chiếc bàn nhỏ đặt dưới bóng cây: “Nhiều thế này, hai chúng ta ăn hết không?” Vũ ngồi xổm xuống đếm: “1, 2... 8 con. Da của chúng đâu rồi?”
“Anh đã giặt sạch rồi treo lên cây, khoảng ba bốn ngày nữa là dùng được.” Lãnh lật miếng thịt nướng, sau đó dùng que cời mấy củ củ bột trong lửa ra, ngồi xuống bên cạnh Vũ: “Em ăn củ trước đi, thịt nướng phải đợi một lát nữa.”
Vũ nhìn những củ khoai hình bầu dục đen thui trên mặt đất, khịt mũi, mùi thơm ngọt ngào lan tỏa: “Mùi giống khoai lang quá.”
Lãnh nói: “Bây giờ còn nóng lắm, để nguội một chút rồi hẵng ăn.”
“Cái này lấy từ đâu vậy?”
“Lúc đi săn anh thấy, nghĩ là trước đây em chưa được ăn nên tiện tay đào mấy củ.”
Thấy đã bớt nóng, Vũ cầm củ khoai lên, nhẹ nhàng bẻ ra. Phần ruột màu vàng óng tỏa ra mùi thơm cháy xém hiện ra trước mắt. Vũ vui mừng: “Đúng là khoai lang thật.”
Cậu đưa nửa còn lại cho Lãnh, hào hứng nói: “Chúng ta mỗi người một nửa.”
Lãnh lắc đầu đẩy lại: “Anh không thích ăn, em ăn đi.”
“Cái này ngon lắm.” Vũ lại nhiệt tình đưa đến miệng anh.
Lãnh cười nhạt: “Cái này là lúc mùa đông đến không có thức ăn anh mới dùng để lót dạ, anh không có cảm tình với củ bột, không ngon bằng thịt.”
Vũ rụt tay lại, cắn một miếng khoai. Vị mềm dẻo, ngọt bùi lan tỏa khắp khoang miệng. Cậu hỏi: “Cái này tuy no bụng nhưng cũng không nên ăn nhiều, dễ bị đầy hơi xì hơi.”
Buột miệng, Vũ hỏi thêm: “Anh đã bao giờ xì hơi chưa?”
Rắn mà xì hơi thì lạ thật...
Lãnh ngẩn người một lúc rồi bật cười mấy tiếng: “Dạ dày của thú nhân rất khỏe, không bị đầy hơi đâu.”
Vũ đỏ mặt: “Không khỏe đâu, tối qua em còn...” lén xì một cái: “Anh có nghe thấy không? Âm thanh gì đó tối hôm qua ấy.”
“Không, em ngủ rất say.” Với thính giác của Lãnh, anh nghe rất rõ, nhưng vì giữ thể diện cho cậu, anh đã nói dối một chút. (Không phải là nói dối hoàn toàn): “Người vừa mềm vừa thơm, ôm rất thích.”
“Vậy thì tốt...” Vũ ăn xong củ khoai, đi đến trước giàn thịt nướng rưới nước thanh mai lên. Ánh mắt cậu liếc qua phần thịt đỏ còn hơi héo, tiếc nuối nói: “Nếu có muối, chúng ta có thể làm thịt gác bếp rồi.”
Lãnh hóa thành rắn bạc trườn đến chỗ thịt đỏ, nuốt mấy miếng cho no bụng rồi cuộn phần thịt còn lại đến bên đống lửa, biến trở lại thành người: “Em phải ăn nhiều vào cho có da có thịt.”
“Miếng thịt nướng này là đủ rồi, phần còn lại anh ăn đi.” Vũ quay lưng đi ăn mấy quả trái cây.
Lãnh nhìn xương bả vai lộ rõ trên lưng cậu, xót xa nói: “Em bây giờ sắp không còn tí thịt nào rồi, mà sức ăn cũng ngày càng ít, em ăn còn không đủ cho anh nhét kẽ răng.”
Vũ cúi đầu véo bụng mình: “Em đã 65 ký rồi đấy.”
Cậu nghiêng đầu nhìn vẻ mặt xót xa của Lãnh, lòng mềm nhũn: “Được rồi, em ăn hai miếng thịt nướng, chỉ hai miếng thôi, đó đã là giới hạn của em rồi.”
Lãnh nhanh nhẹn đặt một miếng thịt lớn khác lên lửa nướng, cười nói: “Ừm, khoảng bốn, năm ngày nữa là vào giữa hạ rồi. Lúc đó mưa lớn qua đi, anh sẽ đưa em đến tộc người cá đổi muối.”
Đôi tai thỏ run lên, cậu nghe thấy gì thế này... Lãnh muốn đưa cậu ra ngoài!
Vũ lập tức nhảy cẫng lên, reo hò: “Em muốn đi xem người cá.”
Cậu ôm lấy cổ Lãnh hôn chụt một cái: “Hứa rồi nhé, không được nuốt lời.”
Lãnh chắc chắn: “Không nuốt lời.” anh thích nhất là nhìn thấy dáng vẻ tươi cười của cậu: “Thịt gác bếp mà em nói có giống thịt nướng không?”
“Không giống, thịt gác bếp làm xong có thể bảo quản rất lâu, hương vị cũng khác xa thịt nướng.”
“Rất lâu... có thể để đến mùa đông không?”
“Được chứ.” Vũ vỗ ngực nói: “Thịt gác bếp em làm là số một, có thể để được nửa năm đấy.”
Lãnh mỉm cười, vậy thì mùa đông này Vũ sẽ không bị đói rồi.
Ăn cơm xong, hai người ra sông chơi một lúc. Bóng cây trong rừng dần nhiều lên theo hướng nghiêng của mặt trời. Thấy thời tiết đã dịu, Lãnh đưa Vũ đi dạo quanh những nơi khác trong Rừng Mơ.
Đất rất dính, chân Vũ bám đầy bùn. Côn trùng xung quanh cũng đủ loại kỳ lạ. Một con bướm nhiều màu vừa bay qua vô tình đậu lên vai Vũ, một lúc sau, chỗ đó sưng lên một nốt nhỏ.
Lãnh vung tay đập con bướm xuống đất, nhìn vết cắn trên vai cậu, anh xót xa: “Em ơi, chúng ta về đi, em muốn gì anh đi tìm cho.”
Đến cả bướm cũng có thể hút máu cậu đến sưng tấy, đủ thấy cậu yếu ớt đến mức nào.
Chắc Vũ đã đầu thai nhầm chỗ rồi...
“Vài ngày là lặn thôi.” lúc nãy bị bướm cắn cậu không có cảm giác gì, gãi gãi vết cắn, cậu nói tiếp: “Không sao đâu, đừng lo, lần sau em sẽ cẩn thận hơn.”
“Em đi trước đi, anh đi sau trông chừng.” Để phòng bị cắn.
Hai người nắm tay nhau đi không mục đích, mắt tinh của Vũ cuối cùng cũng có thu hoạch, một đám nấm sò lớn.
Thấy trên nấm có dấu răng động vật, Lãnh cũng yên tâm để Vũ đi hái: “Vũ, phía trước có một đám củ bột.”
Hái được nửa túi nấm sò, Vũ đứng dậy: “Hôm nay không đào khoai nữa, đi, chúng ta xem chỗ khác.”
Lãnh cúi đầu nhìn những cây nấm sò còn lại: “Em còn chưa hái hết.”
“Đợi chúng lớn thêm rồi quay lại hái. Tục ngữ có câu, phàm làm việc gì cũng nên chừa một đường lui, sau này còn dễ gặp lại.” Vũ chớp mắt, nói một cách duyên dáng.
“Phải là phàm làm việc gì cũng phải làm đến cùng, sau này không bao giờ gặp lại.” Lãnh nghiêm túc nói: “Nếu em cho con mồi một tia hy vọng sống, ngày sau nó sẽ nhớ mùi của em mà quay lại báo thù, đánh lén. Em, nhớ lời anh nói, quên câu em vừa nói đi.”
Đôi tai thỏ cụp xuống, Vũ bĩu môi thất vọng: “Em biết rồi.”
Vốn định thể hiện trí tuệ của mình, ai ngờ lại bị dạy dỗ một bài: “Em sẽ nhớ đây là suy nghĩ của một thú nhân, không thể cho con mồi một cơ hội trốn thoát nào.”
Lãnh hài lòng gật đầu: “Như vậy mới không bị đói. Nhưng mà, có anh ở đây, em cũng không cần đi săn.”
Hai người lại phát hiện ra một cây tiêu hồng và một giàn nho ở chỗ khác. Vũ vẽ một dấu hiệu dưới đất, vài tháng nữa cậu có thể đến đây hái nho: “Anh Lãnh, phải nhớ kỹ nơi này, đợi quả chín chúng ta sẽ đến hái.”
“Biết rồi, mặt trời sắp lặn rồi, ngày mai chúng ta lại đi dạo tiếp.” Lãnh xách túi, cõng cậu quay về đường cũ.
Trên đường, Vũ nhìn ngó xung quanh, nói: “Anh Lãnh, ở kia có một con gà lôi lớn.”
Lãnh nghiêng đầu nhìn con gà lôi lông sặc sỡ: “Thức ăn của chúng ta đủ rồi.”
Anh dừng bước, lại nói: “Trứng của gà lôi rất ngon, em có ăn không?”
“Có có, em muốn về rán trứng, à không, rán trứng gà lôi.” Nghĩ đến món trứng rán, Vũ chép miệng, ăn thịt nướng mấy bữa nay đã hơi ngán rồi.
Lời nói ngây ngô của cậu khiến Lãnh bật cười mấy tiếng. Thấy trời còn ráng chiều, anh nói: “Em ở đây đợi anh, anh quay lại ngay, đừng chạy lung tung biết chưa.”
“Anh nhanh lên, mặt trời sắp lặn rồi.”
“Rất nhanh.” Thân rắn loáng một cái đã biến mất, chỉ còn nghe thấy tiếng kêu hoảng loạn của con gà lôi lớn, một lúc sau, tiếng kêu cũng im bặt.
Lãnh thấy phiền, vung đuôi một cái đập con gà lôi ngất xỉu, rồi cho hết số trứng trong hốc cây vào túi.
Một tiếng hét thất thanh vang lên khiến quả trứng cuối cùng vỡ nát trên mặt đất. Lãnh lập tức quẫy mình lao đi vun vυ"t, chỉ để lại một vệt mờ.
Vũ ngã sõng soài trên đất, hoảng sợ nhìn con thằn lằn khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt đối diện. Hai chân cậu không ngừng lùi về phía sau. Cậu chỉ muốn nhặt một hòn đá thôi mà, tại sao lại chọc phải cái thứ này:
“Anh Lãnh! Anh Lãnh!”
Nghe thấy tiếng gọi của cậu, con thằn lằn há to miệng, lao về phía cậu. Vũ nhanh chóng bò dậy, định chạy về hướng Lãnh vừa biến mất.
Vừa quay người lại, một bóng bạc từ trên cao vụt xuống, lướt qua nhanh như chớp.
Thấy con thú hôi hám dọa Vũ, Lãnh nổi giận đùng đùng, một nhát cắn ngập vào da thịt nó, bơm nọc độc vào. Thân rắn siết chặt hết vòng này đến vòng khác, cho đến khi con thú không còn giãy giụa.
Lần đầu tiên thấy Lãnh gϊếŧ con mồi, nhanh, tàn nhẫn, chính xác, hoàn toàn là bộ dạng của một loài động vật máu lạnh.
Vũ sợ đến run cả chân, lí nhí gọi: “Anh... anh Lãnh.”
Nghe tiếng gọi của cậu, Lãnh buông con mồi ra, đôi mắt rắn còn vương sát khí trườn về phía cậu, hóa thành gương mặt lạnh lùng an ủi: “Nó chết rồi, không sao rồi.”
Vũ nức nở một tiếng, giọng mếu máo: “Lúc nãy sợ chết khϊếp.”
Dứt lời, một con thỏ xanh khổng lồ hiện ra trước mặt Lãnh, những giọt nước mắt lăn dài qua bộ ria mép, không ngừng rơi xuống.
Tim Lãnh đau nhói, anh ôm cậu vào lòng: “Xin lỗi, đã không bảo vệ được em.” Anh le lưỡi rắn liếʍ đi nước mắt của cậu: “Nín đi nín đi, chúng ta về nhà rán trứng gà lôi ăn.”
Vũ nghẹn ngào, dùng móng vuốt thỏ chỉ vào tảng đá lớn lõm ở giữa trên mặt đất. “Mang... mang nó về.”
“Được được được.” Lãnh đeo túi lên, một tay bế cậu, một tay cầm tảng đá, dỗ dành cậu đi về hang.