Chương 11: Tắm chung

Bên đống lửa, Vũ ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, từng đường kim mũi chỉ khâu lại chiếc vỏ chăn bị xé rách.

Sợi tơ tằm vô cùng bền chắc, còn thoang thoảng một mùi hương thanh nhẹ.

Lãnh đã lấy về hơn mười cuộn tơ tằm, ngoài một cuộn màu hồng phấn, còn lại đều là tơ màu xanh nhạt. Vũ hỏi: “Tơ tằm này còn phân biệt màu sắc à?”

Lãnh cắt một miếng thịt nướng, đáp: “Thú tằm ăn loại cây màu gì sẽ nhả ra tơ màu đó, từng này có đủ không?”

“Đủ rồi.” Vũ ăn miếng thịt anh đưa tới... hơi mặn: “Lần sau có thể cho ít thanh mai hơn một chút.”

“Ừm, bên này cũng xong rồi.” Lãnh đặt những miếng thịt đã cắt lên một chiếc lá lớn, cuộn thêm vài miếng tóp mỡ giòn rụm, bên cạnh còn có đĩa trái cây chưa ăn hết.

Sau khi để nguội, Lãnh đưa tay đút từng miếng cho Vũ: “Em cũng ăn đi.”

Lãnh ăn một miếng, rồi lại tiếp tục đút cho cậu: “Ghế gỗ em làm tiện thật, nhưng... cũng không cần làm nhiều thế này đâu nhỉ...”

Xung quanh, những chiếc ghế gỗ cao thấp vây hai người thành nửa vòng tròn.

Vũ cười nói: “Mấy cái đó là bàn để đặt đồ, cái lớn kia là để chúng ta ăn cơm, ghế thì em chỉ làm ba cái thôi.”

Cậu dùng dao xương cắt đứt sợi tơ, thắt một nút lớn: “Cuối cùng cũng khâu xong.” Tuy trông có hơi rách rưới, nhưng may là vẫn dùng được.

Lãnh cắt cả miếng thịt nướng thành từng miếng nhỏ: “Lát nữa anh sẽ trải da thú, em có thể đi ngủ. Hôm nay bận rộn cả ngày rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”

“Bồ kết của anh chỉ còn một chút thôi, mai hái thêm đi.” Vũ ôm chiếc chăn vào lòng, ăn vài miếng thịt rồi nói tiếp: “Mai em muốn đi săn cùng anh.”

Bàn tay đang gọt que gỗ của Lãnh khựng lại, anh hỏi: “Thú dữ ở đây hung tợn hơn bên ngoài, vì an toàn, em cứ ở nhà đợi anh là được.”

Vũ bối rối: “... Nhưng mà, những thứ chúng ta có thể dùng, có thể ăn bây giờ ít quá.”

Lãnh cúi mắt nhìn miếng thịt nướng đã nguội lạnh, suy nghĩ một lát rồi nói: “Nếu ngày mai em dậy nổi, anh sẽ đưa em đi.”

Vũ gật đầu, phấn khích: “Mai em sẽ dậy thật sớm. Em không ăn nữa, đi tắm rồi ngủ đây.”

Bóng dáng chú thỏ dần biến mất sau lùm cỏ, Lãnh khẽ cười một mình, ăn nốt phần thịt còn lại rồi hóa thành rắn bạc, thong thả quẫy mình bơi ra sông.

Ánh trăng bạc trải dài trên mặt sông, Vũ vừa đặt một chân xuống nước đã rùng mình: “Nước lạnh quá.”

Nhưng vì muốn sạch sẽ, cậu nghiến răng lội vào.

Cậu quay lưng về phía bờ sông mà không hề hay biết Lãnh đã lẻn vào.

Thân rắn lặng lẽ lướt vào lòng nước, vui vẻ bơi quanh cơ thể trần trụi ở giữa. Đôi mắt rắn không chớp lấy một cái, vòng tròn bơi lội ngày càng thu hẹp, rồi từ mắt cá chân, nó từ từ quấn lên.

Cảm giác lạnh lẽo khiến Vũ cứng đờ người. Cậu cúi xuống, một cái đầu rắn khổng lồ trồi lên từ mặt nước, lớp vảy bạc từ eo quấn lên đến tận cổ.

“Vũ, anh đến giúp em kỳ lưng.”

Cơ thể nặng trĩu, chân Vũ lún sâu vào lớp cát sỏi, phần thân trên lộ ra khỏi mặt nước lấp lánh trong suốt. Khóe miệng Vũ giật giật: “Anh cứ thế này, em làm sao mà tắm được những chỗ khác.”

Huống chi là kỳ lưng.

Vừa dứt lời, một bàn tay to lớn từ cổ Vũ di chuyển xuống dưới, vốc một vốc nước xối lên vai cậu: “Người em nhẹ quá, sau này phải ăn nhiều vào.”

L*иg ngực áp sát vào lưng cậu, giọng nói trầm thấp lại vang lên bên tai Vũ: “Bồi bổ cho tốt mới đẻ trứng được.”

Bàn tay nhỏ của Vũ lập tức đưa xuống nước nắm lấy bàn tay đang làm loạn kia, ngượng ngùng nói: “Đẻ trứng gì chứ, em là con trai mà. Anh quá đáng lắm rồi, em không tắm nữa.”

Lãnh ngây thơ nói: “Em còn chưa dùng bồ kết.”

Vũ đẩy anh ra đi về phía bờ, nhanh chóng xoa bồ kết khắp người, mùi hương thanh mát lập tức xộc vào mũi: “Anh cứ từ từ tắm, em lên trước đây.”

Khi một chân vừa bước lên bờ, Lãnh từ phía sau đi tới, tóm lấy đùi và eo cậu, kéo cả người cậu trở lại xuống nước.

Nước bắn tung tóe, Vũ nhổ nước bọt ra, phồng má nói: “Như vậy nguy hiểm lắm đó.”

Lãnh ôm chặt cậu vào lòng, cảm nhận cơ thể trơn tuột, ấm áp, giọng anh khàn đi: “Có anh ở đây.”

Anh mãnh liệt hôn lên đôi môi mọng nước, kéo cậu chìm xuống đáy sông.

Vì cần không khí, Vũ không ngừng mυ"ŧ lấy trong miệng Lãnh. Hai người quấn lấy nhau dưới đáy nước, đàn cá xung quanh vây quanh họ nhả ra từng chuỗi bong bóng.

Mãi cho đến khi bọt bồ kết trên mặt sông trôi đi xa, cái đầu với đôi tai áp sát của Vũ mới trồi lên. Cậu hít lấy hít để không khí trong lành, cúi xuống nhìn gương mặt đẹp trai ngời ngời của Lãnh, hai trái tim cách một l*иg ngực mà đập loạn xạ.

Lãnh dùng hai tay nâng cậu lên, ngẩng đầu cười nhẹ: “Em ngọt quá.”

Dưới ánh trăng, thị lực của Vũ trở nên tốt lạ thường. Vẻ dịu dàng, thâm tình trong mắt Lãnh khiến mi mắt cậu run rẩy: “Đó là vị của trái cây.”

Lãnh cọ cọ chóp mũi cậu, mờ ám nói: “Anh cảm nhận được, đó là mùi vị của em.”

Toàn thân Vũ nóng bừng, đến cả dòng sông cũng ấm lên vài phần, không còn lạnh lẽo nữa. Cậu đỏ mặt, hờn dỗi: “Người ngoài mặt nghiêm túc toàn nói lời ong bướm. Em tắm xong rồi, phải về đây, anh cứ từ từ mà tắm.”

“Anh cũng tắm xong rồi, chúng ta cùng về. Da thú anh đã trải xong, mềm lắm, tối nay em có thể ngủ một giấc ngon lành.”

Vũ giãy người: “Thả em xuống, em tự đi được.”

Lãnh cứng rắn nói: “Dưới nước bẩn, anh bế em về.”

Anh cứ thế tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ mà bước thẳng lên bờ.

Vũ vội vàng che lấy chỗ quan trọng, mặt đỏ bừng: “Em còn chưa mặc quần áo.”

Lãnh thản nhiên: “Buổi tối nên ngủ khoả thân, cơ thể của em anh đã thấy cả rồi.”

“Nhưng đây là bên ngoài, lỡ có người thì sao?” Vũ xấu hổ vùi mặt vào lòng Lãnh, không dám nhìn xung quanh.

Hiện tại cả hai đều không có gì che thân, Lãnh cứ thế bế cậu đi hiên ngang giữa lùm cỏ mà chẳng hề ngượng ngùng.

“Ở đây chỉ có hai chúng ta, không có ai khác. Hơn nữa anh trước giờ đều như vậy, rất thoải mái. Em có thấy thoải mái không?”

Thoải mái cái con khỉ, cậu bây giờ xấu hổ chết đi được, cứ có cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn mình. Thực ra đó là mấy con chim sẻ trên cây đang chuẩn bị đi ngủ, mở to đôi mắt đen láy nhìn họ: “Đi nhanh lên, em muốn vào chăn.”

Lãnh nói: “Nước trên người chúng ta chưa khô hẳn, không vội, thời gian còn sớm, chúng ta có thể đi từ từ.”

“Vậy anh có thể tìm một tấm da thú che cho em một chút được không...”

“Như vậy cho mát.”

“(-.-) ” Con rắn này cố ý mà! “Em lạnh.”

“Người em nóng lắm, giống như nhiệt độ của đống lửa vậy.” giọng anh đột nhiên căng thẳng, cúi đầu nâng trán cậu lên áp vào trán mình: “Em không phải bị bệnh rồi chứ?”

Vũ ngượng nghịu: “Không có.” đó là nóng vì xấu hổ: “Em không bị bệnh.”

“Vậy tại sao em lại nóng như vậy? Hơ lửa nhiều quá à?”

“Vì em không mặc quần áo.” Nên bị nóng vì xấu hổ. Những lời phía sau Vũ không dám nói ra.

Lãnh nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Thì ra tộc thỏ các em không mặc quần áo, cơ thể có thể nóng đến mức này, quả nhiên chủng tộc khác nhau, nhiệt độ cũng khác nhau. Giống như anh, cơ thể sẽ ngày càng lạnh đi.”

“Tóm lại, bây giờ, ngay lập tức, quay về hang, em không muốn khỏa thân chạy rông.” Giọng điệu giận dỗi đáng yêu của Vũ khiến Lãnh ngẩn người một lúc: “Nếu anh không bế em về, em sẽ nhảy xuống tự chạy về ngay bây giờ.”

Lãnh cảm thấy có chút tủi thân, cả hai đều trơn tuột, áp vào nhau thật sự rất thoải mái, lại còn có trăng sao bầu bạn, tốt biết bao: “Anh bế em về, em đừng giận.”

Giọng điệu hung dữ vừa dứt, Vũ đã thấy hối hận, cậu cụp tai xuống, lí nhí nói: “Xin lỗi, em không nên nổi nóng với anh.”

Lãnh cười: “Em không cần xin lỗi, là do anh không tốt, không chuẩn bị một tấm da thú sạch sẽ để lau người cho em, lần sau anh sẽ chú ý. Nhưng mà, dáng vẻ lúc tức giận của em cũng rất đẹp.”

Khóe miệng Vũ bất giác cong lên, hai chân đung đưa nhẹ trong không trung: “Bình thường em không dễ nổi nóng đâu, anh không cần phải như vậy.”

“Đây là điều thú nhân nên làm, hơn nữa tính tình của em là tốt nhất trong số các giống cái rồi.”

Vũ bĩu môi phản bác: “Em là thú nhân.”

Về đến hang, hai người cùng chui vào trong chăn. Hơi ấm lan tỏa khiến cả người Lãnh thả lỏng, anh khàn giọng nói: “Em là thú nhân của anh.”

Gối đầu lên cánh tay Lãnh, Vũ lười biếng nói: “Em là người đàn ông của anh.”

“Người đàn ông là gì?” Bàn tay to lớn dưới lớp chăn không ngừng di chuyển khắp nơi.

Vũ vừa nằm vào chăn đã rũ rượi, cậu cũng lười đánh cái tay không đứng đắn của anh nữa. Sờ thì cứ sờ đi, lúc ở dưới nước đã sờ không biết bao nhiêu lần rồi, cũng không thiếu một hai lần này: “Người đàn ông chính là thú nhân, đó là phương ngữ ở chỗ bọn em.”

Sờ xong, Lãnh thỏa mãn nhắm mắt lại: “Em mịn thật, mềm mại đến mức muốn “ăn” một miếng.”

“Chỉ được sờ, không được ăn.” Vũ cựa mình, rúc vào lòng Lãnh ngủ ngáy khe khẽ.

Hơi thở nóng hổi phả vào l*иg ngực Lãnh, anh ôm chặt chú thỏ lớn trong lòng, nụ cười trên môi không hề tắt, thì thầm: “Rồi sẽ có ngày “ăn” được em.”