Ánh nắng xiên xiên lúc chiều tà, Vũ với mái tóc ngắn và gương mặt búng ra sữa, xách mấy túi đồ ăn vặt lớn nhỏ từ trong một tiệm tạp hóa lớn đi ra lề đường. Nghe tiếng còi xe inh ỏi, cậu chóp chép que kẹo mυ"ŧ trong miệng, liếc nhìn vòng một nóng bỏng của người đẹp bên cạnh.
Nghiêng đầu nhìn sang, còn tận 62 giây nữa mới có đèn xanh cho người đi bộ, thời gian dài như vậy đủ để cậu tán tỉnh rồi: “Chị ơi, chị đẹp quá.”
Cô nàng ngực khủng đang mải mê lướt điện thoại liếc cậu một cái, thấy dáng vẻ trắng trẻo non nớt của cậu, bèn trêu chọc: “Em trai đã thành niên chưa đấy?”
Vũ đảo que kẹo mυ"ŧ trong miệng sang bên kia, ngọt ngào nói: “Chị ơi, đừng trông mặt mà bắt hình dong, quan trọng là bên trong kia.”
Cô nàng vuốt tóc, đáp lại: “Thế à, bên trong của em trai thế nào?”
Vũ chớp chớp mắt: “Chị ăn kẹo không, vị cà tím.”
Cậu khẽ lắc mông, để cô ta nhìn thấy túi quần của mình: “Ở đây này.”
Mặt cô nàng nóng bừng: “Đáng ghét thật, cậu nhóc hư hỏng, chị đây là người đàng hoàng nhé.”
“Tít”, đèn xanh sáng lên: “Chị không ăn thì thôi, tôi đi đây.”
Cô nàng vội vàng bước theo cậu, cười khêu gợi: “Vị cà tím có ngon không?”
“Đương nhiên, nhiều chị gái ăn xong còn tìm tôi làm cho các chị ấy nữa đấy.”
Mắt cô nàng sáng lên: “Thật á!”
Đến giữa ngã tư, Vũ cười thần bí: “Thử là biết ngay.”
Cô nàng vội vàng gật đầu hưởng ứng, hào hứng hỏi: “Thử ở đâu?”
Vũ nhìn xe cộ qua lại tấp nập bốn phía: “Ở ngay đây đi.”
“?” Cô nàng ngơ ngác.
Vũ đặt mấy cái túi xuống, vừa định đưa tay vào túi quần thì cô nàng đã nắm chặt lấy, căng thẳng nói:
“Em trai, chúng ta không cần phải thoáng đến thế đâu, chị nhớ gần đây có một nhà xí, hay là mình vào đó đi.”
“Chị gái xinh đẹp à, thói quen ăn uống trong nhà xí là không tốt đâu, phải sửa đi đấy.” Lời vừa nói ra đã khiến những người qua đường xung quanh ngoái lại nhìn.
Cô nàng ngượng ngùng nói: “Cậu ấy nói đùa thôi, ha ha ha...”
Vũ nhân cơ hội gỡ tay cô ta ra, từ trong túi quần lôi ra một que kẹo mυ"ŧ màu tím được bọc trong túi bóng trong suốt:
“Xem này, đây là kẹo mυ"ŧ vị cà tím hàng làm thủ công chính hiệu, năm ngàn một que.”
“...” Cô nàng sa sầm mặt mày rút tay về: “Mày dám lừa bà.”
Vũ ngây thơ nói: “Đâu có, rõ ràng là tôi đã hỏi chị có ăn kẹo mυ"ŧ không, chị còn đi theo tôi đến tận đây mà...”
Cô nàng phồng má, tức tối nhìn cậu: “Mày! Tự đi mà ăn.”
Lúc bỏ đi, cô ta còn hung hăng đá một phát vào cái túi dưới đất.
“Này, năm nghìn không được thì ba nghìn nhé, còn vị dưa chuột nữa có muốn không?”
Nhìn vòng eo con kiến uốn lượn xa dần khỏi tầm mắt, Vũ cúi xuống nhặt lại mấy món đồ ăn vặt bị văng ra, than thở: “Thời buổi này, buôn bán nhỏ lẻ có dễ dàng gì đâu.”
Về đến phòng trọ rộng bốn mươi mét vuông, Vũ nằm ườn trên giường đếm lại số tiền tiết kiệm của mình: “Ba trăm sáu mươi triệu... Thuê một cửa tiệm nhỏ, sửa sang, thuê người làm...”
Sau khi sắp xếp lại mọi thứ trong đầu, cậu cởϊ qυầи bò, mặc chiếc quần đùi hoa rộng thùng thình thoải mái thường ngày vào.
Ăn vội tô cơm rang Dương Châu, bữa tối của một đầu bếp cứ thế được giải quyết. Rửa xong bát đũa, Vũ lôi chiếc ba lô du lịch cũ kỹ ra, nhét hết những thứ mua buổi chiều vào trong.
Nhìn chiếc ba lô căng phồng, Vũ cầm lấy điện thoại trên bàn gọi một cuộc:
“Viên à, cậu dọn dẹp xong chưa?”
“Tôi mới đang ăn cơm, lát nữa dọn dẹp sau. Mà này, ở gần di tích Cổ Loa có một cửa tiệm cho thuê đấy, trông cũng giống yêu cầu của cậu, tiền thuê mỗi năm là chín mươi lăm triệu, đóng sáu tháng một, đặt cọc ba tháng.”
Vũ xót của sờ vào khoản tiết kiệm: “Đắt thế, tôi chỉ định thuê tầm sáu mươi triệu thôi...”
“Cậu nghĩ gì vậy, chỗ đó ngay sát di tích đấy, giá chín mươi lăm là quá rẻ luôn rồi. Thôi thôi, đợi chúng ta đi du lịch về rồi đến xem sau.”
“Ừm, mai 10 giờ tập trung ở vườn hoa.”
“Ok, tôi đang ăn cơm, cúp máy đây.”
Vũ ném điện thoại lên giường, chán nản đi vào phòng tắm: “A...”
Trong phòng tắm hơi nước mờ mịt, Vũ xối nước rửa ngón tay vừa bị giá treo đồ cào một vệt. Giọt máu rỉ ra theo dòng nước nóng chảy xuống cống thoát nước dưới chân.
Cậu bực bội tắm qua loa cho xong rồi quấn khăn tắm bước ra ngoài.
Dưới cống thoát nước, một hòn đá nhỏ màu đen kẹt trong khe nứt của đường ống vừa chạm phải một vệt máu đã bắt đầu tỏa ra ánh sáng ấm áp yếu ớt.
Vũ cau mày sờ vào lớp mỡ mềm trên người mình, cậu đứng bếp múa chảo bao lâu nay mà vẫn không lên nổi một múi cơ nào, lẽ nào cậu bị yếu cơ thật...
Quờ quạng một lúc rồi chui vào trong chăn, vừa đặt đầu lên chiếc gối mềm mại đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Mà trong phòng tắm, ánh sáng ấm áp kia ngày càng rực rỡ hơn.
Trong nháy mắt hòn đá nhỏ nổ tung, cả căn phòng loé lên một tia sáng chói lòa rồi vụt tắt...