"Cô bé hái rau dại, mang theo một chiếc giỏ đan bằng liễu, sáng sớm ra đồng hái rau, hái đến khi mặt trời lêи đỉиɦ đầu..."
Trong một khu rừng xanh um tùm, mơ hồ vọng lại tiếng hát khe khẽ của một cô gái trẻ, ánh mặt trời thỉnh thoảng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống người cô, khung cảnh hiện lên thật sinh động và tươi đẹp.
Chỉ là bản thân cô gái trẻ lại không nghĩ như vậy, tươi đẹp cái...
Người văn minh không nói tục!
Biết tự an ủi mình trong khổ đau không?
Nghĩ đến Lê An An cô cả đời lẫy lừng, từ một cô nhi không nơi nương tựa từng bước leo lên vị trí đầu bếp cao cấp, gian khổ trong đó không cần nói cũng biết. Ai có thể ngờ rằng cô vừa bước ra khỏi trung tâm thương mại, vì cứu một đứa trẻ băng qua đường mà lại bị đâm thẳng vào một quyển tiểu thuyết niên đại chứ!
Xe, nhà, tiền, cái gì cũng không còn, sư phụ xem cô như con gái ruột cũng không thấy nữa.
Cũng may sư phụ ngoài cô ra còn có mấy đồ đệ, bản thân cũng là đầu bếp quốc yến đã về hưu, cuộc sống không có gì đáng lo, nếu không cô thật sự không yên tâm chút nào.
Bây giờ chỉ mong sư phụ đừng quá đau buồn, chú ý sức khỏe, đừng quá lo lắng cho đồ đệ bất hiếu này...
Haizz, nghĩ nhiều vô ích, hay là cô nghĩ cho bản thân trước đi.
Lê An An cúi đầu nhìn rau bồ công anh, măng tây rừng, hành dại trong giỏ, thật sự khóc cũng thấy thừa!
Sáng sớm cô ăn cơm xong đã ra ngoài, đào đến bây giờ, mới đào được hơn nửa giỏ, cả buổi sáng khom lưng, quỳ gối, bò tới bò lui, vất vả muốn chết!
Kiếp trước cô cũng chỉ khó khăn một chút ở cô nhi viện, sau này cơ duyên xảo hợp bắt đầu theo sư phụ học nấu ăn, ở những phương diện khác sư phụ khá nghiêm khắc, có lẽ sẽ khổ một chút, nhưng ở khoản ăn uống, thì thật sự không hề thiệt thòi! Cô đã sớm không ăn mấy thứ rau dại này rồi, thỉnh thoảng ăn, cũng là cho thêm thịt băm, hải sản các kiểu vào xào cùng, rau dại càng giống một món trang trí.
Đâu giống như bây giờ, luộc, hoặc trực tiếp chấm tương ăn sống, mặt sắp xanh lè luôn rồi.
Cả một trời muốn khóc không ra nước mắt...
Trở về chắc chắn là không về được rồi, với tốc độ xe đó, chắc bây giờ thân thể của cô đã bị đâm cho thành mảnh, có thể sống lại một lần đã cảm ơn trời đất rồi.
Chỉ là cuộc sống xuyên không này cũng quá khó khăn đi...
Ở đây, “cô” cũng tên là Lê An An, là một cô nhi, lớn lên ở một thôn nhỏ gần quân khu Hoa Bắc, tên là thôn Tiểu Lý, phần lớn người trong thôn đều họ Lý, nhà cô là từ nơi khác đến, ở đây không có họ hàng gì.