Chương 9

Cô cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo ẩm ướt từ phía sau, giống như rơi vào đầm lầy, xúc cảm kia khiến cả lưng đều ướt lạnh dính nhớp. Đồng thời, một luồng hàn khí khó tả bao quanh cổ, đặc biệt những nơi bị nữ quỷ chạm vào đều cứng đờ như đóng băng. Sương mù đỏ bao quanh thân thể tràn đầy mùi thối rữa, tanh hôi, chích đau đường hô hấp của Thẩm Linh, cô không nhịn được ho khan lên.

Đây… thật sự là mẹ sao?

Vai phải như bị đè lên vật nặng ngàn cân, thân thể run rẩy bất cứ lúc nào cũng có thể không côu nổi sức nặng kia, nhưng thái độ thận trọng không dám cử động bừa bãi khiến cô vượt qua nỗi sợ sinh lý, cố gắng cắn răng giữ tư thế ngồi kiết già.

Không đúng…

Sao lại thấy…

Cô xa lạ quá…

"Mẹ ở đây, Linh Nhi, đừng sợ, mẹ cứ tìm các con mãi, nhưng các con đi đâu rồi? Mẹ làm sao cũng tìm không ra… Thẩm Ngưng đâu? Thẩm Trung đâu?"

Thẩm Trung, là cha của Thẩm Linh, cũng là người còn lại thiệt mạng trong tai nạn xe lần này.

"Linh Linh, mẹ ở đây lạnh quá, mẹ một mình tìm không thấy các con… con có thể qua đây ở cùng mẹ một lát không?"

Nữ quỷ nói, quỷ dị thò cái đầu ra từ vai Thẩm Linh, trong gương cô nhìn chằm chằm Thẩm Linh trong gương.

Cô đang tra hỏi.

Cô đang ngó chằm chằm!

Thẩm Linh cảm thấy nửa mặt gần nữ quỷ đều đóng băng, cả người cứng đờ hoàn toàn tại chỗ.

Cô nhìn trong gương, sương mù đỏ quanh thân nữ quỷ bao trùm lấy mình, thậm chí từ trong sương máu thò ra bàn tay định bóp cổ cô.

"Linh Linh… qua đây ở cùng mẹ nhé?"

Giọng nói nữ quỷ khoan vào đầu Thẩm Linh, cô cảm thấy luồng hàn khí thấu xương bao phủ hoàn toàn, thân thể bất động.

"Không… không đúng… cô không phải mẹ tôi… Bà ngoại nói tôi chỉ được nói ba câu với mẹ, cô không phải mẹ tôi! Rốt cuộc cô là ai?!"

"Hê hê hê, có gì quan trọng đâu, để ta làm mẹ con được không?"

Giọng nữ quỷ biến dạng xoắn vặn, cô cười nói, đuôi giọng trở nên sắc nhọn chói tai. Cô giơ bàn tay phải đã hóa bạch cốt, đâm thẳng tới cổ ấm áp của Thẩm Linh!

"Thanh Long trấn chú, trấn áp ác linh, thiên địa tề đồng, phong ấn hư không, chú lực hối tụ, phá trừ tà ma, phá..."

Giây phút nguy cấp, một đạo kim quang lóe lên, như sấm chớp chẻ thẳng bàn tay nữ quỷ đang vươn tới Thẩm Linh.

"Khả ố..."

Nữ quỷ phát ra tiếng rên đau đớn khi kim quang thiêu cháy làn da, bản năng co tay lại. Cô giận dữ nhìn về phía ánh sáng vàng lấp lánh - nơi một người đàn ông đang đứng bên kia đường, toàn thân tỏa ra thứ hào quang mờ ảo, dưới chân như đạp lên một trận bát quái cổ xưa.

"Lại là ngươi sao?! Tên đạo sĩ khốn kiếp!" Giọng nữ quỷ bỗng biến đổi hoàn toàn, không còn là giọng phụ nữ trưởng thành nữa, mà chuyển thành âm thanh sắc nhọn, chói tai - nghe như tiếng hét đầy căm phẫn của một đứa trẻ.

"Ác quỷ! Ngươi đã gây ra biết bao tội ác, cuốn lấy hồn phách của những người chết oan còn chưa đủ, giờ còn muốn hại mạng người sống nữa sao? Mau cút đi!" Người đàn ông ấy lạnh lùng quát tháo, tay lại lóe lên một đạo kim quang khác.

Ánh sáng vàng như nước tràn, tức khắc bao trùm lấy toàn thân Thẩm Linh. Kim quang chói lóa đến mức cô chỉ kịp nhìn thấy mờ mờ một bóng người ở xa xa, nhưng biến cố xảy ra quá đột ngột khiến cô không thể phản ứng kịp, chỉ còn cách vô thức nhắm chặt mắt lại.

"Khả ố... Ta sẽ tính sổ với ngươi sau!" Ác quỷ bị kim quang đánh thương, kêu thảm đau đớn, cùng tiếng hét kia, Thẩm Linh nghe thấy âm thanh thứ gì đó xé toạc.

Có thứ gì đó, đang bị lột khỏi thân mình.

Sau đó, Thẩm Linh cảm thấy sức nặng trên vai nhẹ bớt nhiều. Khi cô mở mắt nhìn gương lần nữa, sương mù đỏ quanh thân đã tan phân nửa, ác quỷ đuổi hồn đã khôi phục dung mạo mẹ Thẩm Linh.

"Mẹ… mẹ?!"

Thẩm Linh nhìn mẹ trong gương, tuy dung mạo đầu vỡ chảy máu, nhưng rõ ràng là dung nhan mẹ sinh tiền, chỉ là trán đầy máu, tóc cũng toàn vết máu, trông như mới gặp tai nạn xe.

"Linh Linh… mẹ làm con bị thương… xin lỗi…" Mẹ trong gương cúi đầu, không dám đối mặt con gái.

Thấy vậy, Thẩm Linh vội lắc đầu: "Không… không phải, con biết lúc nãy không phải mẹ! Mẹ nhất định bị thứ kỳ quái kiểm soát… Không sao đâu…"

Thẩm Linh nói, nước mắt đã chảy tràn, cô quỳ trên Hoàng Tuyền Lộ, lúc này muốn biết bao quay đầu nhìn mẹ, nhìn thật sự, nhưng bà ngoại dặn chỉ được nhìn âm hồn trong gương, không được quay đầu!

Cô run rẩy, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây rơi xuống đất, cắn môi không kìm được nức nở.

"Mẹ… con nhớ mẹ… con nhớ mẹ và ba quá…"

"Linh Linh, xin lỗi, ba mẹ phải đi trước một bước, không ngờ cuối cùng, con vẫn thành Đầu Bếp Âm Dương… Hôm nay con tới, hẳn là hỏi mẹ muốn ăn gì cuối cùng nhỉ… Cơm, mẹ muốn ăn cơm, Linh Linh có thể làm cho mẹ không?"

"Được… được ạ, con biết rồi, ngày mai con sẽ… sẽ mang tới…"