Chương 6

"Ba mẹ ơi, con là Thẩm Linh đây… ba mẹ còn ở đây không…"

Thẩm Linh ngẩng đầu nhìn quanh, con đường vắng tanh không một bóng người, phía xa xa như có những bóng hình mờ ảo đung đưa.

Tuy đêm vốn đã lạnh lẽo, nhưng không hiểu sao, từ khi đeo chiếc vòng tay dây đỏ có chuông nhỏ này, cô luôn cảm thấy quanh mình âm khí rợn người, như có ai đó đang rình rập từng động tác của mình ở một góc khuất nào đó. Nhưng mỗi khi giật mình quay đầu lại, lại chẳng thấy gì cả.

Cảm giác này luôn bám riết lấy cô từng giây từng phút.

Giống như.

Đang cõng ai đó trên lưng?

"…"

Vừa nghĩ đến đây, một luồng sợ hãi vô danh bao trùm toàn thân Thẩm Linh từ đầu đến chân. Trong cơn bất an, cô không dám nghĩ thêm, liền lắc đầu, cố gắng quăng những tạp niệm ra khỏi đầu óc.

Nhưng nỗi sợ hãi ấy như bóng ma theo sát, khiến trái tim cô càng chìm nặng.

Cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh. Khi mở mắt ra, trước mặt vẫn là tấm gương nhỏ ấy, còn trong gương chỉ có khuôn mặt tái nhợt của chính mình, ngoài cô ra, không có thứ gì khác xuất hiện.

Nửa đêm yên ắng đến mức Thẩm Linh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập và hơi thở đang gấp dần.

Cô nghiến răng, quyết định không lùi bước nữa.

Đã đến tận đây rồi, không thể trở về tay không. Trong lòng thầm khấn nguyện, cô mong mọi việc suôn sẻ.

Nghe tiếng tim đập như trống, đôi tay run rẩy, cô mở ba lô, lấy ra một chiếc lư hương nhỏ xinh cùng ba nén nhang thanh, rồi cẩn thận đặt lư hương trước gương. Sau đó dùng que diêm châm ba nén nhang, khói trắng lần lượt bốc lên, bay lả lơi trong không trung, thoang thoảng mùi hương nhẹ nhàng.

Thẩm Linh cung kính cắm nhang vào lư nhỏ, chắp tay, thầm cầu nguyện trước gương.

Lúc này, cô mới chăm chú quan sát chiếc lư hương nhỏ - toàn thân mạ vàng, trên mặt khắc những hoa văn và chữ kỳ lạ, cùng một số dã thú không biết tên, chúng mặt xanh nanh dài, trông vô cùng hung dữ, như những dị thú trong Sơn Hải Kinh, vây quanh lư hương, tạo thành một bức tranh huyền bí mà quỷ dị.

Thẩm Linh không khỏi nhớ đến những câu chuyện bà ngoại từng kể thuở nhỏ, những truyện thuyết về thần thoại cổ đại, có dị thú kỳ lạ trong Sơn Hải Kinh, cũng có kỳ văn quái sự trong Thượng Cổ Chí.

Có lẽ, chiếc lư hương nhỏ này chính là một cổ vật lâu đời, mang theo ký thác của từng đời Đầu Bếp Âm Dương. Biết đâu tối nay, nó sẽ mang đến cho cô một thu hoạch ngoài ý muốn.

"… Con là Đầu Bếp Âm Dương đời thứ 44, Thẩm Linh, tế cáo thượng thương, an ủi vong linh. Đêm nay con muốn bái tế linh hồn song thân, Thẩm Trung, Trần Tình."

Thẩm Linh theo lời dặn của bà ngoại, thầm niệm thông tin vong hồn, ngẩng đầu nhìn quanh, như muốn từ màn sương mịt mù vô tận này, tìm ra một chút đường nét thuộc về cha mẹ.

Trách nhiệm của Đầu Bếp Âm Dương, là tế hồn.

Tế hồn chia làm chín bước: Thượng Thanh Hương, Hoán Sinh Hồn, Kiến Hoàng Tuyền, Thính Quỷ Âm, Thụ Quỷ Thác, Thỉnh Hương Tự, Tố Tự Phẩm, Tế Vong Hồn, Biệt Ly Hận, Chuyển Sinh An.

Còn gọi là Tế Hồn Thập Bộ.

Thượng Thanh Hương, Hoán Sinh Hồn, Kiến Hoàng Tuyền, Thính Quỷ Âm, Thụ Quỷ Thác - năm bước đầu, là hoán hồn, triệu hồi quỷ hồn, tìm hiểu chúc thác.

Thỉnh Hương Tự, Tố Tự Phẩm, Tế Vong Hồn, Biệt Ly Hận, Chuyển Sinh An - năm bước sau, là tế hồn, dâng thức ăn đã làm xong lên vong hồn, hoàn thành sở cầu.

[Thượng Thanh Hương]

Như tên gọi, là dâng hương cho vong hồn. Đầu Bếp Âm Dương cần ở nơi âm hồn bất tán dùng thanh hương, lư hương, đèn Kết Phách, gương v.v. để chiêu hồn. Nơi nào âm khí càng nặng thì xác suất chiêu hồn thành công càng cao, thường có thể là địa điểm xảy ra sự cố hoặc nơi quỷ hồn sinh tiền ở lâu nhất.

Trước tiên, cần thắp sáng đèn Kết Phách. Đèn Kết Phách có thể ngưng kết quỷ hỏa, soi sáng đường Hoàng Tuyền, dẫn lối quỷ hồn đến.

Tiếp theo, cần đặt một tấm gương trước đèn Kết Phách. Gương thuộc âm, có thể tụ âm.

Sau khi âm khí của oan hồn tụ lại, cắm ba nén nhang lên lư hương. Âm hồn nhận được hương hỏa sẽ hiện hình trong gương.

Hình ảnh xuất hiện trong gương, chính là dung mạo cuối cùng của người đã khuất lúc sinh tiền.

Nhưng dung mạo ấy có thể khiến bạn sợ hãi, bởi người chết oan, tử trạng đều không đẹp đẽ gì. Cần chuẩn bị tinh thần.

Nếu ba nén nhang tắt, nghĩa là quỷ hồn không muốn nhận cúng phụng, không muốn rời đi. Quỷ này rất dễ hóa thành lệ quỷ, không được do dự, mau mau rời khỏi.

Ngược lại, nếu ba nén nhang không tắt, nghĩa là quỷ hồn đã nghe thấy giọng nói của bạn, và sẵn sàng nhận sự giúp đỡ.

[Hoán Sinh Hồn]

Sau khi thượng hương, nếu nhang không tắt, có thể hoán sinh hồn.

Kêu gọi danh tánh sinh tiền của người đã mất, thầm niệm lời cầu trong lòng, chiêu hồn dẫn hồn. Bởi huyết Đầu Bếp Âm Dương thông linh, có thể nhờ đó thấy được quỷ hồn.

[Kiến Hoàng Tuyền]