Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đầu Bếp Âm Dương

Chương 10

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mẹ con chỉ có ba câu cơ hội, nói xong câu này, Thẩm Linh đột nhiên cảm thấy sức nặng vai phải biến mất!

Linh thể mẹ đang bám vai cô như hóa làn khói nhạt tan biến sạch.

Chớp mắt, trong gương chỉ còn một mình cô.

"… Đi rồi."

Nhang trong lư cũng cháy hết tấc cuối, tro rơi xuống đất, gió nhẹ thổi tản.

Khi nhang tắt, cảnh Hoàng Tuyền Lộ như khói bụi tan biến. Tan rồi, xung quanh lại trở về phố nửa đêm.

Thẩm Linh ngồi tại chỗ thất thần, tất cả như một giấc mộng.

Màn đêm, vẫn tĩnh lặng như chết.

Tất cả như giấc mộng Trang Chu, thanh hương cháy tàn.

"Tíc tíc."

Đột nhiên, bên lề đường truyền tới tiếng còi xe, giật mình Thẩm Linh một cái.

"Ai?!"

Cô quay đầu theo tiếng động, vừa thấy một chiếc xe tuần tra dừng bên mình, từ cửa sổ thò đầu một nam cảnh sát trẻ, đang tò mò nhìn cô.

"Này, cô ơi, đêm khuya thế này cô một mình ở đây làm gì?" Đó là cảnh sát trẻ khoảng hơn hai mươi, trán rủ mấy lọn tóc đen ánh, nhẹ phất phơ, đôi mày kiếm như thanh gươm vυ"t nhọn vào thái dương, dưới mày là đôi mắt sâu thẳm như hàn tinh.

Tư tưởng Thẩm Linh còn mắc kẹt trong cảnh tế hồn kinh tâm động phách, tư duy đoản mạch, chưa phản ứng kịp.

Cảnh sát nhỏ thấy vậy, nhíu mày - giữa đêm phố ngồi một cô gái mười tám chín tuổi, không thể bỏ mặc được.

Vì trách nhiệm cảnh sát, anh đẩy cửa xe xuống, bước mạnh mẽ tới bên Thẩm Linh, đèn đường kéo dài bóng anh, bóng rơi lặng lẽ như tấm màn tức khắc phủ lên Thẩm Linh, khiến cô chìm trong ánh tối nhạt.

"Nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về nhé, đêm khuya rồi, cô ở đây một mình không an toàn."

Về nhà…

Nghe từ này, trong lòng Thẩm Linh chạnh lòng chua xót.

Cô há miệng, nhưng nước mắt nóng trào ra trước một bước.

Sợ hãi, bi thương, không nỡ, lo lắng, kinh hãi…

Những cảm xúc phức tạp dồn lên cùng lúc, ngũ vị tạp trần, cô khóc nức nở.

"Đừng… cô đừng khóc… nói chậm, tôi là cảnh sát, tôi sẽ giúp cô…" Cảnh sát nhỏ thấy cô gái trước mắt đột nhiên khóc, lập tức bối rối, vội vàng cởϊ áσ khoác, khoác lên vai run của Thẩm Linh.

Trên áo khoác, thân nhiệt ấm áp của cảnh sát nhỏ tỏa tới thân Thẩm Linh, cô cảm thấy lạnh âm lúc nãy tan đi không ít.

Ngẩng đầu, cô nhìn thấy khuôn mặt cảnh sát gần kề phủ ánh đèn mờ nhạt, mới có vài phần an ổn "về lại dương gian".

... Tôi về rồi.

... Tôi còn sống.

... Tôi gặp mẹ rồi…

Hít sâu vài hơi, Thẩm Linh lắc đầu, đầu óc quay nhanh, suy nghĩ phải nói dối sao để qua mặt.

"Tôi…" Thẩm Linh gãi đầu: "Nếu nói… tôi đang tế bái ba mẹ, anh có tin không?"
« Chương TrướcChương Tiếp »