Chương 7

"Thấy tay anh có vết thương, vừa hay trong túi tôi có mang theo."

Kỷ Hà Sơ ngẩn ra một chút, ngẩng đầu lên thấy người vừa cầm ly rượu đi lại quay lại, trong tay cầm một miếng băng cá nhân.

Anh ta cúi đầu nhìn bàn tay trái của mình, vết thương trên lòng bàn tay ửng hồng nhạt.

"Đừng khách sáo, coi như là quà cảm ơn vì anh đã mời tôi uống rượu." Hàn Trì mỉm cười thân thiện, đặt miếng băng cá nhân lên quầy bar, rồi hỏi: "Ở đây có nước ép trái cây không?"

"Có."

“Nước ép ngô ư?”

“Có ạ.”

“Vậy làm ơn cho tôi một ly nước ép ngô tới bàn đó nhé, lát nữa tôi thanh toán cùng.” Hàn Trì chỉ về phía Kỳ Vân Hàm: “Mấy ngày nay cậu ấy hơi cảm, không uống rượu được.”

Kỷ Hà Sơ nhìn về phía Kỳ Vân Hàm, khẽ gật đầu.

“Cảm ơn.”

Hàn Trì cảm ơn rồi quay đi. Kỷ Hà Sơ nhìn miếng băng cá nhân, cuối cùng không nhịn được hỏi.

“Anh tên gì?”

“Hàn Trì, Hàn trong Hàn Quốc, Trì trong phi trì.” Hàn Trì quay đầu lại mỉm cười với Kỷ Hà Sơ: “Rất hân hạnh, sếp Kỷ.”

Kỷ Hà Sơ không bận tâm đối phương vì sao lại biết họ của mình, có lẽ Vu Đình vừa nói cho anh ta, hoặc cũng có thể anh ta từng đọc được bài đăng về Black Pearl. Điều Kỷ Hà Sơ bận tâm là cảm xúc kỳ lạ khó hiểu khi anh bỏ bắp ngọt vào máy ép.

Trong lòng anh như có một cọng dây leo nhỏ đang kéo căng rồi xoắn chặt, khiến anh bực bội không yên, muốn nhổ bỏ mà không biết bắt đầu từ đâu.

Rất lâu sau này Kỷ Hà Sơ mới biết, cảm xúc đó gọi là ghen tỵ.

Anh ta có được một miếng băng cá nhân, vì thế lại ghen tỵ với một ly nước ép ngô.

“Sếp ơi, em vừa chốt được một hợp đồng lớn cho mình đấy!” Vu Đình hăm hở trở lại quầy bar.

“Ừ.”

Kỷ Hà Sơ chuyên tâm gỡ mớ dây sạc máy tính rối bù. Đối với thái độ thờ ơ của sếp, Vu Đình đã sớm quen, anh ta tiếp tục ghé sát kể lể chi tiết:

“Người vừa rồi nói muốn thuê địa điểm của mình, trông cứ như ngôi sao ấy, là một người mẫu. Bạn của anh ta, tức là chàng trai đẹp trai đến sau ấy, là nhϊếp ảnh gia, hai người họ cùng mở một studio chụp ảnh độc lập, tên là gì ấy nhỉ… Vạn Phong Studio! Gần đây đang tìm địa điểm phù hợp cho chủ đề chụp tiếp theo của họ, thấy Black Pearl của mình rất độc đáo và cực kỳ hợp, muốn thuê mấy ngày để chụp, mỗi ngày có thể trả mình bằng số này!”

Vu Đình giơ bốn ngón tay về phía Kỷ Hà Sơ.

“Cậu lo liệu là được.”

“Sao mà không phải em lo được, sếp không nhập hàng cũng không quản sổ sách, cái quán này mà không có em thì tan tành mất.”

Vu Đình tự rót một ly Coca, ngửa cổ tu một ngụm lớn rồi nói tiếp:

“Em đã nói chuyện với họ rồi, họ sẽ trả trước một phần nhỏ tiền đặt cọc, sau đó sáng mai họ sẽ mang máy móc và đạo cụ đến chụp thử. Nếu được thì sẽ chốt ngày chụp chính thức và trả toàn bộ tiền. Còn nếu không thì phần đặt cọc nhỏ đó cũng không cần trả lại. Họ chỉ chụp vào ban ngày, không ảnh hưởng đến việc kinh doanh buổi tối của mình.”

“Ừm.”

Chiếc máy ép trái cây bên cạnh phát ra tiếng “over”, Vu Đình vừa rót nước ép ngô vừa trêu chọc: “Ê sếp ơi, hôm nay sếp đâu có pha chế đâu mà, sao vừa nãy thấy anh đẹp trai kia bưng một ly rượu đang cháy đi qua vậy?”

“Cái ly Coca cậu vừa uống nhớ trừ vào lương.”

“Hừ, đồ keo kiệt.” Vu Đình lườm sếp mình một cái rồi bưng ly nước ép ngô đi.