Chương 44

Chỉ là cái giá này…

Kỷ Hà Sơ đứng dậy, chạm tay vào vết thương trên môi.

Đau.

Hàn Trì đi thẳng về xe, hồi tưởng lại những chuyện vừa xảy ra, không kìm được giơ tay đỡ trán.

Kỷ Hà Sơ lần một lần hai đã rút cạn cảm xúc của anh, khiến anh hoàn toàn mất kiểm soát.

Rõ ràng biết không nên, nhưng trong khoảnh khắc đó anh vẫn cắn trả, và rồi không thể dừng lại được.

Hàn Trì tự xem xét những lần hiếm hoi anh mất kiểm soát cảm xúc kể từ khi trưởng thành, hầu hết đều liên quan đến Kỷ Hà Sơ.

Anh và Kỷ Hà Sơ có lẽ thật sự khắc khẩu, giữa hai người không giống bạn bè, không giống đối tác, thậm chí không tìm được một từ nào có thể miêu tả chính xác mối quan hệ của họ.

Mà thôi, cũng chẳng cần tìm. Hàn Trì lấy điện thoại ra, kéo Kỷ Hà Sơ vào danh sách đen.

Mối quan hệ riêng tư giữa anh và Kỷ Hà Sơ, đã hoàn toàn chấm dứt rồi.

Thứ Hai là một ngày nắng đẹp, ngày đầu tiên chụp hình, các thành viên của Vạn Phong Studio đã đến Black Pearl vào lúc chín giờ sáng.

Vu Đình đã chuẩn bị sẵn sàng ở cửa từ sớm để đón tiếp, anh và hầu hết các thành viên trong studio đã khá thân quen, vừa gặp mặt đã nói cười rôm rả. Mọi người lần lượt bước vào Black Pearl.

Hàn Trì dừng lại cách cổng Black Pearl vài bước.

“Sao thế? Không vào à?” Thấy Hàn Trì dừng bước, Thích Vân Hàm quay đầu hỏi.

“…Cậu vào trước đi, dẫn mọi người bố trí theo kế hoạch, tôi thấy có vài người còn chưa ăn sáng, tôi đi mua chút đồ ăn mang về.”

“Hàn Trì.” tinh ý nhận ra một điều gì đó không ổn, Thích Vân Hàm cẩn thận thăm dò: “Cậu và ông chủ Kỷ lại xích mích rồi à?”

“Không có, tôi với anh ta xích mích gì được.” Hàn Trì trả lời rất nhanh, anh nhìn Thích Vân Hàm: “Theo điều kiện chúng ta đã thỏa thuận trước đó, hôm nay anh ta sẽ không xuất hiện.”

“Đi đi, đừng nghĩ lung tung, tôi sẽ đến ngay.” Vỗ vai Thích Vân Hàm, Hàn Trì bước vào con hẻm bên cạnh.

Thích Vân Hàm nhìn bóng lưng Hàn Trì, không nói gì thêm, quay người bước vào Black Pearl.

Hàn Trì đi lang thang dọc con hẻm, trước tiên mua vài l*иg bánh bao nhỏ để đối phó, sau đó ghé cửa hàng tiện lợi mua một bao thuốc, đứng bên đường châm một điếu.

Anh đương nhiên không phải cố ý ra ngoài mua bữa sáng, studio hoàn toàn có thể cùng nhau đặt đồ ăn giao tận nơi để tiết kiệm thời gian hơn, đây chẳng qua chỉ là một cái cớ anh bịa ra.

Hàn Trì im lặng hít một hơi thuốc, rồi từ từ nhả ra. Vị cay nồng của thuốc lá kí©h thí©ɧ giác quan, giúp anh tạm thời trấn áp một chút cảm xúc bồn chồn khó chịu.

Sau khi kéo Kỷ Hà Sơ vào danh sách đen, Hàn Trì đã trải qua một cuối tuần bình yên, cuộc sống dường như trở lại như trước khi anh lần đầu tiên đặt chân vào Black Pearl, mọi thứ đều theo đúng kế hoạch và nằm trong tầm kiểm soát, không có bất ngờ ngoài dự kiến cũng không có những biến động cảm xúc ngoài tầm kiểm soát.

Sự bình yên đó đã duy trì cho đến khi anh vừa bước đến gần Black Pearl mà không tự chủ được.

Hàn Trì kẹp điếu thuốc, cười tự giễu.

Phản ứng quái gì thế này, anh cũng bị phản ứng căng thẳng à.

Hút thêm một hơi, Hàn Trì dụi tắt điếu thuốc, cùng với gói thuốc còn lại cũng vứt hết vào thùng rác.

Anh hiếm khi hút thuốc, vừa rồi chỉ là đột nhiên rất cần.

Có lẽ là do mình quá căng thẳng chăng, dù sao trong thế giới của anh, loại người như Kỷ Hà Sơ đúng là lần đầu tiên xuất hiện.