Đó là một khoảng thời gian vô cùng quý giá trong cuộc đời anh, giống như một miếng bọt biển từ khô héo trở nên căng đầy, một người ham học ngày đêm dùi mài kinh sử trong thư viện, cuối cùng đạt được kiến thức đầy mình, nhẹ nhàng bước ra khỏi cổng.
Từ xa, Hàn Trì thấy Kỷ Hà Sơ cũng bước ra khỏi cổng thư viện.
Anh ta vẫn đeo kính chưa tháo, trông như vừa "gặm" xong mười cuốn sách chuyên ngành.
Hàn Trì bóp nhẹ hộp kính trong túi, sải bước đi về phía thư viện.
“Kỷ Hà Sơ.”
Kỷ Hà Sơ nghe tiếng ngẩng đầu, thấy Hàn Trì đang đi về phía mình. Chiếc quần tây ống rộng làm tôn lên đôi chân dài và vòng eo thon gọn của anh, tỉ lệ cơ thể cực kỳ hoàn hảo.
“Sao thế?” Thấy Kỷ Hà Sơ dừng lại tại chỗ, cụp mắt nhìn mình, Hàn Trì không khỏi cúi đầu nhìn lại bản thân.
“Chân anh dài thật đấy.”
Lời khen bất ngờ khiến Hàn Trì suýt sặc. Ngón tay anh đang đút trong túi áo khoác khẽ động, chạm vào hộp kính, liền rút ra ngay để lái sang chuyện khác: “Đi ngang tiệm kính, tiện thể mua một cái hộp.”
Hộp kính bằng da màu nâu trông rất sang trọng, hình trụ tròn, mở nắp ra giống như lật một cuộn giấy da cừu cổ xưa.
Để trên giá sách ở tầng hai chắc sẽ rất hợp. Một câu như vậy hiện lên trong đầu Kỷ Hà Sơ.
Anh nhận lấy, giơ tay tháo kính định đặt vào hộp thử. Bỗng một trận gió mạnh thổi qua, chiếc giá quảng cáo hoạt động của câu lạc bộ đặt cạnh đó bắt đầu từng bước từng bước dịch chuyển về phía Kỷ Hà Sơ.
Nghe thấy tiếng kẽo kẹt phía sau, phản ứng đầu tiên của Kỷ Hà Sơ là quay đầu nhìn lại – một chiếc poster cuốn cỡ lớn đang đổ ập về phía anh.
“Cẩn thận!”
Hàn Trì túm lấy Kỷ Hà Sơ đang quay người về phía mình. Chiếc poster sượt qua vạt áo Kỷ Hà Sơ rồi đổ rầm xuống đất.
“Không sao chứ?” Hàn Trì nhìn Kỷ Hà Sơ, lúc này anh mới nhận ra mình và đối phương đang ở gần một cách bất ngờ.
Anh vội vàng lùi lại.
Kỷ Hà Sơ không nói một lời, đang dụi mắt.
Dụi mạnh hai cái, rồi chớp chớp, lại dụi hai cái nữa.
“Mắt bị đập vào hay là bị bụi bay vào?”
Hàn Trì cúi đầu ghé sát hỏi, liền bị Kỷ Hà Sơ giơ tay đẩy ra.
“Đừng dụi nữa, tay bẩn, càng dụi càng khó chịu.” Thấy mắt Kỷ Hà Sơ đã đỏ hoe, Hàn Trì lên tiếng khuyên nhủ.
Nhưng Kỷ Hà Sơ không nhịn được, mắt anh càng lúc càng khó chịu, vừa mở mắt đã muốn chảy nước.
Thấy Kỷ Hà Sơ khó chịu đến mức ấy, Hàn Trì giữ tay anh lại, không cho dụi mắt nữa, nghiêng đầu nhìn sang tòa nhà dạy học bên cạnh, nói với Kỷ Hà Sơ: “Tìm phòng vệ sinh rửa qua đã, nếu vẫn khó chịu thì chúng ta đến phòng y tế của trường.”
Nói xong liền đỡ chiếc giá quảng cáo dựng lại, rồi dẫn Kỷ Hà Sơ đi về phía phòng vệ sinh cuối hành lang của tòa nhà dạy học.
Sau khi rửa bằng nước sạch, cảm giác khó chịu ở mắt đã giảm đi nhiều.
“Đỡ rồi?” Hàn Trì hỏi.
“Ừm.”
Kỷ Hà Sơ lấy khăn giấy lau khô mặt, thấy Hàn Trì đang cầm kính và hộp kính giúp mình, liền đưa tay đón lấy.
“Đẹp đấy, bao nhiêu tiền?”
“Không cần…”
“Hà Sơ học trưởng...”
Phòng vệ sinh chật hẹp, khiến âm thanh bất ngờ vang lên tăng vọt, lấn át lời nói của Hàn Trì.
Một nam sinh xuất hiện ở cửa phòng vệ sinh, bước về phía Kỷ Hà Sơ.
“Hà Sơ học trưởng, thẻ của anh rơi ở quầy mượn sách.” Nam sinh đưa thẻ sinh viên cho Kỷ Hà Sơ, trông rất phấn khích: “Hà Sơ học trưởng, em tên là Hướng Vĩ Trạch, là sinh viên năm ba. Chiều nay em đã dự thính buổi thuyết trình của anh và nhận được rất nhiều cảm hứng, còn có nhiều vấn đề muốn thỉnh giáo anh. Không biết có tiện cho em xin Wechat của học trưởng không ạ?”