Đi xem phim với anh ta, họ thân thiết từ khi nào vậy?
"Vân Hàm ca, bên này có một khách hàng cần anh tiếp xúc một chút." Có người gõ cửa văn phòng của Kỳ Vân Hàm.
"Được, đến ngay." Không kịp nghĩ nhiều hơn, Hàn Trì bị bệnh, công việc của studio không thể để cậu ấy lo lắng thêm.
Nhưng Kỳ Vân Hàm nhận ra, nếu mình không làm gì đó nữa, Hàn Trì có thể sẽ thật sự bị người khác cướp mất.
"Alo, Mạnh Hóa.” Kỳ Vân Hàm gọi cho một người bạn: “Làm phiền cậu, giúp tôi điều tra một người."
Kết thúc cuộc điện thoại với Kỳ Vân Hàm, Hàn Trì đặt điện thoại xuống, bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc Kỷ Hà Sơ có ý gì.
Miễn cưỡng đến thăm cậu, nhưng lại hết lòng chăm sóc cậu; trước khi đi còn hỏi có thể hôn cậu một cái không, sau đó lại dứt khoát chuyển khoản, như muốn cắt đứt quan hệ với cậu.
Hàn Trì bấm mở khóa màn hình, mở giao diện trò chuyện với Kỷ Hà Sơ, nhìn một lúc rồi lại tắt đi.
Cậu không thể đoán được Kỷ Hà Sơ đang nghĩ gì, cũng không biết hỏi từ đâu. Chìa khóa xe vẫn ở chỗ Kỷ Hà Sơ, thôi thì cứ đợi Kỷ Hà Sơ chủ động tìm cậu vậy.
Cứ thế đợi, lại đợi đến khi đối phương chuyển khoản lại.
Kỷ Hà Sơ làm xong PPT đã là một giờ sáng, anh ta gập máy tính lại, mở điện thoại ra thì thấy Hàn Trì vẫn chưa nhận tiền.
Kỷ Hà Sơ nhíu mày.
Người này, cứ lề mề khó chịu thật.
Anh ta gõ hai chữ gửi qua.
J.: [Nhận tiền.]
Vạn Phong - Hàn Trì: [Đã nhận]
J.: [Cậu là kem đánh răng à?]
Vạn Phong - Hàn Trì: [Cái gì?]
Bóp một chút thì ra một chút.
Kỷ Hà Sơ không trả lời nữa, ném điện thoại sang một bên đứng dậy đi vào phòng tắm.
Ngày hôm sau là thứ Sáu, sáng Hàn Trì đến studio trước, chiều hơn bốn giờ mới đến Black Pearl tìm Vu Đình lấy chìa khóa.
Ngồi vào ghế lái, Hàn Trì liếc nhìn hộp khăn giấy đặt cạnh phanh tay, rồi lái xe đến tiệm kính ở cổng trường C.
Mười phút sau, Hàn Trì đút một hộp kính rỗng vào túi và bước vào khuôn viên trường C.
Anh không biết rõ phòng học cụ thể của Kỷ Hà Sơ nên đã gửi tin nhắn cho đối phương:
Vạn Phong - Hàn Trì: [Còn ở trường không? Có đồ đưa cho anh.]
Kỷ Hà Sơ mãi không trả lời, Hàn Trì đoán đối phương có lẽ là một học sinh giỏi, lên lớp không xem điện thoại, nên cũng không sốt ruột, cứ thế dạo quanh khuôn viên trường C.
Trong trường có rất nhiều cây cổ thụ, cành lá sum suê, xanh tốt quanh năm. Hầu hết các con đường chính trong khuôn viên đều nằm dưới bóng cây, giữa tầng tầng lớp lớp tán lá xanh mướt, những tia nắng len lỏi qua kẽ lá, rải xuống những học sinh qua lại.
Hàn Trì nhớ lại quãng thời gian mình học ở trường C. Khi ấy anh còn là một chú nghé con mới sinh không sợ hổ, mới là sinh viên năm hai đã cùng Thích Vân Hàm thành lập Vạn Phong Studio, không tốn một xu của gia đình. Với sự dũng cảm và đam mê của riêng mình, anh đã giành được đơn hàng thương mại đầu tiên cho studio, và từ đó bắt đầu con đường khởi nghiệp đầy thăng trầm.
Vì kinh nghiệm quá non nớt, studio đã gặp không ít ánh mắt lạnh nhạt và chông gai trên suốt chặng đường. Anh và Thích Vân Hàm từng bị người ta chỉ mặt mắng mỏ, nói hai thằng nhóc con không biết trời cao đất rộng, cứ nhất quyết đâm đầu vào ngõ cụt. Cứ thế va vấp suốt ba bốn năm, họ không ngừng ra ảnh, tham gia các cuộc thi nhϊếp ảnh, nắm bắt mọi cơ hội để học hỏi từ các bậc thầy trong ngành. Cuối cùng, cũng đợi được ngày mây tan trăng sáng, Vạn Phong Studio năm ngoái đã có văn phòng độc lập, tuyển thêm thành viên, mở rộng đội ngũ, trở thành một studio nhϊếp ảnh mới nổi có chút tiếng tăm trong giới nhϊếp ảnh Giang Hồ.