"Em sẽ nghĩ cách."
Giáo sư Lê mỉm cười không nói gì nữa. Ông biết, đứa trẻ này lại bướng bỉnh rồi.
"Em sẽ sớm nộp đề tài nghiên cứu cho thầy qua hệ thống quản lý học vụ. Nếu thầy không còn gì để dặn dò nữa, em xin phép..."
"Được rồi, em đi đi." Giáo sư Lê ngắt lời anh, vẫy tay.
Được sự cho phép của giáo sư, Kỷ Hà Sơ đứng dậy, khẽ gật đầu chào giáo sư Lê, rồi đẩy cửa rời khỏi văn phòng.
"Cứ nhắc đến chuyện tình cảm là lại thành con lừa bướng bỉnh." Cánh cửa văn phòng đóng lại, Giáo sư Lê thở dài bất lực với các sinh viên còn lại, rồi lại mở đầu một chủ đề khác, hỏi về hoạt động mới của khoa, coi như đã "phá băng" bầu không khí mà Kỷ Hà Sơ đã làm đóng băng.
Mọi người đều nghĩ rằng, cái gọi là đề tài nghiên cứu chẳng qua chỉ là Kỷ Hà Sơ nhất thời muốn chứng tỏ bản thân mà nói ra thôi, nhưng trên thực tế, Kỷ Hà Sơ lại rất nghiêm túc về chuyện này. Sau khi rời buổi họp nhóm, anh liền lập tức cắm đầu vào máy tính, tối hôm đó đã nộp đơn đăng ký đề tài cho giáo sư Lê qua hệ thống quản lý học vụ: "Luận về tính phi lý của tình cảm lâu dài và bền vững của loài người".
Đương nhiên, vài ngày sau, anh cũng "thuận lợi" nhận được thông báo "Đã xử lý bác bỏ".
Kỷ Hà Sơ không hề bất ngờ về chuyện này, cũng không quá nôn nóng hoàn thành đề tài này, anh chỉ cảm thấy có chút phiền muộn.
Rõ ràng bản thân đã tận mắt chứng kiến sự vô dụng và mong manh của tình cảm, thế mà vẫn có hết nhóm người này đến nhóm người khác liên tục rao giảng cho anh rằng "tình yêu có thể vượt qua tất cả"; "hôn nhân là thiên đường thiêng liêng và hạnh phúc"... Thậm chí bây giờ còn bắt anh phải ngồi dưới chứng kiến một đám cưới, ngay cả việc từ chối cũng phải đưa ra lý do hợp lý.
Những người dự tiệc chỉ thấy đôi tay tân lang tân nương ngọt ngào ôm chặt, thấy con đường hạnh phúc trải đầy thảm đỏ dưới vòm hoa và lời chúc phúc, nhưng lại không biết rằng sau khi bước đi, thảm đỏ và hoa sẽ mục nát đến mức nào, đôi tay đang nắm chặt kia cuối cùng có lẽ sẽ không chút do dự mà đẩy nhau ra.
Kinh nghiệm cho thấy, ngay cả quan hệ huyết thống được xác định rõ ràng bằng DNA cũng có thể bị cắt đứt, tình cảm không nắm bắt được, không chạm vào được thì làm sao có thể trói buộc hai người không hề liên quan lại với nhau cả đời? Thời gian tác dụng của dopamine còn ngắn hơn nhiều so với tuổi thọ của con người.
"Tất cả mọi thứ trong cái nhà này, tôi đều không cần!"
"Đập đi! Cứ thế mà châm lửa, thiêu trụi sạch sẽ!"
"Cút đi!"
Những ký ức hỗn loạn về cãi vã ùa vào tâm trí, Kỷ Hà Sơ lắc đầu, trong tai vang lên những tiếng ù ù, như có ai đó cầm máy khoan từ tai khoan thẳng vào não anh. Tiếng ù ù càng lúc càng lớn, anh chống tay vào mép bàn, hơi thở dần trở nên gấp gáp.