Trong đầu Hàn Trì toàn bộ là ánh mắt vừa rồi của Kỷ Hà Sơ.
Anh ta có buồn không? Có tức giận không?
Kỷ Hà Sơ hôm nay đã chăm sóc cậu như vậy, nhưng cậu lại...
Nhưng mà! Đây là chuyện có thể nói hôn là hôn sao!
Họ cũng đâu phải là người yêu.
Càng nghĩ càng thấy khó chịu, giống như có ai đó đang nhào nặn trái tim cậu.
Hàn Trì rối như một mớ bòng bong.
Hậu quả của việc rối như mớ bòng bong là, đêm đó cậu cứ ôm điện thoại chờ đợi, vừa lo lắng cho sự an toàn của Kỷ Hà Sơ, vừa đoán xem anh ta có nhắn tin cho mình không.
Đợi đến tận nửa đêm chỉ nhận được một khoảng không tịch mịch.
Đợi đến khi không thể nhịn được muốn gọi điện thoại thì màn hình điện thoại mới từ tốn sáng lên.
Cậu vực dậy tinh thần nhìn, là Kỷ Hà Sơ gửi tiền chuyển khoản, ghi chú: "Tiền thuốc ngày hôm qua."
Hàn Trì không bấm nhận, cậu lại nghĩ đến một chuyện không liên quan ... Kỷ Hà Sơ không có hộp đựng kính.
---
Khi WeChat thông báo chuyển khoản 24 giờ không nhận sẽ được hoàn về tài khoản gốc, Kỷ Hà Sơ vẫn đang chuẩn bị cho buổi thuyết trình trên lớp ngày hôm sau.
Anh ta hôm qua mất cả buổi ở nhà Hàn Trì, ngày mai phải lên sân khấu thuyết trình, hôm nay đã ngồi trước máy tính cả ngày rồi.
Chìa khóa xe của Hàn Trì vẫn chưa trả.
Kỷ Hà Sơ cầm điện thoại lên, giao diện trò chuyện với Hàn Trì vẫn dừng ở tin nhắn chuyển khoản anh ta gửi tối qua.
Anh ta nhíu mày, chuyển tiền lại lần nữa.
J.: [Gửi một khoản chuyển khoản]
J.: [Ngày mai tôi có tiết, chìa khóa xe để ở Black Pearl tự đến lấy, tôi sẽ bảo Vu Đình đến vào ban ngày.]
Vạn Phong - Hàn Trì: [Được.]
Đối phương trả lời ngay lập tức, nhưng không nhận tiền ngay.
Kỷ Hà Sơ nhìn dòng chữ "Đang nhập..." hiển thị ở đầu khung thoại, bấm nút khóa màn hình tiếp tục cày PPT.
Hàn Trì cuối cùng cũng không gửi đi được gì.
Tối qua cậu lại ngủ một mạch đến trưa, khi tỉnh dậy tinh thần sảng khoái, trên người không còn chút khó chịu nào.
Vươn vai xuống giường, đang nghĩ đã lâu rồi mình chưa được ngủ nướng như vậy, Hàn Trì chợt nhận ra hai ngày nay là ngày làm việc.
Cậu lấy điện thoại ra, danh sách WeChat vẫn sạch sẽ, không ai làm phiền cậu.
Tuy cậu là ông chủ, thời gian sắp xếp tự do, gần đây cũng không có lịch chụp, nhưng bỗng nhiên biến mất một ngày mà không báo trước, studio không có bất kỳ tin tức nào cần cậu xử lý sao?
Chuyện này rất kỳ lạ.
Ít nhất là trước đây, Kỳ Vân Hàm sẽ gọi điện cho cậu.
Không lẽ xảy ra chuyện gì rồi.
Nghĩ vậy, Hàn Trì mở nhật ký cuộc gọi của mình.
Một hàng dài cuộc gọi nhỡ.
Sáng qua, Kỳ Vân Hàm gọi hai cuộc nhỡ, chắc là lúc cậu ngủ đã bật chế độ im lặng nên không nghe thấy.
Nhưng hơn 1 giờ chiều hôm qua, Kỳ Vân Hàm lại gọi ba cuộc điện thoại, hai cuộc đầu vẫn là nhỡ, cuộc thứ ba hiển thị thời lượng cuộc gọi hơn một phút.
Chiều qua cậu cũng đang ngủ mà, ai...
Hàn Trì đột nhiên siết chặt điện thoại.
Kỷ Hà Sơ!
Cậu vội vàng gọi cho Kỳ Vân Hàm.
"Alo?" Giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
"Alo, Vân Hàm, hôm qua..."
"Hàn Trì, cậu sao rồi, cơ thể còn chỗ nào không thoải mái không?"
Hàn Trì ngẩn ra một chút, rồi nói: "Không sao, đã khỏe gần hết rồi. Vân Hàm, hôm qua tớ ngủ nên không nghe điện thoại, vừa mới xem nhật ký cuộc gọi, cậu... hôm qua là Kỷ Hà Sơ nghe điện thoại hả?"
"Ừm, hôm qua cậu cứ không có tin tức gì, tớ lo lắng, nên gọi cho cậu mấy cuộc, sau đó anh ấy nghe máy."