Không đi theo lối mòn, khiến người ta khó mà nắm bắt.
Hàn Trì lục lọi trong ký ức từ khi quen biết Kỷ Hà Sơ, tìm ra tất cả những hình ảnh khác nhau của anh ta.
Kỷ Hà Sơ lần đầu gặp mặt ngẩn ngơ nhìn ngọn lửa, Kỷ Hà Sơ đưa cho cậu ly nước chanh bạc hà, Kỷ Hà Sơ từ trên lầu đi xuống với mái tóc ướt, Kỷ Hà Sơ điềm nhiên pha chế rượu giữa tiếng la hét.
Và cả, Kỷ Hà Sơ cúi đầu ghé sát hôn cậu.
Nghĩ đến đây, Hàn Trì không tự chủ mà nín thở.
Suy nghĩ dần tản mác, kết hợp với kỹ thuật mát xa độc nhất vô nhị của Kỷ Hà Sơ, Hàn Trì hoàn toàn thả lỏng, cơn buồn ngủ lại ập đến.
"Đỡ hơn chưa?"
Kỷ Hà Sơ lên tiếng, đánh thức ý thức vừa chìm vào giấc ngủ của Hàn Trì.
"Đỡ nhiều rồi."
Nghe vậy, Kỷ Hà Sơ liền dừng tay, anh ta xoay xoay vai, lật người xuống giường.
Hàn Trì ngồi dậy, thấy Kỷ Hà Sơ rửa tay trong phòng tắm, rồi đi đến bàn trà cầm lấy điện thoại và khẩu trang, trông có vẻ như sắp đi rồi.
Nhớ đến điện thoại của mình hết pin, Hàn Trì mở lời hỏi: "Anh về bằng cách nào?"
"Mượn xe của cậu đi."
"Anh biết lái xe à?"
"Có bằng lái, chỉ là chưa mua xe thôi."
"Thật ra anh..."
Hàn Trì có chút do dự, cậu muốn nói hay là cứ ở lại cũng được, sofa của cậu thực ra là một chiếc giường gấp, nhưng lại không biết mở lời thế nào, cứ cảm thấy việc mình mời Kỷ Hà Sơ ở lại qua đêm rất kỳ lạ, cũng ngại để đối phương vất vả cả buổi mà còn phải ngủ sofa.
"Tôi không ngủ với cậu, cậu giành chăn."
"..."
Ai nói mình muốn ngủ với anh ta chứ? Cậu giành chăn dữ vậy sao?
"Được rồi." Hàn Trì không nói thêm được lời nào, cậu đứng dậy xuống giường, đến giỏ đựng đồ ở cửa lấy chìa khóa xe đưa cho Kỷ Hà Sơ: “Về Black Pearl à?"
"Ừm." Kỷ Hà Sơ đeo khẩu trang, lại xách túi rác đã dọn sẵn bên cạnh, đưa tay ra lấy chìa khóa xe từ tay Hàn Trì.
"Chắc chắn biết lái chứ, không thì tôi gọi xe hoặc tài xế riêng cũng được." Hàn Trì không hoàn toàn buông tay.
"Biết." Kỷ Hà Sơ lại bắt đầu mất kiên nhẫn, anh ta ngẩng đầu liếc Hàn Trì: “Cậu có cho mượn không?"
Hàn Trì nhìn Kỷ Hà Sơ, chợt vô cớ nghĩ đến con cá nóc gai, bình thường nhìn có vẻ xẹp lép chẳng có gì, nhưng một khi tức giận hay mất kiên nhẫn sẽ phồng lên, trong máu còn có độc, khiến người ta không dám tùy tiện bắt.
Mà dáng vẻ cá nóc phồng mang trợn má lên cũng khá đáng yêu, Hàn Trì không kìm được cong khóe môi.
"Cho mượn, chú ý an toàn, đến nơi thì nhắn tin cho tôi."
Kỷ Hà Sơ vừa vặn tay nắm cửa, lời quan tâm của Hàn Trì như một tiếng chuông đánh thức anh ta, khiến anh ta nhớ ra người này vẫn đang gánh vác nhiệm vụ đề tài nghiên cứu của mình.
Hôm nay đã tốn cả buổi ở đây, không thể nào không có chút thu hoạch nào chứ?
Thế là anh ta quay người lại, nhìn Hàn Trì hỏi:
"Tôi có thể hôn cậu một cái không?"
Nụ cười của Hàn Trì cứng lại ở khóe môi.
Sự im lặng dường như khiến không khí ngừng lưu thông, Kỷ Hà Sơ chợt nhận ra hôm nay tính khí của mình rất tệ, luôn dễ dàng mất kiên nhẫn và tức giận.
Thôi bỏ đi, không có thu hoạch thì thôi, dù sao hôm nay cũng bị ép đến để trả ơn, anh ta cũng đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Kỷ Hà Sơ kéo cửa ra và bước ra ngoài.
"Cạch..."
Then cửa khẽ bật ra một tiếng, cánh cửa khép chặt, Hàn Trì đột nhiên cảm thấy trái tim thắt lại, không khí trong phòng dường như cũng bị rút cạn theo sự rời đi của Kỷ Hà Sơ.