Chương 36

"Nếu cậu trượt chân trong phòng tắm mà chết hay tàn phế thì tôi là nghi phạm số một đấy."

"..."

Hàn Trì không nói gì, Kỷ Hà Sơ chỉ coi là cậu ngại ngùng, vừa vắt khăn vừa nói:

"Chiều nay cậu ngủ đổ mồ hôi ướt hết người, tôi đã giúp cậu lau rồi, quần áo ngủ cũng thay luôn, không phát hiện ra sao?"

"?"

Cậu thật sự không hề phát hiện.

Hàn Trì cúi đầu nhìn xuống, chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng đặt tay lên eo, tìm kiếm bộ quần áo cũ cậu đã thay ra.

"Giặt rồi, phơi ngoài ban công, còn qυầи ɭóŧ thì chưa thay." Kỷ Hà Sơ bưng chậu nước đến cạnh giường, giục giã: “Nhanh lên đi, tôi còn phải về làm PPT nữa."

Giờ phút này, Hàn Trì như đứa trẻ đột nhiên bị giáo viên gọi tên, theo bản năng ngoan ngoãn đi tới.

Cũng là đàn ông, cậu lại là người bệnh, Kỷ Hà Sơ thản nhiên chăm sóc cậu cả buổi chiều, cậu cứ che che giấu giấu ngược lại càng khiến người ta nghi ngờ có quỷ trong lòng.

Hàn Trì cắn răng, vén chăn nằm lên giường.

Kỷ Hà Sơ vắt xong khăn quay người lại, thấy Hàn Trì quần áo chỉnh tề, vẻ mặt hiên ngang nằm trên giường, không khỏi có chút mất kiên nhẫn.

"Cởi, ra."

"À? Ồ..." Hàn Trì nuốt nước bọt, dưới ánh mắt của Kỷ Hà Sơ từ từ cởi cúc áo của mình.

Chiếc khăn ấm nóng lướt qua làn da, hơi nóng của nước và cái lạnh của không khí cùng lúc tác động lên lỗ chân lông, khiến người ta không kìm được mà rùng mình từng đợt. Tiếng nước xả khăn bị ngắt quãng, khiến người đang nằm không ngừng nín thở.

Kỷ Hà Sơ cầm khăn, lần đầu tiên ấn lên ngực Hàn Trì.

Hàn Trì cố nén tiếng rên khẽ suýt bật ra, vội vàng chuyển sự chú ý, quay đầu nhìn rèm cửa bên cạnh.

Mỗi người đều có điểm nhạy cảm riêng, Hàn Trì cũng không ngoại lệ, nên lúc này cậu thực sự rất khó chịu.

Bộ não con người có thể điều khiển nhiều hành vi, nhưng cũng có những phản ứng không thể kiểm soát.

"Được... được rồi."

Trước khi bị "hai điểm nào đó" phản bội, Hàn Trì vội vàng mặc quần áo vào.

Kỷ Hà Sơ bưng chậu nước đi vào phòng tắm, Hàn Trì trên giường tự nhủ cơ thể mình phải bình tĩnh.

Bình tĩnh được một nửa, Kỷ Hà Sơ một chân bước lên giường cậu.

Hàn Trì ôm chăn lùi lại phía sau: “Anh, anh lại muốn làm gì!"

"Cậu không phải đau đầu sao."

"Thì sao? Anh..." Nửa câu sau chưa nói xong, ngón tay lạnh lẽo của Kỷ Hà Sơ đã đặt lên thái dương Hàn Trì, cảm giác thoải mái khiến những lời còn lại của cậu tự động tắt tiếng.

Kỷ Hà Sơ đang giúp cậu mát xa.

Hàn Trì nuốt nước bọt một cách vô cùng mất tự nhiên, cậu giữ nguyên tư thế, dù cứng đờ nhưng cũng không dám nhúc nhích.

"Cậu có thể đừng nhìn tôi chằm chằm như vậy không?" Vài phút sau, Kỷ Hà Sơ nhíu mày.

"Ồ!..."

Hàn Trì như được giải thoát, vội vàng nhắm mắt lại.

Kỷ Hà Sơ mát xa không có quy tắc nào cả, thậm chí có thể nói là hoàn toàn không có kỹ thuật, khác hẳn với trải nghiệm của Hàn Trì ở các spa trước đây, lực dùng cũng rất khó hiểu, lúc nhẹ như gãi ngứa, lúc lại mạnh đến mức Hàn Trì cảm thấy Kỷ Hà Sơ đang cố ý trả thù.

Nhưng cậu quả thật thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Không ngờ, Kỷ Hà Sơ lại biết cách chăm sóc người khác đến vậy.

Người mà vài ngày trước còn trêu chọc mình ác ý, hôm nay lại chăm sóc cậu cả buổi.

Thật... khó tin. Hàn Trì thầm nghĩ.

Cậu chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ diễn biến như vậy, cũng chưa từng gặp một người như Kỷ Hà Sơ.