“Há miệng.”
Kỷ Hà Sơ đút nước và thuốc cho Hàn Trì, rồi lại bưng đến một chậu nước lạnh, nhúng ướt khăn mặt đắp lên trán Hàn Trì.
Trong mơ màng, Hàn Trì chìm vào giấc ngủ sâu.
Tỉnh dậy lần nữa là hoàng hôn, ánh nắng chiều xuyên qua tấm rèm chưa kéo kín rọi vào phòng. Hàn Trì ngửi thấy mùi hương của gạo.
Anh cẩn thận hồi tưởng lại, nhớ ra Kỷ Hà Sơ vẫn ở nhà trước khi anh thϊếp đi.
Anh ta vẫn còn ở đây sao?
Hàn Trì vén chăn xuống giường, cảm thấy đầu mình đau nhức nhưng thân nhiệt đã hạ xuống, cả người cũng sảng khoái, dễ chịu hơn rất nhiều.
Cánh cửa trượt nhà bếp "roạt" một tiếng mở ra, Kỷ Hà Sơ đeo tạp dề bước ra.
"Anh nấu chút cháo, nhà cậu chỉ có cái này thôi." Anh ta chỉ tay về phía nhà bếp.
Hàn Trì vừa định mở lời cảm ơn thì thấy Kỷ Hà Sơ đi thẳng về phía mình.
"Sao...!"
Kỷ Hà Sơ lại một lần nữa áp trán mình vào trán cậu.
Do chênh lệch chiều cao, Hàn Trì đang đứng phải để Kỷ Hà Sơ kiễng chân ngẩng đầu mới chạm tới được. Trong lúc cúi mắt, Hàn Trì nhìn thấy bóng mi dài của Kỷ Hà Sơ đổ xuống mí mắt.
"Được rồi, không sốt nữa."
Kỷ Hà Sơ tự mình nói xong, không thèm để ý đến Hàn Trì đang đứng ngây người, quay người đi vào bếp, múc cháo ra và đặt lên bàn ăn.
Hàn Trì rất tự giác đi đến bàn ăn, kéo ghế ra và ngồi xuống.
Mùi cháo sữa yến mạch thơm lừng lan tỏa khắp nơi, trên bàn còn có một đĩa trái cây đã được rửa sạch.
Khá là đảm đang.
"Anh không ăn sao?" Thấy trên bàn chỉ có một bát, Kỷ Hà Sơ lại quay người vào bếp dọn dẹp, Hàn Trì hỏi.
"Tôi không thích ăn món đó."
Mười phút sau, Hàn Trì nhận được điện thoại từ nhân viên giao hàng.
Cậu mở cửa, đang thắc mắc không biết mình đã đặt đồ ăn từ lúc nào, thì Kỷ Hà Sơ từ một bên chui ra, nhận lấy túi nhựa từ tay nhân viên giao hàng.
Vừa bóc những món mình yêu thích, Kỷ Hà Sơ vừa ngồi xuống đối diện Hàn Trì đang ăn cháo.
"Điện thoại tôi hết pin sập nguồn rồi, không tìm thấy sạc, dùng điện thoại của cậu đặt, mở khóa bằng vân tay."
"Ừm." Hàn Trì nhìn Kỷ Hà Sơ chuẩn bị động đũa, ăn không còn biết vị.
Hay thật, bún ốc móng tay cua cay xé lưỡi, cậu cũng thích ăn.
Mùi cháo thoang thoảng trong phòng nhanh chóng bị át bởi hương tỏi và gia vị cay nồng.
Kỷ Hà Sơ còn đáp lại những ánh mắt Hàn Trì thường xuyên liếc nhìn bằng một lời nhắc nhở thiện ý ...
"Cậu không ăn được đâu."
"Tôi biết rồi!" Hàn Trì nghiến răng nghiến lợi uống hết bát cháo còn lại.
Sau bữa tối, Kỷ Hà Sơ nhanh nhẹn bưng nồi niêu xoong chảo vào bếp bắt đầu dọn dẹp vệ sinh. Thấy vậy, Hàn Trì lập tức đi theo nói "Để đó tôi làm", nhưng bị Kỷ Hà Sơ "cạch" một tiếng khóa trái cửa lại.
Một lát sau, Kỷ Hà Sơ đã dọn dẹp xong bếp núc, tháo tạp dề, bước ra khỏi bếp.
"Còn chỗ nào không thoải mái nữa không?" Kỷ Hà Sơ hỏi.
"Hơi đau đầu, còn lại thì ổn rồi." Hàn Trì có chút ngại ngùng: “Hôm nay làm phiền anh rồi, mau về nghỉ ngơi đi, lát nữa tôi định tắm rồi ngủ luôn."
Kỷ Hà Sơ liếc nhìn Hàn Trì.
"Vừa mới hạ sốt đã đi tắm, chê 38.8 độ là quá thấp à?" Kỷ Hà Sơ cầm lấy chiếc khăn và chậu nước đã dùng buổi chiều, đi vào phòng tắm: “Lau qua là được rồi, đi nằm đi."
"Không cần, không cần, tôi tự làm được mà." Hàn Trì đuổi theo vào phòng tắm, nhìn Kỷ Hà Sơ đang lấy nước qua gương.