“Rạp chiếu phim?” Hà Dự ngạc nhiên mở to mắt: “Nó với cậu đi rạp chiếu phim á? Chỉ hai đứa thôi à?”
“À, thật ra...”
Thật ra là anh ta uy hϊếp tôi đi.
“Vâng.”
Không biết nên giải thích từ đâu, Hàn Trì đành trả lời đại.
“Ra vậy.” Hà Dự mỉm cười thân thiện với Hàn Trì, ra hiệu anh ngồi xuống ghế bên cạnh để nói chuyện.
“Hồi nhỏ Tiểu Sơ từng gặp một tai nạn, sau này nó không thể ở trong môi trường quá tối, nếu không sẽ xuất hiện phản ứng căng thẳng. Nó chưa bao giờ đi xem phim ở rạp, có lẽ hoàn toàn quên mất chuyện rạp chiếu phim sẽ tắt đèn khi chiếu phim.”
“Nghiêm trọng lắm sao ạ?”
“Đối với nó thì là vậy. Ngay cả khi ngủ nó cũng phải bật một chiếc đèn bàn.”
Hàn Trì nhớ lại, lần say rượu ngủ ở Black Pearl, đúng là đầu giường Kỷ Hà Sơ có một chiếc đèn bàn.
“Bác sĩ vừa nói với tôi là sau này cần chú ý tránh để anh ấy bị kí©h thí©ɧ lần nữa, và định kỳ tham gia tư vấn tâm lý. Ông có muốn đợi anh ấy tỉnh rồi, đưa anh ấy đi đăng ký khám không?”
“Cảm ơn cậu, nhưng Tiểu Sơ có bác sĩ tâm lý riêng. Hồi nhỏ nó đã từng được tư vấn tâm lý rồi, sau này không còn vấn đề gì nữa thì không đi nữa.” Hà Dự nhìn vào phòng bệnh một cái: “Đợi nó đỡ hơn rồi, tôi sẽ đưa nó đi khám.”
Hà Dự quay đầu lại cười hỏi: “Vẫn chưa biết phải gọi cậu là gì.”
“Tôi tên Hàn Trì. Hàn trong Hàn Quốc, Trì trong phi trì (bay nhanh).”
“Hàn... Trì.” Hà Dự lặp lại một lần: “Cậu là bạn của Tiểu Sơ, nếu không ngại thì cũng có thể gọi tôi là chú.”
“Cháu đương nhiên không ngại.” đối mặt với bề trên, Hàn Trì nhanh miệng đáp lời, nhưng ngay sau đó lại thấy khó mở lời.
“Ưʍ...”
Cả nhà Kỷ Hà Sơ đều khó tính vậy sao?
“Ch...ú...” Hàn Trì khó khăn phát âm.
“Hahahaha, thôi được rồi, không ép cậu. Cậu thấy thuận miệng gọi gì thì gọi. Tôi biết bọn trẻ các cậu bây giờ đều chú trọng khoảng cách xã giao của mình, cứ thoải mái đi, tôi không phải phụ huynh cổ hủ đâu.” Hà Dự nói một cách thấu hiểu.
Tuy nhiên, vì đã có màn "chú" khó khăn trước đó, giờ đây gọi "chú" theo cách khác cũng trở nên ngượng ngùng.
“...Ông Hà.” Hàn Trì cuối cùng chọn cách gọi này.
“Ừm.” Hà Dự cười đáp một tiếng, rồi nghiêm túc nói: “Hàn Trì, chuyện của Tiểu Sơ, tôi hy vọng cậu có thể giữ bí mật cho nó.”
Dừng một chút, ông nói tiếp: “Chuyện hồi nhỏ ảnh hưởng rất lớn đến Tiểu Sơ. Nó là một đứa trẻ không khiến người khác phải lo lắng, chỉ là tính cách hơi kỳ quái một chút, bạn bè và giáo viên đều khó hòa hợp với nó. Tôi sợ người khác biết những chuyện này sẽ có định kiến với nó.”
“Cháu hiểu, cháu sẽ không kể chuyện này với ai đâu ạ, khụ khụ!” Hàn Trì lập tức đồng ý, còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cổ họng lại đột nhiên ngứa ngáy.
“Với lại... khụ! Việc đi gặp bác sĩ tâm lý vốn dĩ là chuyện rất bình thường. Trong môi trường xã hội hiện tại, ai cũng ít nhiều có chút áp lực... khụ! Ông cứ yên tâm.”
Hàn Trì nói xong một cách lắp bắp, Hà Dự lo lắng nhìn anh.
“Gần đây trời trở lạnh rồi, nhớ mặc thêm áo, đừng để bị cảm lạnh.”
“Vâng, cháu chắc là... khụ khụ! Không sao đâu ạ! Khụ...”
“Hôm nay làm phiền cậu đưa Tiểu Sơ đến đây rồi. Có tôi ở đây trông chừng là được, cậu mau về nghỉ ngơi đi, trước khi ngủ nhớ uống thuốc cảm.”
“Vâng được, khụ! Ông Hà, vậy cháu xin phép về trước.”
“Trên đường đi cẩn thận.”