Kỷ Hà Sơ rất nhanh đã từ trên lầu xuống. Nói ra thì anh và Hàn Trì chỉ cách một ngày không gặp, nhưng bầu không khí giữa hai người đã thay đổi rất nhiều, đến cả Vu Đình đứng bên cạnh cũng cảm nhận được.
Ánh mắt Hàn Trì nhìn Kỷ Hà Sơ không còn dịu dàng và thân thiện nữa. Thấy Kỷ Hà Sơ đi đến cũng không chào hỏi, chỉ đặt hợp đồng lên bàn.
Kỷ Hà Sơ ngồi đối diện Hàn Trì. Đối phương không nói, anh cũng không nói, anh lặng lẽ nhìn đối phương.
Ba người không ai nói lời nào, khung cảnh nhất thời trở nên rất kỳ lạ.
Mãi đến khi Vu Đình mang ba ly nước soda đến, tình hình mới dịu đi một chút.
Nhận thấy không thể cứ thế này mãi, Kỳ Vân Hàm nhấp một ngụm soda, mở lời trước: “Không ngờ ở đây không chỉ có nhiều loại rượu mà đồ uống không cồn cũng tinh tế đến vậy.”
“Đồ uống đều do ông chủ của chúng tôi pha chế đó, hehe, không tệ chứ?” Vu Đình cố ý muốn Kỷ Hà Sơ cũng tham gia vào cuộc trò chuyện, liên tục đưa đẩy lời nói để anh ta mở miệng.
“Rất ngon. Luôn cảm thấy Kỷ ông chủ vừa tài hoa vừa thú vị, Black Pearl được thiết kế rất đặc biệt, nếu không chúng tôi cũng sẽ không “ba lần đến nhà tranh” rồi.”
Kỳ Vân Hàm nói những lời khách sáo vô cùng khéo léo, cho mọi người đủ bậc thang để xuống.
“Kỷ ông chủ, ký hợp đồng đi.” Có lẽ bị đồng đội lây nhiễm, sự lạnh lùng của Hàn Trì có chút tan chảy, anh bình tĩnh nói: “Cứ theo những gì Vân Hàm đã nói với anh trước đó, trực tiếp ký tên là được.”
“Nước soda thì ngon, nhưng cậu không cảm thấy tôi thú vị.” Kỷ Hà Sơ không quan tâm đến hợp đồng, ngược lại, nhìn Kỳ Vân Hàm từng chữ một nói: “Cậu không thích tôi.”
Sau đó anh lại nhìn Hàn Trì: “Vì tôi và cậu đi quá gần, tôi còn hôn cậu nữa.”
Lời vừa dứt, vài người có mặt đều sững sờ trong vài giây. Hàn Trì “phắt” một cái đứng dậy, kéo cánh tay Kỳ Vân Hàm rồi đi thẳng ra ngoài.
Vu Đình lại một lần nữa há hốc mồm trước màn thao tác của Kỷ Hà Sơ.
“Ông chủ… anh làm thế này là không theo đuổi được ai đâu.” Vu Đình ôm khay, chân thành đưa ra lời khuyên.
“Tôi không theo đuổi ai cả.” Kỷ Hà Sơ cầm cây bút trên bàn, ký cái xoẹt hai chữ lên hợp đồng, rồi đưa cho Vu Đình: “Đuổi theo đưa cho họ.”
Vu Đình cam chịu nhận lấy hợp đồng, vừa quay người định đi thì lại bị Kỷ Hà Sơ gọi lại.
“Cậu có WeChat của Hàn Trì không?”
“À… có.” Vu Đình lúc này vô cùng hối hận vì hành vi “thân thiện xã hội” khi đó của mình, gần như đã kết bạn với tất cả mọi người trong Vạn Phong Studio.
“Đẩy cho tôi, bảo cậu ấy kết bạn với tôi.”
Kỷ Hà Sơ nói xong, liền nâng ly soda lên thưởng thức.
Trong khi đó, hai người ở bên ngoài ...
“Hàn Trì! Cậu đi chậm lại một chút… Hàn Trì!”
Kỳ Vân Hàm bị Hàn Trì kéo chạy bán sống bán chết nửa con phố, phải dùng chút sức mới giật ra được.
Hàn Trì đi đi lại lại tại chỗ vài bước, không dám để bản thân dừng lại.
Cứ vừa dừng lại là trong đầu anh lại toàn là chuyện hôn hít, gần gũi.
Đồ thần kinh.
Kỷ Hà Sơ nhất định là một tên thần kinh!
Anh đã điều chỉnh thái độ và cũng đã cho đối phương bậc thang để xuống rồi, nếu biết điều thì nên hiểu rằng chuyện trước đó không nên nhắc lại. Kỷ Hà Sơ thì hay rồi, hai quả pháo cùng lúc châm lửa.
Anh ta muốn làm gì? Có ý với mình sao?
Nhưng đây có giống dáng vẻ bình thường của một người đang thích ai đó không?